Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Hệ thống không hét nổi nữa: [Ta biết ngay mà, ta biết ngay mà...!]

 

Ta đứng bên vách núi chờ suốt một ngày một đêm.

 

Song Sinh Liên qua cả thời kỳ nở hoa, héo khô dưới nắng.

 

Ta vuốt mái tóc bị điện giật xoăn cả lên, dùng tư thế nhảy cầu tiêu chuẩn nhất.

 

Nhảy xuống.

 

9

 

Dư Tùy đang hôn mê bất tỉnh bên bờ hồ.

 

Môi tím đen, toàn thân đầy m.á.u.

 

Trông như chỉ còn một hơi tàn.

 

Ta kéo hắn về.

 

Suốt quãng đường xóc nảy, hơi thở ấy vẫn chưa đứt.

 

Ta đi quanh hắn vài vòng, tấm tắc bảo lạ.

 

Hệ thống cũng kinh ngạc theo.

 

[Rõ ràng linh hải của nam chính đã khô kiệt, kinh mạch đứt vỡ, nhưng mạch lạc quanh người lại to gấp đôi.]

 

[Đây là chuyện Song Sinh Liên cũng không làm được , chẳng lẽ dưới đáy vực còn có cơ duyên mà ta không biết ?]

 

"Không phải cơ duyên, là tiềm lực."

 

"Tiềm lực muốn sống."

 

Lời vừa dứt, Dư Tùy lại phun thêm ngụm m.á.u đen.

 

Đầu nghiêng sang bên, khí tức hoàn toàn biến mất.

 

Có thứ gì rơi ra khỏi n.g.ự.c hắn .

 

Một mẩu nhỏ dính nhớp nháp đầy mật, bị ép dẹp...

 

Sáp mật ong.

 

Tim ta như miếng mật kia , chảy ra một luồng run rẩy xa lạ mà dính dấp.

 

Lần này là bị điện giật thật.

 

Ta ấn lên l.ồ.ng n.g.ự.c hắn .

 

Hai cái, sắc mặt hắn đã từ xanh chuyển đỏ, bắt đầu có nhịp thở.

 

[Sống rồi sống rồi , mạng nhỏ của tiểu thống suýt nữa cũng giao luôn rồi !]

 

[Độc tố của Ong Thiên Cơ sắp xâm nhập lục phủ ngũ tạng, mau!]

 

Ta gật đầu, bóp miệng hắn nhét hai viên t.h.u.ố.c vào .

 

Dư Tùy co giật dữ dội.

 

Mấy đường gân xanh đen dưới da nhanh ch.óng bò lên sườn mặt.

 

Hệ thống thét ch.ói tai: [Ngươi cho hắn uống gì vậy !]

 

"Hoá Cốt Hoàn đó."

 

[Sao ngươi lại cho hắn uống độc nữa rồi !!]

 

Hệ thống sắp quỳ trước mặt ta : [Chỉ có đúng một nam chính thôi, xin ngươi tiết kiệm mà chơi được không ?]

 

"Trường hợp này , giải d.ư.ợ.c nào hiệu quả bằng độc d.ư.ợ.c?"

 

"Lấy độc trị độc mới là thượng sách."

 

Người đang hôn mê c.ắ.n c.h.ặ.t ngón tay ta .

 

Ta nhấp một ngụm mật tổ ong, ngọt đến nheo mắt.

 

Thời gian từng chút trôi qua.

 

Sắc xanh đen trên mặt hắn dần rút đi , hơi thở cũng ổn định lại .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ke-dien-cam-chac-kich-ban-cuu-roi/chuong-4.html.

]

[Ngươi đã muốn cứu rỗi nam chính, vì sao còn đối đầu với hắn khắp nơi?]

 

[Ngươi có thể cứu hắn trong cảnh nước sôi lửa bỏng, ngày ngày ở bên dạy dỗ, sao phải lo không hoàn thành nhiệm vụ?]

 

Ta rút tay về, vẻ mặt ghét bỏ: "Đủ rồi đó."

 

"Thứ ta tìm là niềm vui chứ đâu phải con trai."

 

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

"Chơi chán rồi thì để hắn đ.â.m hai nhát là xong."

 

[... Nghe cũng có lý, nhưng ngươi đừng nói nữa.]

 

Hệ thống ôm n.g.ự.c, lảo đảo như sắp ngất: [Nam chính đáng thương của ta , ta có lỗi với ngươi quá!]

 

10

 

Dư Tùy tỉnh rất nhanh.

 

Vừa mở mắt đã đối diện gương mặt cười tươi rói của ta .

 

Ánh mắt hắn còn mờ mịt, đờ đẫn hé miệng.

 

Sau đó bị ta dỗ uống một bát t.h.u.ố.c.

 

[Ngươi đó gọi là dỗ sao ? Dấu tay cưỡng ép còn in trên má hắn kia kìa!]

 

[Nam chính thì nhất định sẽ không c.h.ế.t được à ?]

 

Dư Tùy nằm bên giường nôn cả buổi, chỉ ói ra mấy ngụm nước chua.

 

Có ngu tới đâu cũng nhận ra ác ý không hề che giấu dưới nụ cười của ta .

 

"Vì sao ?"

 

"Đương nhiên là để cứu ngươi rồi ."

 

Ta đổi trắng thay đen: "Ngươi không tin ta ?"

 

Hắn rũ mắt.

 

Ta vô cùng đau lòng: "Ngươi trúng độc ong, suýt ăn vào tim phổi, ta phí bao tâm tư mới tìm được t.h.u.ố.c hay cứu mạng, vậy mà ngươi còn nghi ngờ ta ?"

 

Hắn ngẩng đầu, đáy mắt hiện lên chút áy náy.

 

"Ngươi chỉ cần nhớ một điều."

 

"Ta sẽ không để ngươi c.h.ế.t, dù ta có c.h.ế.t..."

 

Cục quản lý hệ thống cũng sẽ không cho phép con của khí vận bị ta chơi c.h.ế.t trước thời hạn đâu .

 

Ống tay áo bị kéo nhẹ.

 

Cảm xúc khác lạ trong mắt Dư Tùy bị giấu kín mít, ngoài mặt lại lộ ra vẻ gần như ngoan ngoãn dựa dẫm.

 

"Đệ t.ử ghi nhớ."

 

Dưới sự giúp đỡ của ta , Dư Tùy trưởng thành rất nhanh.

 

[Nếu ngươi không giúp, hắn còn trưởng thành nhanh hơn.]

 

Ta hiểu rõ thân thể hắn như lòng bàn tay, cẩn thận nghiêm ngặt như đối xử với vật thí nghiệm.

 

[Ngươi vốn đang làm thí nghiệm mà!]

 

Nhìn lâu như vậy , cuối cùng hệ thống cũng mò ra manh mối.

 

[Ngươi đang tiếp tục dùng độc duy trì cân bằng cơ thể cho nam chính.]

 

[Mất công như vậy , chi bằng ngay từ đầu giải độc cho hắn còn hơn.]

 

"Ngươi không hiểu đâu ."

 

Từng chút một thử ra giới hạn.

 

Thử thách cực hạn sinh tồn của cái gọi là đứa con của khí vận.

 

Mới là điều khiến người ta mê muội nhất của cái nhiệm vụ c.h.ế.t giẫm này .

 

Hắn sống được thì sống.

 

Không sống nổi thì c.h.ế.t thôi.

 

Dù sao còn có ta chôn cùng, hắn cũng không lỗ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...