Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Có phải toàn thân cứng đờ như bị điện giật, n.g.ự.c tê dại, khó thở không ?"
Hắn không nhúc nhích được , chỉ có thể trừng mắt nhìn ta .
Ta dùng sống d.a.o vỗ nhẹ lên mặt hắn .
"Càng muốn g.i.ế.c ta thì càng đau đớn, càng đau đớn lại càng nổi sát tâm."
"Chỉ cần một khắc, ngươi có thể tự tức c.h.ế.t chính mình ."
"Thả lỏng đi , độc này không hại thân ."
Còn có hại lòng tự trọng hay không thì không nằm trong phạm vi suy xét của ta .
Dư Tùy nhắm mắt, nghiến răng quay đầu đi .
Hệ thống nhìn hồi lâu mới hoàn hồn: [Không phải , sao t.h.u.ố.c của ngươi ta thấy hơi quen mắt nhỉ?]
"Quen là đúng rồi , Phệ Tâm Cổ trong cửa hàng của ngươi đó."
[Ngươi vào cửa hàng của ta từ lúc nào!]
"Hôm qua lúc ngươi lấy bột đuổi rắn."
[Sao ngươi vào được ? Chỗ đó cần quyền hạn mà! Không, không đúng, cho dù không cần quyền hạn ngươi cũng không thể vào , còn tự tiện lấy đạo cụ!]
"Ồ."
[Ngươi... biết sai là tốt , lần sau tuyệt đối không được vào nữa.]
Nói được nửa chừng nó vẫn thấy không an toàn : [Thôi, để ta đi gia cố thêm mấy lớp quyền truy cập...]
Hai giây sau truyền đến tiếng gào vỡ trận của hệ thống: [Tang Du!]
[Hai bức tường đầy đạo cụ của ta đâu hết rồi !!]
7
Sáng hôm sau nhìn hai người bọn ta ngồi ăn cùng bàn.
Hệ thống ngơ ngác: [Có phải ta mất một đoạn ký ức rồi không ?]
[Hôm qua kẻ dùng d.a.o dùng độc, hận không thể khiến đối phương c.h.ế.t ngay tại chỗ không phải hai người các ngươi sao ?]
"Ngươi không hiểu đâu , người trưởng thành thường sẽ không vì mâu thuẫn mà chậm trễ chính sự."
[Cái gọi là chính sự chính là... ăn cơm à ?]
Ta gật đầu: "Là chính sự của ta ."
Rất nhanh nó đã biết chính sự của Dư Tùy là gì.
Chỉ thấy hắn dọn bát đũa xong, "rầm" một tiếng quỳ xuống dập đầu với ta .
Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
"Ta muốn theo ngài tu luyện."
"Xin ngài đại nhân không chấp tiểu nhân, thu ta làm đồ đệ !"
Ta liếc hắn : "Ta g.i.ế.c cha mẹ nuôi của ngươi, ép ngươi đồ sát cả thôn. Đạp ngươi xuống hàn đàm, cho ngươi uống độc d.ư.ợ.c, ngươi không hận sao ?"
Hắn không ngẩng đầu, nói rất nhanh.
"Hôm đó ta bị yêu khí khống chế mới làm ra chuyện sai trái, dân làng sẽ thông cảm cho ta ."
"Ngươi ném ta vào hàn đàm cũng là vì giúp ta , chống lại hàn khí có thể giúp khai thông yêu lực trong cơ thể."
"Còn độc d.ư.ợ.c... ta một lòng trung thành với sư phụ, sư phụ nhất định sẽ không thấy c.h.ế.t mà không cứu."
Nhìn quầng thâm dưới mắt hắn .
Chắc tối qua tự tẩy não bản thân cực khổ lắm nhỉ.
"Ta không nhận đồ đệ , chỉ nhận cháu."
Ta ung dung chống cằm nhìn hắn : "Gọi một tiếng cô nãi nãi nghe chơi."
Hệ thống ngồi không yên: [Ký chủ ngươi đừng quá đáng, nam chính một thân ngạo cốt thà gãy không cong, không thể nào...]
"Cô nãi nãi.
"
Hắn cúi đầu, lại gọi thêm một tiếng: "Cô nãi nãi."
Không để ý tới sự sụp đổ của hệ thống, ta cười híp mắt nhận lời.
Giơ tay đưa cho hắn một viên t.h.u.ố.c.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ke-dien-cam-chac-kich-ban-cuu-roi/chuong-3.html.]
"Thuốc này có thể loại bỏ tạp chất trong cơ thể, tái tạo căn cốt."
"Quá trình sẽ hơi đau đớn, nhưng ta chỉ cần kẻ chịu khổ giỏi nhất."
[Ta nhớ trong cửa hàng có t.h.u.ố.c này đâu ?]
Hệ thống ghé sát nhìn , mặt trắng bệch: [Ký chủ ngươi lấy nhầm rồi , đây... đây là Đoạn Hồn Đan, là độc d.ư.ợ.c đó!]
Ta đâu có mù.
Tất nhiên biết là độc d.ư.ợ.c.
Nhưng Dư Tùy không biết , hắn do dự một lát rồi vẫn nuốt xuống.
Sau đó miệng sùi bọt mép, ngã vật xuống đất co giật không ngừng.
Một nén nhang sau , hắn đột nhiên phun ra một ngụm m.á.u đen lớn.
Hắn túm c.h.ặ.t ống quần ta không buông: "Giải d.ư.ợ.c..."
"Phệ Tâm Cổ không có cách giải, chỉ có Nguyên Anh kỳ mới phá được ."
"Chỉ cần ngươi không nghĩ đến chuyện khi sư diệt tổ, nó sẽ không tạo thành uy h.i.ế.p gì đến ngươi."
Răng hàm sau của Dư Tùy nghiến tới sắp vỡ: "Ta hiểu rồi ."
8
Hệ thống không hiểu.
Nó lượn quanh ta lải nhải:
[Vì sao phải cho nam chính uống độc?]
[Sinh mệnh nam chính bị uy h.i.ế.p, ngươi cũng phải chịu trừng phạt theo.]
[Hắn đã nhượng bộ rồi , vậy thì tranh thủ cơ hội này bắt tay giảng hòa, sớm hoàn thành nhiệm vụ không tốt sao !]
Hệ thống sợ ta lại gây chuyện, vội phát nhiệm vụ thứ hai.
Lần này là đến Thiên Cơ Nhai lấy Song Sinh Liên.
Song Sinh Liên ngàn năm khó gặp, uống vào có thể tái tạo kinh mạch.
Đồ tốt trâu bò như vậy lại tùy tiện mọc bên vách núi.
Sau đó bị nam chính đói bụng tiện tay nhai mất.
Nhẹ nhàng tạo thành căn cốt tuyệt thế.
Ta vuốt cằm, vẻ mặt trầm tư.
[Ngươi đừng nghĩ nữa, ta sợ.]
"Vách núi này cao thế, lỡ hắn rơi xuống thì sao ?"
Hệ thống thở phào, vội bảo đảm:
[Không đâu , vách núi này chỉ nhìn cao thôi, thật ra dưới đáy có hồ, không c.h.ế.t được .]
[Nguy hiểm của Thiên Cơ Nhai nằm ở đám Ong Thiên Cơ dưới đáy vực, vừa độc vừa đông, nhưng loại yêu vật này sẽ không dễ rời tổ.]
[Song Sinh Liên ở ngay sát mép vực chưa tới một thước, chúng ta lấy xong rời đi thật nhanh là được .]
Sau lưng xuất hiện một mảng bóng tối.
Ta nghiêng đầu: "Khuyên ngươi đừng giở trò xấu ."
"Lòng phòng bị người khác ta có , lòng hại người ta càng nhiều."
Dư Tùy rút tay về: "Ta không hiểu ngươi nói gì."
"Vậy nói thứ ngươi hiểu."
"Nghe nói dưới đáy vực có mật ong ngọt nhất thế gian."
"Ta không có ý gì khác, chỉ muốn xem thành ý của ngươi thôi."
Hắn mím c.h.ặ.t môi, chậm chạp không nhúc nhích.
"Ta đi nơi khác tìm giúp ngươi..."
Lời còn chưa dứt đã bị ta đá xuống.
Không phải chứ, hắn thật sự tưởng ta đang thương lượng à ?
Thành ý này hắn không cho, ta cũng có khối cách tự mình lấy.
Chaporia
Bình Luận (0)