Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

13

 

Cả tòa thanh lâu này là tài sản riêng của Quốc công gia.

 

Lão không uống rượu trong lâu, cũng không dùng huân hương của chỗ này .

 

Là con cá lọt lưới duy nhất còn có thể cử động.

 

Mà mợ nó, Dư Tùy vẫn còn ở trong phòng!

 

Còn chưa tới gần nhã phòng đã nghe bên trong vang lên tiếng động cực lớn.

 

Cửa phòng mở toang, khắp nơi hỗn độn, vừa ngẩng đầu đã thấy lão già kia chu môi định hôn lên người Dư Tùy.

 

Đôi đũa bạc thuận tay lấy dưới lầu lúc này cuối cùng cũng phát huy tác dụng.

 

Ta vung tay ném đi , không lệch không sai, cắm thẳng vào m.ô.n.g lão.

 

Người nọ run b.ắ.n người , rồi đổ vật khỏi giường.

 

Ta nhìn Dư Tùy y phục xộc xệch, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Có chút chột dạ kéo lại vạt áo cho hắn , rồi vác người lên vai.

 

Quốc công gia vừa hoàn hồn đã mặt trắng bệch hét lớn:

 

"Người đâu ! Mau tới đây!"

 

"Giữ con tiện nhân này lại cho ta , ta muốn lột da róc xương nó, thiên đao vạn quả!"

 

Ta hơi dừng bước, vô cùng tán đồng gật đầu.

 

Sau đó cao giọng:

 

"Mọi người nghe rõ rồi chứ?"

 

"Mệnh lệnh của Quốc công gia đấy, mọi người hầu hạ cho thật chu đáo vào nha."

 

Một đám người nối đuôi tràn vào .

 

Ta bước ra khỏi cửa phòng, lướt qua bọn họ.

 

Tiếng uy h.i.ế.p và cầu xin dần bị âm thanh c.h.ặ.t thịt mộc mạc mà chân thực che lấp.

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

 

Sau lưng, lửa lớn bùng trời.

 

Ta đè lên bàn tay lạnh ngắt đang run rẩy của hắn .

 

Thu lại con d.a.o găm bị hắn siết c.h.ặ.t, khẽ thở dài.

 

"Thôi vậy , không ép ngươi nữa."

 

"Ngủ đi , về nhà."

 

Thân thể cứng đờ của hắn càng cứng thêm vài phần.

 

Ta nhướng mày: "Lại không tin?"

 

Rốt cuộc hắn cũng chịu mở miệng, miễn cưỡng vô cùng: "... Ta tin."

 

Thân thể nóng hổi cuối cùng cũng thả lỏng đôi chút, bên tai vang lên tiếng hô hấp kéo dài đều đặn.

 

Hệ thống hoài nghi: [Ngươi thật sự từ bỏ rồi à ?]

 

Ta nhếch miệng: "...Trong ba chúng ta , vẫn là ngươi đơn thuần nhất."

 

Ta nghiêng người , để lộ một góc bên hông.

 

Hai dải đai lưng quấn c.h.ặ.t vào nhau , đầu còn lại bị Dư Tùy thắt c.h.ế.t trong tay thành hai nút.

 

Lời mà trẻ con còn chẳng tin.

 

Cũng chỉ có hệ thống là tin thật.

 

Hôm nay ta đồng ý không ép hắn , nhưng qua một nén nhang nữa là sang ngày mai rồi .

 

Mà chuyện ngày mai thì còn nhiều lắm.

 

Lên sơn trại thổ phỉ hay xuống thiên lao hoàng cung đây?

 

Khó chọn thật mà.

 

14

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ke-dien-cam-chac-kich-ban-cuu-roi/chuong-6.html.]

 

Còn chưa đợi ta chọn được nơi thích hợp.

 

Dư Tùy lại đột nhiên nghĩ thông suốt.

 

Đầu tiên là g.i.ế.c gà mổ vịt nấu một bàn thức ăn ngon, sau đó ra ngoài xử lý sạch sẽ đám đuôi bám theo từ lúc nào không biết .

 

Rồi lặng lẽ ngồi trước cửa lau thanh trường kiếm còn nhỏ m.á.u.

 

Ta gặm cổ gà hỏi: "Đám cô nương kia đã sắp xếp ổn thỏa chưa ?"

 

Mấy việc thu dọn phiền phức kiểu này từ trước tới giờ đều bị ta ném cho Dư Tùy làm .

 

Ngoại trừ g.i.ế.c người , ở phương diện khác hắn làm việc cũng rất gọn ghẽ.

 

"Đã thuê tiêu cục hộ tống họ xuống phía Nam rồi ."

 

"Các cô nương trong lâu giờ Mão sẽ mang tín vật đến quan phủ đ.á.n.h trống kêu oan, sau khi sự việc kết thúc sẽ đổi thân phận rời khỏi kinh thành."

 

"Chứng cứ tội trạng của Dương Hoàn như buôn bán thiếu nữ, tham ô quân lương, nuôi dưỡng tư binh cũng đã được trình lên."

 

Hắn đặt con tôm đã bóc sẵn vào bát ta , thản nhiên bổ sung.

 

"Lúc này , chỉ e thánh chỉ tịch biên gia sản đã tới phủ Quốc công rồi ."

 

Hệ thống tặc lưỡi: [Nhanh thật. Tàn nhẫn thật. Chính xác thật!]

 

Quả đúng như vậy .

 

Những chuyện hoàng đế đương triều căm ghét nhất, Dương Quốc công đều làm đủ cả.

 

Bây giờ chỉ sợ hoàng đế đang hận không thể gom tro cốt lão lại đốt thêm lần nữa mà thôi.

 

Nơi nào còn rảnh truy cứu kẻ gây chuyện?

 

Nhưng bình thường Dư Tùy làm việc luôn muốn chừa lại ba phần đường lui.

 

Lần này xuống tay dứt khoát lưu loát như vậy , ta nghi ngờ nhìn hắn : "Ngươi đổi tính rồi à ?"

 

"Chẳng phải đây chính là điều người muốn thấy sao ?"

 

Khóe môi hắn mang ý cười , nhưng đáy mắt lại tối đen lạnh lẽo.

 

"Ta không muốn trở thành kẻ vô dụng, để rồi cuối cùng bị vứt bỏ như món đồ rách nát."

 

"G.i.ế.c người thật ra chẳng khác g.i.ế.c gà là bao, đều là ánh mắt giãy giụa, dòng m.á.u còn nóng."

 

"Chỉ là lòng người bẩn hơn lòng súc sinh nhiều."

 

Nói xong, hắn múc cho ta một bát canh.

 

Trong bát canh rõ ràng là một quả tim gà.

 

Ha.

 

Đang ám chỉ ta đấy à .

 

Nếu mấy lời này nói từ tối qua, chút lương tâm còn sót lại của ta có lẽ còn bị quất cho vài roi.

 

Tiếc là, ta mau quên, mặt lại dày.

 

Ta chẳng thèm mắc câu, mặt không đổi sắc mà nhai nuốt sạch.

 

"Vị không tệ."

 

"À đúng rồi , lát nữa ghé sơn trại thổ phỉ ở huyện bên cạnh đi ."

 

"Mấy con ‘gà béo’ cầm đầu tiện tay làm thịt luôn nhé, vừa đúng chuyên môn của ngươi."

 

Hắn rũ mắt, sắc mặt không đổi mà đáp ứng.

 

Hệ thống cảm thán: [Ngươi nhìn kỹ năng diễn xuất của nam chính đi , đúng là tiến bộ thần tốc.]

 

[Ngươi nuôi hắn thành kẻ có thù tất báo, g.i.ế.c người không chớp mắt.]

 

[Không sợ một ngày nào đó thanh đao này được mài đủ sắc, mũi đao kế tiếp sẽ chĩa thẳng vào ngươi sao ?]

 

"Vậy thì ta đúng là... thật sự rất mong chờ."

 

Chỉ không biết lá gan của hắn ...

 

Còn cần thêm bao nhiêu năm mới mọc đủ thôi.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...