Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

15

 

Sáu năm thoắt cái đã trôi qua.

 

Trên giang hồ bỗng xuất hiện một đôi "song đạo bịt mặt".

 

Nơi nào hai kẻ đó đi qua, gà ch.ó không yên, cỏ cây cũng chẳng còn.

 

Ai nấy đều hận không thể tru diệt cho hả giận.

 

"Nghe nói song đạo kia mặt mũi dữ tợn như ác quỷ, tới lui vô tung vô ảnh, thủ đoạn tàn nhẫn. Đêm qua còn diệt sạch cả một tông môn."

 

"Nghe nói ba mươi bảy mạng người trong tông môn ấy đều đầu lìa khỏi xác, tài vật lại bị dân làng gần đó tranh nhau cướp sạch."

 

"Theo ta thấy, chưa biết chừng chính song đạo g.i.ế.c người cướp của, rồi đổ tội lên đầu đám dân làng tay trói gà không c.h.ặ.t kia ..."

 

"Toàn là suy đoán vô căn cứ, vẫn nên đừng nghe gió thành mưa." Công t.ử áo lam phe phẩy quạt xếp, cười híp mắt nâng chén kính người bên cạnh.

 

" Nhưng dù lợi hại cỡ nào, cũng chẳng thể sánh bằng Dư huynh !"

 

Thiếu niên được mọi người vây quanh ở trung tâm mặc một thân áo đỏ, vóc dáng cao ráo, khí chất nổi bật.

 

Nhưng sắc đỏ phô trương ấy cũng phải lu mờ trước gương mặt tinh xảo như được trời cao tỉ mỉ điêu khắc kia .

 

Dư Tùy khẽ cong môi cười đầy đúng mực.

 

"Giang huynh quá lời rồi . Dư mỗ chỉ là kẻ si mê võ học, may mắn đoạt được thứ hạng mà thôi."

 

"Các vị đang ngồi đây đều là nhân tài kiệt xuất của các môn phái, sau này nếu Dư mỗ tới cửa thỉnh giáo, mong mọi người đừng chê phiền."

 

Chỉ vài câu đã khiến bầu không khí cứng ngắc dần dịu lại .

 

Mọi người cười nói :

 

"Quán quân đại hội võ lâm đại giá quang lâm, ai dám ghét bỏ?"

 

" Đúng thế, tới lúc ấy ta nhất định mở rộng cửa nghênh đón, ngươi cũng đừng giấu nghề!"

 

"Dư huynh đã có hôn phối chưa ? Không giấu gì ngươi, muội muội nhà ta ..."

 

Chỉ còn thiếu niên áo lam đứng bên cạnh ánh mắt lập lòe, gần như bẻ gãy chiếc quạt trong tay.

 

Theo nguyên tác.

 

Cái thôn ghê tởm ấy đã giam cầm nửa đời đầu của Dư Tùy.

 

Còn nửa đời sau , vì muốn sống sót, hắn vừa mở mắt đã lao đầu vào tu luyện.

 

Cho tới khi ngang trời xuất thế, đoạt lấy vị trí đệ nhất giang hồ.

 

Đầu óc hắn vẫn sạch sẽ như tờ giấy trắng, chẳng hề biết quanh co lòng người .

 

Bởi vậy dưới màn trà ngôn trà ngữ của Giang Nguyên.

 

Hắn lúng túng bật ra một câu: "Đều nhờ mọi người nhường nhịn."

 

Mà lôi đài tỷ thí, nơi ai nấy khổ luyện bao năm chỉ mong một lần nổi danh, nào có chuyện nhường nhịn.

 

Lời ấy vừa nói ra , hắn lập tức trở thành cái gai trong mắt mọi người .

 

Ngoài mặt ai cũng tâng bốc, sau lưng lại dần xa lánh hắn .

 

Cho tới khi trưởng thôn may mắn sống sót chỉ thẳng mặt hắn , nói Dư Tùy là kẻ g.i.ế.c cha mẹ , tàn sát cả thôn, là bán yêu bị thiên hạ căm ghét.

 

Hắn lại trở về làm con chuột cống phải chui rúc trong bóng tối.

 

Chỉ có Giang Nguyên thu lưu hắn , động viên hắn , ở cạnh hắn không rời.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ke-dien-cam-chac-kich-ban-cuu-roi/chuong-7.html.]

Dư Tùy đầy lòng tin tưởng uống chén trà hắn ta đưa.

 

Sau đó bị cắt đứt gân tay gân chân, nhốt xuống địa lao.

 

Trở thành súc vật bị xích cổ chờ người tới lấy m.á.u.

 

Cuối cùng hắn cũng tỉnh ngộ.

 

Cái địa lao tối tăm không thấy mặt trời đã giam cầm hắn suốt ba năm kia .

 

Thì ra hắn chưa từng thật sự bước ra ngoài.

 

Nhưng bây giờ đã khác rồi .

 

Dư Tùy nâng chén đổi rượu giữa đám đông, dỗ dành ai nấy tới mức lâng lâng chẳng biết đông tây nam bắc.

 

Men rượu khiến gương mặt hắn ửng lên một tầng đỏ nhạt, khóe môi mang ý cười , nhưng đáy mắt chỉ trải dài vẻ chán chường mệt mỏi.

 

Rất tốt , xem ra dù là nam chính cũng không thoát khỏi cảm giác kiệt sức sau màn xã giao đầy EQ.

 

Con hồ ly nhỏ được tôi luyện ngàn lần như hắn , liệu còn rơi vào cái bẫy vụng về kia nữa không ?

 

16

 

Trong đình ven nước, Dư Tùy được mọi người vây quanh như sao sáng giữa trời.

 

Thần sắc lại không hề kiêu căng nóng nảy, tiến lùi đều vừa vặn.

 

Mọi người uống tới hăng say, ai cũng nóng lòng muốn bắt lấy đôi song đạo kia .

 

"Nếu chúng ta liên thủ, cho dù song đạo có ba đầu sáu tay cũng đừng hòng thoát!"

 

"Đôi đạo tặc ấy xảo quyệt vô cùng, chuyện này vẫn nên tính kế chu toàn ..."

 

Dư Tùy chống cằm, thỉnh thoảng lười biếng phụ họa vài câu.

 

[Bàn kế tiêu diệt chính mình à ?]

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

 

[Làm như kẻ tối qua thức trắng đêm đồ sát cả tông môn không phải hắn vậy .]

 

Hệ thống hừ lạnh.

 

[Ngươi nhìn xem, mặt không đổi sắc, chẳng hề chột dạ !]

 

[Nam chính trời quang trăng sáng, lạnh lùng kiêu ngạo của ta sao lại thành ra thế này !]

 

"Thành thế nào?"

 

[Giả dối trơn tru, già đời lọc lõi, khéo léo đưa đẩy, cười mà giấu d.a.o.]

 

"Khen xong rồi , khuyết điểm đâu ?"

 

Hệ thống nghẹn lời, nhưng rất nhanh đã tự dỗ được bản thân :

 

[Trưởng thôn đã c.h.ế.t, nam chính lại sớm đề phòng Giang Nguyên, nhiệm vụ của chúng ta chắc sắp hoàn thành rồi !]

 

[Mặc dù lệch xa dự tính ban đầu, nhưng ít ra cũng coi như ngăn cản hắc hóa, đi xong cốt truyện vốn có .]

 

[Đợi sau khi nhiệm vụ hoàn thành, ngươi có thể ở lại thế giới này , hưởng thụ sinh mệnh dài lâu, pháp lực, tiền tài của tu sĩ...]

 

"Ta muốn trở về."

 

[Gì cơ?]

 

Ta cúi đầu buộc giấy lên chân bồ câu đưa thư.

 

"Theo tốc độ thời gian của hai thế giới, lúc ta quay lại vừa kịp ăn món giò hầm của y tá Tiểu Lưu."

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...