Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Giọng hệ thống nhỏ đi vài phần: [Thế giới kia tốt đến vậy sao ?]
Ngủ dậy thì ăn ăn uống uống, rảnh thì trêu chọc cô y tá nhỏ ngây thơ, buồn chán thì đi quấy bệnh nhân chung phòng bệnh.
Cuộc sống ấy mà không tốt thì còn gì là tốt nữa?
Nó ấp úng hồi lâu, cuối cùng nhắm mắt lấy hết can đảm nói :
[ Nhưng ngươi ở thế giới hiện thực... đã c.h.ế.t não rồi , không quay về được nữa...]
Hệ thống sợ ta không chịu làm nhiệm vụ nên giấu chuyện ta đã c.h.ế.t từ lâu.
Ngày được chọn làm ký chủ, vì chắn d.a.o cho y tá Tiểu Lưu, ta bị bệnh nhân phòng bên phát bệnh cuồng loạn đ.â.m một nhát vào đùi.
Ta bỗng thấy vô lý vô cùng: "Rồi thế là ta c.h.ế.t?"
[Không. Ngươi đuổi theo người ta , thấy con d.a.o vướng víu nên tự rút ra , mất m.á.u quá nhiều mà c.h.ế.t.]
Ta đau đầu nhắm mắt.
Hệ thống dè dặt nói :
[Ký chủ đừng buồn.]
[Ta đã xin cấp trên rồi . Sau khi nhiệm vụ hoàn thành, nếu ngươi không muốn ở lại thế giới này , cũng có thể tới Cục Hệ Thống làm việc.]
Ta buông tay xuống:
"Làm hệ thống? Không thích."
[Vì sao ? Trợ giúp ký chủ hoàn thành nhiệm vụ, chẳng phải rất có ý nghĩa à ?]
"Ta chưa từng làm hệ thống, nhưng chẳng phải ta đã làm ký chủ rồi sao ?"
"Có ích hay không , ta còn không rõ chắc?"
Hệ thống không phản bác nổi.
Ta lập tức có tinh thần: "Không phải còn có mấy phó bản kinh dị vô hạn lưu gì đó sao ? Chuyển ta qua đó đi ."
[ Nhưng đó là nơi ký chủ thất bại nhiệm vụ bị đưa tới chịu phạt mà...]
Hệ thống nhìn thấu suy nghĩ háo hức của ta , nuốt lời còn dang dở xuống bụng rồi đổi giọng thật nhanh.
[Được, sau khi nhiệm vụ hoàn thành ta sẽ giúp ngươi nộp đơn.]
Bồ câu đưa thư đập cánh, nhanh ch.óng lao vào màn đêm.
Ta phủi tay: "Điền sẵn đơn xin đi , nhiệm vụ sắp kết thúc rồi ..."
17
Nửa đêm canh ba.
Cửa phòng bị đẩy ra , ánh nến lay động.
Ta quay đầu nhìn người tới, giây sau cổ đã bị mũi kiếm chĩa thẳng.
"Ta dạy ngươi gian xảo láu cá, g.i.ế.c người phóng hỏa, chứ chưa từng dạy ngươi cầm kiếm chỉ vào sư phụ."
Hai ngón tay kẹp lấy thân kiếm nhẹ nhàng đẩy ra , ta tủi thân nhíu mày: "Ngươi làm vậy , thật sự không sợ ta đau lòng sao ?"
"Đau lòng?"
Hắn cười khẩy, từ cổ họng bật ra một câu đầy khó hiểu: "Ngươi còn có tim sao ?"
Hắn lau vết m.á.u trên mặt, mũi kiếm men theo cổ ta hạ xuống, cuối cùng dừng trước n.g.ự.c.
"Rõ ràng ta đã quyết định buông tha ngươi rồi , vậy mà sư phụ lúc nào cũng biết cách chọc giận ta ."
"Giúp ta nhưng cũng ép ta , cứu ta rồi lại hại ta ."
Ánh mắt hắn tối sầm, giọng nói như rắn độc thè lưỡi:
"Nếu sư phụ mất tay mất chân, chắc sẽ
không
tiếp tục đối đầu với
ta
nữa nhỉ.
"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ke-dien-cam-chac-kich-ban-cuu-roi/chuong-8.html.]
"Đôi mắt này , rõ ràng nhìn ta , vì sao chưa từng chứa nổi ta ?"
"Cái miệng ngọt ngào nhưng giấu d.a.o ấy , phải dùng thứ gì bịt lại mới khiến nó thôi phun lời dối trá?"
Một tờ giấy dính m.á.u tự bốc cháy, loáng thoáng nhìn thấy mấy chữ "bán yêu", "diệt thôn".
Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
[Ngươi điên rồi ký chủ, ngươi báo tin cho Giang Nguyên?]
[Cốt truyện lại quay về điểm ban đầu, nam chính bị Giang Nguyên bắt nhốt xuống địa lao lấy m.á.u, hắn trọng thương mới trốn thoát được ...]
Mùi m.á.u nặng thế này , mũi ta đâu có hỏng.
Ta ung dung nói : "Vậy ngươi đây là định... khi sư diệt tổ sao ?"
"Đang chờ Phệ Tâm Cổ phát tác sao , sư phụ?"
Mũi kiếm hắn đẩy về phía trước , cắt rách xiêm y: "Đệ t.ử ngu dốt, đêm nay mới đột phá Nguyên Anh."
Ta khựng lại , nghiến răng.
Mẹ nó, thật sự bị hắn ra vẻ được rồi .
Ta đứng dậy, phủi góc áo.
"Đồ đệ muốn sư phụ c.h.ế.t, sư phụ không thể không c.h.ế.t. Ta đi đây!"
Ta dùng tốc độ sét đ.á.n.h không kịp bịt tai lao thẳng về phía trước .
Kết quả Dư Tùy còn nhanh hơn, thu kiếm lại trước một bước, mũi kiếm chỉ vừa rạch một đường nhỏ trên da ta .
Ta tiếc nuối thở dài: Tránh nhanh thật.
Dư Tùy hít ngược một hơi , giọng điệu cao hẳn lên:
"Đồ điên!"
"C.h.ế.t như vậy quá hời cho ngươi. Ta muốn ngươi đau khổ như ta mới coi như hòa nhau !"
18
Hắn nhét một viên t.h.u.ố.c vào miệng ta , vị đắng tan ra ngay khi vừa chạm lưỡi.
Máu theo cổ họng trào ngược lên, cả người ta mềm nhũn ngã xuống.
Dư Tùy theo bản năng đỡ lấy ta , run tay lau vết m.á.u bên môi.
"Không... không thể nào, thứ ta cho ngươi uống rõ ràng là Nhuyễn Cân Hoàn..."
Giây sau hắn mềm oặt ngã xuống đất, cố sức muốn bò dậy.
Ta dùng một ngón tay ấn hắn trở lại , vỗ vỗ mặt hắn .
"Vi sư đã dạy ngươi đừng khinh địch rồi , sao cứ không chịu nghe ?"
Dư Tùy rên khẽ, tay đẩy ta mềm nhũn vô lực.
Không biết vì tức hay nóng, mồ hôi thấm ướt trán, khóe mắt đỏ lên, nghiến răng nặn ra hai chữ: "Đứng lên."
"Ngươi đang dạy ta làm việc đấy à ?"
Động tác chuẩn bị đứng lên của ta khựng lại , không nói hai lời ngồi thẳng lên người hắn lần nữa.
"Khấu đầu ba cái, cung kính gọi ta một tiếng cô nãi nãi, ta sẽ cân nhắc giải loại Nhuyễn Cốt Tán này cho ngươi."
Sắc mặt hắn thay đổi vài lần , giây sau đã dịu giọng:
"Cô nãi nãi, tha cho đồ đệ một lần được không ?"
Ta ngẩn ra vài giây.
Gương mặt vốn đã tuyệt sắc ấy mang theo vẻ giận dỗi nhìn ta , khiến thứ nội tạng không tồn tại nào đó trong người ta chợt thắt lại .
Ta gọi hệ thống: "Nam chính bao lớn rồi ?"
Chaporia
Bình Luận (0)