Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

[Đêm nay hình như vừa tròn mười tám... Ngươi định làm gì?]

 

"Ta muốn ngủ với hắn ."

 

[Ngươi... ngươi... ngươi...]

 

Hệ thống bỏ cuộc.

 

[Ngươi đã quyết rồi còn hỏi tuổi làm gì?]

 

"Vì bệnh tâm thần cũng phải tuân thủ pháp luật."

 

"Chưa thành niên thì ta không đụng."

 

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Còn trưởng thành rồi thì mặc ta muốn làm gì thì làm .

 

Ta xoa xoa tay, đầu ngón tay men theo yết hầu hắn chậm rãi hạ xuống, cười gian xảo kéo mở y phục.

 

"Ta nghĩ kỹ rồi , Nhuyễn Cốt Tán này vẫn chưa cần giải đâu ."

 

"Vi sư dạy ngươi bài học cuối cùng. Mềm lòng với kẻ địch chính là tàn nhẫn với bản thân ..."

 

19

 

Sáng hôm sau mở mắt, ta tát bốp vào mặt mình một cái.

 

Sắc đẹp hại người , đúng là sắc đẹp hại người .

 

Tối qua Dư Tùy vừa thở dốc vừa cầu xin ta tháo còng tay cho hắn , đầu óc ta nhất thời nóng lên mà mở một bên cho hắn .

 

Kết quả khi Nhuyễn Cốt Tán tan gần hết.

 

Ta bị hắn ép trên giường, sống không được c.h.ế.t cũng không xong.

 

Toàn thân trần trụi, ngay cả chút độc phấn cũng không mò ra nổi.

 

Hệ thống cực kỳ biết giữ khoảng cách đã sớm chạy mất dạng.

 

Ta gọi khản cả cổ cũng không ai đáp, cuối cùng vẫn là thủ phạm từ bi rót cho ta chén nước.

 

Sau đó tiếp tục ngang tàng làm loạn, vùi đầu khổ cực cày cấy.

 

Ta túm đầu hắn , ngắt quãng đề nghị: "Hay ngươi g.i.ế.c ta luôn đi , d.a.o găm ta lấy cho ngươi..."

 

Dư Tùy nắm chân ta kéo trở về, cả người toát ra vẻ tà mị mê hoặc, nói từng chữ từng câu:

 

"Không cần phiền phức vậy đâu ."

 

"Sư phụ chẳng phải muốn ta c.h.ế.t sao ? Hay là c.h.ế.t trên người ngươi đi , được không ?"

 

Sự thật chứng minh, không có trâu mệt c.h.ế.t, chỉ có ruộng bị cày hỏng.

 

Mảnh ruộng này hối hận rồi , không nên thả vào con trâu chỉ biết húc đông húc tây, chẳng biết trời cao đất dày này .

 

Có lẽ ánh mắt ta quá sắc bén, Dư Tùy nhắm mắt mà cũng đưa tay vào chăn, quen thuộc xoa bóp bên hông ta .

 

Càng xoa ta càng nổi nóng, một chân đá hắn tỉnh hẳn.

 

Trên mặt hắn còn lưu vẻ thỏa mãn và cơn buồn ngủ chưa tan, mơ mơ màng màng ôm lấy ta .

 

"Tang Du, còn đau không ? Hay muốn uống nước?"

 

Ăn phải quả đắng, lại còn tức tới nghẹn họng, ta giơ bình hoa lên: "Gọi cô nãi nãi, không gọi ta đập nát đầu ngươi."

 

Hắn tỉnh táo lại , trưng một thân đầy dấu vết ái muội nhìn chằm chằm ta .

 

"Cô nãi nãi?"

 

"Ha, sư phụ đây là mặc quần vào liền trở mặt không nhận người rồi sao ?"

 

Ta không lên tiếng, hắn dần thu lại ý cười , một tay tháo chiếc còng còn lại , chẳng buồn giả vờ nữa.

 

"Bài học này của sư phụ, đệ t.ử lĩnh ngộ thế nào?"

 

"Đệ t.ử sẽ không mềm lòng đâu . Sư phụ chuẩn bị nghiệm thu bài tập chưa ?"

 

Tách một tiếng, chiếc còng bạc khóa c.h.ặ.t cổ tay ta .

 

Ta dùng hết vốn từ c.h.ử.i thề cả đời, lại nói đủ lời trái lương tâm, Dư Tùy đều bỏ ngoài tai.

 

Hắn cười như không cười : "Gọi ca ca, không gọi ta đ.á.n.h cái m.ô.n.g ngươi nở hoa."

 

Ta nhục nhã thuận theo gọi một tiếng.

 

Dư Tùy bất động.

 

Dư Tùy tiếp tục động.

 

Dư Tùy như được tiêm m.á.u gà.

 

"Cô nãi nãi còn sức nói chuyện à ? Xem ra là đệ t.ử chưa đủ cố gắng rồi .

"

 

"Cô nãi nãi thấy lực độ này thế nào?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ke-dien-cam-chac-kich-ban-cuu-roi/chuong-9.html.]

"Cô nãi nãi mệt rồi sao ?"

 

Hắn không giúp ta , chỉ ôm eo đỡ lấy khi ta kiệt sức trượt xuống.

 

Hoàn toàn đảo ngược trên dưới , chẳng biết sống c.h.ế.t mà khiêu khích: "Cô nãi nãi chưa ăn cơm sao ? Dùng sức đi chứ."

 

Khi ta mở mắt lần nữa, đã là đêm ngày thứ ba.

 

Hệ thống khoan t.h.a.i tới muộn:

 

[Ký chủ ngươi còn ngủ nữa à ? Thân phận nam chính bại lộ rồi !]

 

[Giang Nguyên đang triệu tập các đại môn phái, muốn moi t.i.m lấy m.á.u nam chính kia kìa!]

 

20

 

Ta uống liền ba bát nước, lại ăn sạch ba bát cơm.

 

Bấy giờ mới cảm thấy mình thật sự sống lại .

 

Đầu óc trì trệ cuối cùng cũng bắt đầu hoạt động.

 

Đến lúc này , cho dù có chậm hiểu đến đâu ta cũng nhận ra , khác với cái kiểu thấy sắc nổi lòng tham của ta ...

 

Dư Tùy e rằng từ sớm đã mang tâm tư bất chính với ta rồi .

 

Hắn căn bản không muốn để ta c.h.ế.t thống khoái dưới kiếm hắn .

 

Hắn là muốn giày vò ta đến c.h.ế.t ngay trên giường hắn cơ.

 

Trước kia là hệ thống thúc giục ta .

 

Bây giờ đổi lại thành ta thúc giục nó.

 

"Mau mở khóa ra , ta đang vội đi c.h.ế.t!"

 

Hệ thống ngơ ngác: [Không đến mức ấy chứ?]

 

"Cái gì mà không đến mức? So về độ điên, ta cam bái hạ phong trước hắn ."

 

"Mau đưa ta qua đó, hôm nay giữa ta với hắn nhất định phải c.h.ế.t một kẻ!"

 

Nhưng tình hình lại chẳng nguy cấp như hệ thống nói .

 

Dư Tùy thần thái an nhàn ngồi một bên.

 

Giang Nguyên thì nóng lòng chỉ thẳng mặt hắn :

 

"Ngươi g.i.ế.c cha g.i.ế.c mẹ , lại phóng hỏa diệt thôn. Loại tiểu nhân như ngươi dựa vào đâu làm đệ nhất giang hồ!"

 

Chưa đợi Dư Tùy mở miệng, đám người hâm mộ của hắn đã không ngồi yên nổi.

 

"Dư ca ca tuyệt đối không phải hạng người đó!"

 

"Không có chứng cứ mà dám vu oan giá họa, ta thấy rõ ràng là ngươi ghen ghét Dư huynh cướp mất vị trí đệ nhất của mình !"

 

"Ai nói ta không có chứng cứ?" Giang Nguyên đắc ý vỗ tay: "Ra đây đi ."

 

Một cô nương mặc áo vải thô, thần sắc co rúm bước ra .

 

"Đây là người sống sót duy nhất trong t.h.ả.m án diệt thôn năm ấy . Chi bằng để nàng tự mình nhận diện hung thủ."

 

Xem ra tên phản diện nhỏ này cũng không phải hoàn toàn vô dụng.

 

Ngay cả tiểu cô nương năm đó được Dư Tùy lén thả đi cũng bị hắn tìm được .

 

Một ngón tay run rẩy chỉ về phía Dư Tùy. "Là hắn ..."

 

"Là ta ."

 

Ta đứng chắn trước mặt Dư Tùy, cười tủm tỉm tiếp lời:

 

"Trí nhớ của tiểu cô nương quả thật không tệ."

 

"Sao ngươi lại tới đây?"

 

Dư Tùy lập tức ngồi thẳng người dậy, dáng vẻ lười nhác lúc trước chợt biến mất.

 

"Trở về đi , chuyện này không liên quan đến ngươi."

 

Nhìn biểu cảm của tiểu cô nương kia , hẳn là vẫn còn nhớ ta .

 

Nàng ngã phịch xuống đất:

 

"Là... là ngươi..."

 

Ta móc chiếc loa ra :

 

"Chính là ta đây! Dư Tùy, ngươi tưởng nhốt ta lại t.r.a t.ấ.n thì ta không trốn ra được sao !"

 

"Cho dù ngươi trăm phương ngàn kế muốn g.i.ế.c ta , chẳng lẽ một ác đồ như ta thật sự dễ bị ngươi trừ khử đến thế!"

 

Giang Nguyên tức muốn hộc m.á.u, gào to cố át giọng ta : "Hai người bọn chúng là cùng một giuộc! Mọi người đừng bị lừa! Người là do Dư Tùy g.i.ế.c, hơn nữa hắn còn... hắn còn là bán yêu!"

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...