Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
21
Sắc mặt mọi người lập tức thay đổi.
Bán yêu vốn không được thế gian dung thứ.
Đám người tự xưng danh môn chính phái ngoài mặt khinh thường tà môn ngoại đạo.
Nhưng ai dám chắc trong lòng bọn họ chưa từng động tâm?
Bản thân có thể không có .
Nhưng người khác tuyệt đối không được phép có .
Có người không nhịn được nữa:
"Ngươi nói hắn là bán yêu, chứng cứ đâu !"
"Người trong thiên hạ đều biết , m.á.u của bán yêu có thể giúp phàm nhân kéo dài tuổi thọ, càng có thể giúp người tu hành tăng tiến tu vi."
Giang Nguyên nắm chắc phần thắng, lấy ra một bình sứ: "Đây là m.á.u của Dư Tùy, ta sẽ uống ngay trước mặt mọi người để chứng minh lời ta nói là thật hay giả!"
"Khoan đã ."
Dư Tùy nhìn Giang Nguyên.
"Thuở nhỏ ta thân thể yếu ớt, để giữ mạng càng phải uống thảo d.ư.ợ.c mang độc suốt nhiều năm."
"Cái gọi là thân thể bán yêu càng là lời vô căn cứ, xin hỏi ở đây có ai từng tận mắt thấy bán yêu chưa ?"
"Ta khuyên ngươi tốt nhất đừng quá kích động..."
"Thật hay giả, lát nữa sẽ rõ!"
Giang Nguyên cho rằng Dư Tùy chột dạ , thế là càng thêm nóng nảy, ngửa đầu đổ m.á.u vào miệng.
Dư Tùy chẳng buồn để ý những ánh mắt rục rịch xung quanh, chỉ một mực tìm cách kéo ta lại .
Giọng nói dịu dàng đến mức như nhỏ ra nước, cẩn thận dè dặt:
"Sư phụ ngoan."
"Trở về rồi ta mặc cho ngươi xử trí, muốn làm gì cũng được ..."
Ta lập tức né sang bên, nghĩ bụng ta đâu có ngu đến thế.
Sao tên này lại dám coi ta là đứa nhỏ ba tuổi mà lừa?
Hắn là loại người gì chẳng lẽ ta còn không rõ sao ?
Càng cười bình tĩnh, xuống tay càng độc ác.
Ta âm thầm xoa cái eo già của mình , quyết tâm kết thúc nhiệm vụ càng thêm kiên định.
Giang Nguyên vốn còn đang đắc ý cười lớn.
Kết quả giây tiếp theo thất khiếu chảy m.á.u, cả người như tan xương hóa nước mà nhũn xuống đất.
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết rợn người nối tiếp không dứt, nhưng chẳng ai cảm thấy đáng thương.
"Ta đã nói Dư huynh không phải loại yêu vật đó rồi mà! Hắn khổ luyện bao năm, vị trí đệ nhất giang hồ hoàn toàn xứng đáng!"
"Dư huynh tuổi trẻ tài cao, tiền đồ vô lượng, có kẻ tiểu nhân ganh ghét đỏ mắt cũng chẳng lạ!"
"Ngươi tâm địa độc ác, lòng dạ đố kỵ, c.h.ế.t như vậy đúng là gieo gió gặt bão!"
"Không... không thể nào!"
Giang Nguyên chỉ vào Dư Tùy, hận ý trong mắt càng sâu:
"Cho dù hắn không phải bán yêu, nhưng hắn vẫn là kẻ diệt thôn g.i.ế.c thân ..."
Lời còn chưa dứt, ánh mắt mọi người đã bị ta hấp dẫn.
Một con d.a.o găm xuyên qua l.ồ.ng n.g.ự.c.
Ta nắm lấy tay Dư Tùy bọc quanh chuôi d.a.o, run rẩy nâng chiếc loa lên bên miệng:
"Nghịch đồ Dư Tùy ở bên cạnh ta nhẫn nhục chịu đựng, cúi đầu phục thấp suốt tám năm, chính là vì giờ khắc báo thù rửa hận hôm nay!"
Ta tăng nhanh tốc độ nói :
"Ngươi cho rằng tự tay g.i.ế.c ta là có thể chứng minh trong sạch? Nằm mơ đi ! Đám ngu xuẩn tự xưng danh môn chính phái kia giờ phút này nhất định sẽ cho rằng chúng ta là cùng một phe!"
"Ta thành quỷ cũng sẽ không tha cho ngươi!"
Độ hắc hóa của Dư Tùy về
không
.
Nhiệm vụ kết thúc hoàn hảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ke-dien-cam-chac-kich-ban-cuu-roi/chuong-10-het.html.]
Ta gọi hệ thống: Mau lên, rút hồn đi .
Chậm thêm chút nữa ta thật sự lo Dư Tùy sẽ cứu sống ta mất.
Động tác của hệ thống rất nhanh.
Đầu ta nghiêng sang một bên, "rắc" một tiếng tắt thở.
22
Dư Tùy vẫn giữ nguyên tư thế ôm hờ lấy ta .
Nội lực không tiếc mạng truyền vào cơ thể ta , nhưng lại như đá chìm đáy biển, không hề có phản ứng.
"Sư phụ, tỉnh lại đi ."
Hắn tự lừa mình dối người mà cười : "Đừng đùa nữa, lần này lại là trò mới gì đây?"
"Có phải giận ta lại không tin ngươi, còn làm ngươi bị thương không ?"
"Ta tin..."
"Ta tin sư phụ rồi . Ta chỉ là... chỉ là sợ ngươi bỏ ta lại thôi..."
Rõ ràng trời quang vạn dặm, vậy mà dường như có mưa rơi trên mặt ta .
"Chỉ cần ngươi tỉnh lại , sư phụ muốn phạt ta thế nào cũng được , sau này ta sẽ không chọc ngươi giận nữa."
"Sư phụ, đừng đùa nữa được không ?"
"Sư phụ..."
Nụ cười trên mặt hắn dần thu lại .
Giây tiếp theo, bàn tay đặt lên cổ ta siết c.h.ặ.t từng chút, như muốn xác nhận điều gì.
Thời gian trôi qua từng chút một.
Hắn như bị bỏng mà rút tay về, giọng nói âm trầm oán độc:
"Sư phụ quả nhiên vẫn luôn... quyết tuyệt như vậy ."
Hắn bế t.h.i t.h.ể ta đứng lên, ánh mắt trống rỗng, lại như xuyên qua khoảng không xa xôi mà nhìn thẳng vào ta .
Khóe môi hắn cong lên, môi mỏng khép mở, từng chữ từng câu tựa lời đùa cợt.
Nhưng lại như sấm sét nổ vang bên tai ta .
Hắn nói :
"Tang Du, ngươi trốn không thoát đâu ..."
Ta cuống cuồng thúc giục hệ thống như thể phía sau có quỷ đuổi theo: "Đi đi đi ! Mau đi !"
Hệ thống còn có chút lưu luyến.
[Thật sự phải đi sao ? Thực ra cũng đâu cần gấp vậy .]
[Không nhìn nam chính thêm chút nữa à ? Dù sao ngươi cũng nuôi hắn bao năm, còn ngủ với hắn tận mấy ngày liền nữa…]
Ta chẳng hề muốn nghe đến cái từ đó: "Mau đi ! Ta ngủ đủ rồi ! Ngươi không đi thì ở lại mà xem!"
[Đi thì đi vậy …]
Hệ thống quả nhiên không lừa ta .
Mở mắt lần nữa, ta đã đến một nơi khác.
Trên người là bộ hỷ phục Miêu tộc hoa lệ cổ xưa, đầu đội mũ bạc, thân đeo vòng bạc sặc sỡ.
Bị nhét trong một cỗ thạch quan dựng đứng , không gian chật hẹp, không khí dần cạn kiệt.
Xem ra đây chính là phó bản kinh dị trong truyền thuyết.
Ta xoa tay hăm hở, lấy đầu chống cửa quan tài, tay chân bám lấy khe hở, chu môi vểnh m.ô.n.g ra sức đẩy.
Đúng lúc ấy , thạch quan bỗng bật mở, theo quán tính, ta nhào về phía trước , nhưng lại bị bảy tám xúc tu mềm mại quấn c.h.ặ.t.
Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
Sau đó rơi vào một l.ồ.ng n.g.ự.c vừa quen thuộc vừa xa lạ.
Ta ngẩng đầu lên, đối diện là một gương mặt tái nhợt diễm lệ trong màn sương đen.
Hắn mặc hỷ bào đỏ thêu chỉ vàng của tân lang, những xúc tu trơn nhẫy sau lưng nóng lòng quấn lấy cơ thể ta .
Giọng nói như ma quỷ vang bên tai:
"Tỷ tỷ, nàng là... tân nương của ta sao ?"
[Hết]
Chaporia
Bình Luận (0)