Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi đã bắt đầu chủ động gọi một câu "Anh về rồi à " (dù tiếng bé như muỗi kêu).
Thỉnh thoảng cũng nhắn tin hỏi "Mấy giờ anh về" (dù giọng điệu vẫn nồng nặc mùi công việc).
Châu Diệu dường như rất hài lòng với sự tiến bộ này .
Hôm nay hiếm hoi cả hai cùng được nghỉ, chúng tôi ngồi cuộn tròn trên sofa, mỗi người ôm một cái điện thoại.
Đột nhiên, máy tôi báo có tin nhắn.
【Châu Diệu: Luật sư Lý, kể cho em nghe một chuyện bát quái này .】
Tôi liếc nhìn anh . Cái anh đội trưởng Châu này bị làm sao thế nhỉ?
Ngồi cạnh sát sạt thế này mà còn nhắn tin WeChat?
Nhưng mà... chuyện bát quái sao ?
Chuyện gì mà khiến một đội trưởng đội hình sự phải hào hứng chia sẻ thế này ?
Máu tò mò nổi lên, tôi nhắn lại : 【Chuyện gì thế?】
Bấm gửi đi .
Và rồi ——
Màn hình hiện lên một dòng thông báo:
【Nội dung trò chuyện liên quan đến vi phạm pháp luật đã bị xử lý.】
【 Tôi : ???】 Tôi nhíu mày: "Lạ nhỉ, sao lại thế này ?"
Lại thêm một tin nữa.
【Nội dung trò chuyện liên quan đến vi phạm pháp luật đã bị xử lý.】 Và một tin nữa.
【Nội dung trò chuyện liên quan đến vi phạm pháp luật đã bị xử lý.】
Biểu cảm trên mặt tôi dần đông cứng.
Vi phạm pháp luật???
Một đội trưởng đội hình sự, gửi cho vợ mình thông tin vi phạm pháp luật ngay trên mạng xã hội sao ???
Tôi quay đầu lại .
Anh cũng quay đầu lại .
Hai người vai kề vai, mắt to trừng mắt nhỏ.
Đợi đã .
Tôi sực nhận ra .
Làm gì có chuyện tin nhắn bình thường lại bị như thế, đây chắc chắn là do anh ấy tự sửa định dạng rồi gửi qua để lừa tôi !
Cái gì mà " đã bị xử lý", là anh tự biên tự diễn đúng không ?
WeChat làm gì có kiểu thông báo như thế này !
Châu Diệu ơi là Châu Diệu.
Anh thấy cuộc sống này trôi qua bình yên quá nên muốn tìm chút "sóng gió" đúng không ?
Được thôi.
Muốn chơi chứ gì, luật sư Lý đây sẽ tiếp anh đến cùng.
Tôi thu hồi ánh mắt, lạnh lùng gõ chữ.
【 Tôi : Đồng chí đội trưởng Châu Diệu, tôi cần một lời giải thích.】
Nhắn xong, tôi úp điện thoại xuống đùi, tựa lưng ra sau , hai tay khoanh trước n.g.ự.c.
Dáng vẻ chuẩn mực của một luật sư khi tiếp đương sự.
Anh nhìn tôi với vẻ vô tội: "Anh kể chuyện bát quái thật mà, ở sở bọn anh ấy ——"
Tôi không để anh nói hết câu.
Tôi ngồi thẳng dậy, ánh mắt sắc lẹm:
"Theo Điều 68 Luật Xử phạt vi phạm hành chính về trật tự trị an — Hành vi sử dụng mạng thông tin, điện thoại hoặc các phương tiện truyền thông khác để phát tán thông tin đồi trụy, không lành mạnh, sẽ bị xử phạt hành chính từ 10 đến 15 ngày, phạt tiền đến 3000 tệ; tình tiết nhẹ sẽ bị xử phạt dưới 5 ngày hoặc phạt tiền đến 1000 tệ."
"Lại nữa hả?!" Anh cười khổ, đầy vẻ bất lực.
"Trước pháp luật mọi người đều bình đẳng, đội trưởng Châu ạ."
"Lý Dao, nghe anh giải thích, đúng là có chuyện bát quái mà! Chuyện cậu phụ tá ở sở với cô nhân viên bên đội giao thông ——"
"Mỗi một nghi phạm khi bị triệu tập theo pháp luật đều nói câu đó cả."
Tôi hơi hất cằm, tốc độ nói chậm lại , nhấn mạnh từng chữ:
"Nào là ' tôi thực sự không có ', ' tôi bị oan', 'các anh nhầm rồi ' —— Đội trưởng Châu, những lời này chắc anh phải thuộc lòng hơn em chứ nhỉ?"
Anh há miệng định nói , rồi lại thôi.
Tôi tiếp tục tấn công: "Hơn nữa, là người thực thi pháp luật mà lại cố ý vi phạm, tội thêm một bậc. Hay là bây giờ em gọi vào số 12389 để tố cáo anh nhé?"
"12389 là đường dây nóng của cơ quan thanh tra kỷ luật, họ không quản mấy việc vặt này đâu ."
"Ồ, xem ra anh nắm rõ quy trình gớm nhỉ."
Anh cạn lời mất vài giây.
"Em định chuyện gì cũng lôi luật ra để bắt bẻ anh đấy à ?"
"Đó là tố chất nghề nghiệp, mời anh tiếp thu phê bình."
Không gian phòng khách bỗng im lặng khoảng mười giây.
Rồi anh đột ngột ngả người về phía tôi , cả khối lượng cơ thể đè nặng lên vai tôi , mang theo sự "thành khẩn" nặng hàng chục cân.
"Lý Dao!!!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/quen-mat-minh-da-ket-hon-bi-chong-la-canh-sat-hinh-su-truy-den-tan-nha-ngoai/chuong-4.html.]
Tôi bị anh đè đến mức suýt ngã nhào, vội vàng chống tay vào thành ghế sofa.
"Anh nặng c.h.ế.t đi được !"
Tôi lườm anh .
Anh cũng nhìn tôi .
Khoảng cách quá gần, trong mắt anh có chút bất lực, chút buồn cười , và dường như còn có ... một thứ gì đó khác nữa.
"Được rồi , được rồi , không trêu em nữa, anh nói thẳng luôn nhé."
Cuối cùng anh cũng nghiêm túc lại , hắng giọng một cái.
"Cậu phụ tá ở sở anh , tên Tiểu Trần ấy , em gặp một lần rồi đúng không ?"
"Cái cậu trẻ tuổi, trông khá sạch sễ lần trước mang hồ sơ qua ấy hả?"
" Đúng , cậu ta đấy. Cậu ta với cô bên đội giao thông đang hẹn hò."
Ồ?
Tai tôi dựng lên ngay lập tức.
"Rồi sao nữa?"
"Hôm nay bị sư phụ anh bắt quả tang hai đứa đang hôn nhau trong ca trực."
"..."
"Sư phụ anh lớn tuổi rồi , lại là cảnh sát kỳ cựu nên khó tính lắm, lúc đó ông ấy tức đến mức suýt ngất xỉu tại chỗ."
Tôi không nhịn được nữa.
"Phụt —— Đang trực mà dám hôn nhau sao ? Gan cũng to thật đấy."
"Thì thế." Châu Diệu lắc đầu "Sư phụ mắng cho cả buổi chiều, bảo nếu là con trai ông ấy thì chắc ông ấy đ.á.n.h cho một trận rồi ."
Tôi bật cười .
Rồi sực nhớ ra : "Đợi đã , thế còn cái tin nhắn 'vi phạm pháp luật' ban nãy là thế nào?"
Anh chớp mắt.
"Thì trêu em thôi."
"..."
"Nãy giờ em cứ dán mắt vào cái máy tính bảng, chẳng thèm nói với anh câu nào."
Anh vươn tay vén lọn tóc mai trên trán tôi , động tác rất tự nhiên: "Trêu em một chút, chứ không lẽ hôm nay định cứ mỗi người một góc thế này đến tận lúc đi ngủ à ?"
Tôi ngẩn người .
Hóa ra là anh ấy ghét bị tôi ngó lơ.
Một đội trưởng đội hình sự cao to lực lưỡng, thế mà lại vì vợ không thèm để ý mà dùng cái cách trẻ con này để thu hút sự chú ý.
"Được thôi..."
Tôi mở khóa điện thoại, vào phần ghi chú, gõ lạch cạch.
"Em làm gì đấy?"
"Ghi sổ nợ."
"Nợ gì cơ?"
Tôi xoay màn hình cho anh xem.
—— 【Sổ ghi chép hành vi vi phạm của Châu Diệu】 Dòng 1: Ngày thứ 30 của hôn nhân, khám xét trái phép vợ. Dòng 2: Ngày thứ 40 của hôn nhân, có dấu hiệu giam giữ trái phép (bắt vợ tăng ca). Dòng 3: Ngày thứ 100 của hôn nhân, sử dụng phương tiện truyền thông để phát tán thông tin giả mạo.
Anh xem xong thì im lặng.
"Lý Dao."
"Dạ?"
"Em bắt đầu ghi sổ từ lúc đó rồi cơ à ?"
"Là một người làm luật, lưu giữ bằng chứng là thói quen nghề nghiệp cơ bản."
"Thế em định kiện anh tội gì?"
"Hiện tại chuỗi bằng chứng vẫn chưa hoàn thiện." Tôi thu điện thoại lại , "Đợi bao giờ gom đủ rồi tính sau ."
"..."
Đột nhiên anh vươn tay về phía tôi : "Lại đây."
Tôi lùi lại : "Làm gì?"
"Để anh cho em trải nghiệm thế nào gọi là 'vi phạm' thực sự."
"Đồ lưu manh!!!"
Tôi bật dậy định chạy trốn.
Anh đuổi theo sau .
Hai người trưởng thành rượt đuổi nhau trong phòng khách như lũ trẻ con.
Cuối cùng, anh dồn tôi vào cửa phòng ngủ.
Lưng tôi dán c.h.ặ.t vào cửa, một tay anh chống bên cạnh, cúi đầu nhìn tôi , trong mắt đầy ý cười .
"Em sợ cái gì?"
"Sợ anh ... vi phạm."
Anh bật cười , cúi xuống hôn nhẹ lên trán tôi .
"Thế này có tính là vi phạm không ?"
Chaporia
Bình Luận (0)