Ô VÂN CHI NGOẠI/Chương 3C. 3
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

 

“Hoàng hậu ban thưởng một cây, nói Chân nhi trở về phủ, bà ấy làm dì họ nên muốn tặng quà gặp mặt.”

 

“Chỉ là ta nghĩ con đang mang thai, thân thể quý giá, càng nên dùng thứ tốt như vậy .”

 

“Chân nhi mặc vào … chưa chắc đã mặc ra được khí chất của Nguyệt Hoa Cẩm.”

 

Mẫu thân nói rất tự nhiên.

 

Nụ cười trên mặt Quách Minh Ý dần biến mất.

 

Cả đại sảnh rơi vào yên lặng.

 

Mẫu thân chợt phản ứng lại , luống cuống nhìn ta một cái.

 

Quách Minh Ý liên tục xin lỗi ta , rồi vội vàng dẫn bọn trẻ rời đi .

 

Khi ca ca trở về phủ thì vô cùng khó hiểu:

 

“Lúc nãy ta gặp Minh Ý, mắt nàng đỏ hoe như vừa khóc . Nàng bị ấm ức sao ?”

 

Ánh mắt dò xét của huynh ấy nhìn về phía ta .

 

Mẫu thân liền kể lại đầu đuôi câu chuyện.

 

Ánh mắt ca ca lập tức dịu xuống, mở miệng hòa giải:

 

“Mẫu thân nói đúng. Dù có đưa Nguyệt Hoa Cẩm cho Chân nhi, chưa chắc muội ấy đã thể hiện được tâm ý của hoàng hậu.”

 

Đêm đó, ca ca hình như vẫn nhớ tới chuyện khó xử ban ngày, nên mang cho ta một bộ y phục gấm.

 

Huynh ấy an ủi ta :

 

“Chân nhi, mẫu thân và Minh Ý có tình cảm suốt hai mươi năm. Tình cảm ấy không dễ gì lay chuyển.”

 

Ta hiểu.

 

Ta chỉ có thể chấp nhận.

 

Trên đời này , chuyện tình cảm vốn không có đạo lý.

 

Chỉ là tối hôm ấy , Quách Minh Ý cũng cho người mang tới bộ y phục làm từ Nguyệt Hoa Cẩm, cùng hai chiếc áo nhỏ của trẻ con.

 

Vị ma ma kia nói :

 

“Phu nhân thật sự vô cùng áy náy. Người nói đã chiếm mất hai mươi năm cuộc đời của Chân nhi tiểu thư, không thể tiếp tục nợ thêm nữa.”

 

Ta còn chưa kịp từ chối, ma ma đã vội vàng rời đi .

 

Động tĩnh bên này kinh động đến ca ca.

 

Huynh ấy nhìn thấy Nguyệt Hoa Cẩm, sắc mặt lập tức trầm xuống, lạnh giọng quát:

 

“Muội sao cái gì cũng muốn vậy ? Ích kỷ đến mức này sao ?”

 

“Bù đắp cho muội còn chưa đủ à ? Nhất định phải ép Minh Ý trả lại y phục cho muội sao ?”

 

Ta giải thích:

 

“Là nàng tự đưa tới, ta không muốn nhận.”

 

“Còn chối cãi!”

 

Từng câu từng chữ của huynh ấy vô cùng ch.ói tai.

 

“Minh Ý tâm tư nhạy cảm, nếu không phải muội tỏ vẻ đau lòng, muội ấy sao có thể làm vậy ?”

 

“Quả nhiên là nha đầu lớn lên nơi thôn dã, chẳng biết lễ nghĩa!”

 

Huynh ấy giật lấy bộ y phục gấm vừa tặng ta không lâu, dùng kéo cắt nát thành một đống chỉ rối không thể mặc được nữa.

 

Dưới ánh trăng, huynh ấy chỉ để lại cho ta một bóng lưng lạnh lùng vô tình.

 

Hầu phủ tuy lớn, nhưng chuyện truyền đi cũng rất nhanh.

 

Phụ thân và mẫu thân đều biết chuyện đã xảy ra .

 

Nhưng bọn họ không hề hỏi ta một câu.

 

Đám nha hoàn lặng lẽ thu dọn tàn cuộc.

 

Ta cô độc đứng trong sân viện ngập hương hoa quế.

 

Có chút lạnh.

 

 

Hôm sau , dường như mẫu thân cảm thấy áy náy.

 

Trên bàn cơm bà thở dài một tiếng, nói muốn dẫn ta ra ngoài dạo phố để an ủi.

 

Bà dẫn ta đi may y phục.

 

Đó là sự bù đắp mà cả hai đều ngầm hiểu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/o-van-chi-ngoai/chuong-3.html.]

Sau khi đo kích thước, chọn vải xong, bỗng xảy ra một chuyện.

 

Trên đường lớn đột nhiên có một con ngựa điên mất khống chế lao tới.

 

Con ngựa chạy cực nhanh, hất tung những sạp hàng ven đường.

 

Phía trước lại có một đứa trẻ chẳng hiểu chuyện đang ngồi xổm khóc lớn.

 

Không kịp suy nghĩ nhiều.

 

Ta mượn chiếc ghế dài bên cạnh, xoay người nhảy lên lưng ngựa, dùng hết sức kéo cương, khó khăn lắm mới khiến nó dừng vó trước khi đ.â.m vào đứa trẻ.

 

Ta vừa xuống ngựa mới phát hiện phía sau có người vội vàng chạy tới.

 

Là Trịnh Phó Sâm.

 

Hắn vô cùng kinh ngạc:

 

“Nàng biết cưỡi ngựa?”

 

Ta gật đầu, giao dây cương cho hắn , không muốn nói nhiều.

 

Sau khi dưỡng phụ dưỡng mẫu qua đời, ta từng làm việc ở một mã trường tại Thanh Châu.

 

Chủ nhân nơi đó là người tốt , bằng lòng dạy ta cưỡi ngựa.

 

Trịnh Phó Sâm lặng lẽ nhìn ta thật lâu.

 

Ánh mặt trời ở sau lưng hắn .

 

Gương mặt hắn mơ hồ không rõ, chỉ có ánh mắt là nóng rực.

 

Bỗng nhiên hắn khẽ cười một tiếng.

 

Sau chuyện ấy , hắn như đã nhìn ta bằng con mắt khác.

 

Tối hôm đó còn đích thân mang quà tới, nói là cảm tạ ta đã khống chế con ngựa điên.

 

Con ngựa kia thuộc quân doanh của Trịnh Phó Sâm.

 

Nếu thật sự gây c.h.ế.t người , hắn cũng sẽ gặp phiền phức.

 

Mẫu thân vì thế mà vui mừng khôn xiết.

 

Bà bắt đầu để tâm đến ta hơn một chút.

 

Bà nói với ta , tháng sau phủ Trưởng công chúa mở tiệc, hoàng hậu cũng sẽ tham dự.

 

Với thân phận di mẫu, bà ấy muốn gặp ta .

 

Nhắc tới chuyện Trưởng công chúa muốn mở học đường cho nữ t.ử, chân mày mẫu thân hơi nhíu lại , dường như không quá tán thành.

 

“Đọc sách là chuyện gian khổ nhất.”

 

“Đến cả Minh Ý thông minh lại biết chịu khó như vậy , mà cũng chỉ có thể học đến năm mười bốn tuổi. Những nữ t.ử khác nào có ai bằng nó?”

 

Bà lại nói :

 

“Ca ca con cũng vì đọc sách mà đau khổ. Nhưng nó là nam t.ử, muốn có công danh nên không thể không học.”

 

Ta nghe mà dần thất thần.

 

Khi biết Trưởng công chúa muốn chọn học sinh trong giới quý nữ thế gia để thử trước , lòng ta khẽ động.

 

Nhưng nghĩ đến bản thân chẳng biết gì cả, mặt không khỏi đỏ bừng, bỗng thấy xấu hổ vô cùng.

 

 

Ngày mở tiệc, quyền quý kinh thành tề tựu đông đủ.

 

Quách Minh Ý cũng dẫn theo một nam một nữ của nàng tới.

 

Nàng và thế t.ử Trịnh Phó Chiếu được mọi người vây quanh, đúng là một đôi bích nhân trời sinh.

 

Phụ thân mẫu thân bận vui đùa cùng cháu nhỏ.

 

Hoàng hậu chú ý đến ta đang bị bỏ quên.

 

Bà vẫy tay gọi ta qua, dịu dàng cười nói :

 

“Con tràn đầy sức sống, rất có tinh thần.”

 

Trưởng công chúa cũng cười :

 

“Vị biểu muội này giống như cây tùng xanh kiên cường.”

 

Nghe lời khen của bọn họ, nội tâm vốn thấp thỏm của ta dần bình tĩnh lại .

 

Tiệc được nửa buổi, mẫu thân cuối cùng cũng nhớ tới ta .

 

Bà đưa cặp song sinh đến trước mặt ta , bảo ta thân thiết với bọn chúng một chút.

 

Dù sao cũng là người một nhà.

 

Nhưng rốt cuộc ta không có nhiều tình cảm với chúng.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...