Ô VÂN CHI NGOẠI/Chương 2C. 2
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

 

Mẫu thân đem đến cho ta những loại son phấn và hương cao tốt nhất, bà bảo nữ t.ử phải biết dưỡng da, không thể phơi gió dãi nắng.

 

Mọi thứ ở Hầu phủ đều rất tốt .

 

Thế nhưng đêm đến, nằm trên chiếc giường rộng lớn mềm mại, ta lại mãi không ngủ được .

 

Mẫu thân lại tới tìm ta tâm sự.

 

Bà vui vẻ nói rằng đã chọn được cho ta một vị công t.ử rất tốt .

 

Ta nghe mà thất thần nhìn cây quế trong viện, hương thơm theo gió bay xa.

 

Rồi chợt nhớ mấy con heo ở nhà không ai chăm sóc.

 

Ta nói :

 

“Mẫu thân , con không muốn hôn sự đó, người để con về nhà đi .”

 

 

Mẫu thân không đồng ý.

 

Bà nói với ta :

 

“Mấy con gia súc ấy đáng bao nhiêu bạc đâu . Lúc rời Thanh Châu, ta đã cho hàng xóm rồi .”

 

Ta vẫn có chút do dự.

 

Mẫu thân lại nói :

 

“Nếu con nhớ chúng như vậy , ta sẽ sai người đưa mấy con heo ấy về kinh thành cho con chăm sóc.”

 

Bà đã làm đủ tốt rồi .

 

Nếu ta còn dây dưa, chỉ càng giống đang vô lý gây sự.

 

Bà hỏi ta :

 

“Chân nhi, con không thích cuộc sống ở Hầu phủ sao ?”

 

Ta khẽ lắc đầu.

 

Không phải không thích.

 

Ngày tháng ở Hầu phủ tốt hơn cuộc sống nuôi heo cấy lúa trước kia rất nhiều.

 

Đám nha hoàn trong phủ cũng giống các tiểu thư nhà giàu nơi huyện thành, ai nấy đều có học thức.

 

Lúc rảnh rỗi họ sẽ đọc thoại bản.

 

Ta cũng tò mò, nhưng lại không biết chữ.

 

Bọn họ an ủi ta rằng không biết chữ cũng chẳng sao .

 

Nhưng vừa quay đầu đi , ta đã nghe họ lén cảm thán:

 

“Vẫn là Minh Ý tiểu thư lợi hại, biết làm thơ lại dịu dàng hòa nhã. Không giống vị này , chẳng biết được mấy chữ mà cũng có thể làm tiểu thư, đến ta còn hơn nàng ta .”

 

Ta cũng nhớ rõ, lúc mẫu thân mang hương cao cho ta , ma ma khẽ hỏi:

 

“Phu nhân, vậy còn Minh Ý tiểu thư thì sao ?”

 

Mẫu thân đáp:

 

“Ta đã sai người đưa cho nó cao Ngưng Chi Phỉ Thúy rồi . Đến quý phi nương nương trong cung cũng chỉ giữ được một hộp, nếu không nhờ có biểu tỷ là hoàng hậu thì ta nào có được ? Đồ quý giá như vậy , đương nhiên phải đưa cho Minh Ý.”

 

Mọi thứ ở Hầu phủ đều rất tốt .

 

Thế nhưng ta không nói rõ được vì sao , ta chỉ luôn cảm thấy ngột ngạt đến khó thở.

 

Ta thật sự không có học thức.

 

Đến cả vì sao bản thân đau lòng cũng không diễn tả nổi.

 

Mẫu thân thấy dáng vẻ ấy của ta , chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mà thở dài.

 

“Được rồi , lần này người ta chọn cho con xem mắt là đệ đệ của A Chiếu. Nó bằng tuổi con, nhiều năm trấn thủ biên cương nên đến nay vẫn chưa thành thân , cũng không có thiếp thất.”

 

“Lần này hồi kinh vừa hay có thể gặp mặt con. Gả qua đó, con sẽ sống rất tốt .”

 

Đêm ấy , bà rời đi với vẻ không quá vui vẻ.

 

 

Ta gặp vị Trịnh tướng quân mà mẫu thân nhắc tới.

 

Trịnh Phó Sâm có dung mạo không thua gì ca ca hắn .

 

Hắn nhiều năm chinh chiến, dáng người cao lớn thẳng tắp, giữa mày mang theo vài phần sát khí.

 

Có lẽ hắn không thích ta .

 

Bởi từ đầu đến cuối, hắn chưa từng nở một nụ cười .

 

Hắn cũng chẳng giấu giếm gì với ta .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/o-van-chi-ngoai/chuong-2.html.]

 

Vừa mở miệng đã nói thẳng:

 

“Ta có người trong lòng. Ta cưới nàng, chỉ là muốn thay nàng ấy giải quyết phiền phức.”

 

Nghe vậy , ta liền hiếm hoi thông minh được một lần :

 

“Người đó là Minh Ý?”

 

Yết hầu Trịnh Phó Sâm khẽ động.

 

Đôi mắt sâu thẳm mang theo áp lực khiến người ta nghẹt thở.

 

Ta lập tức có đáp án.

 

Hắn lại nói :

 

“Ta sẽ cưới nàng, cho nàng vị trí chính thất, cho nàng cả đời vinh hoa.”

 

“ Nhưng từ nay về sau , nàng không được oán hận nàng ấy , cũng không được mang lòng bất chính với nàng ấy .”

 

“Nếu để ta phát hiện, ta tuyệt đối không tha.”

 

Từng câu từng chữ đều dứt khoát mạnh mẽ.

 

Vị công t.ử nhỏ của phủ Quốc công muốn cưới ta , chỉ để ta đừng quấy rầy cuộc sống tốt đẹp của tẩu tẩu hắn .

 

Người trong kinh thành, ai ai cũng nghĩ cho Quách Minh Ý.

 

Mà vị tướng quân trước mắt này còn vì nàng mà thậm chí cam lòng đ.á.n.h đổi cả hạnh phúc của mình .

 

Nhưng trong lòng ta cũng cất giấu một người .

 

Năm mười tám tuổi, hắn bị một tờ lệnh trưng binh điều ra biên cương đ.á.n.h trận.

 

Ta chờ hắn .

 

Từ năm mười lăm tuổi chờ đến hai mươi tuổi.

 

Đổi lại chỉ là tin hắn t.ử trận.

 

Hắn c.h.ế.t rồi .

 

Trong lòng ta , ta đã từng gả một lần rồi .

 

Ta mỉm cười nói với Trịnh Phó Sâm:

 

“Tướng quân không cần phải hạ mình đến mức ấy đâu .”

 

“Ngài nói ngài nguyện ý, nhưng từ đầu đến cuối chưa từng hỏi xem, liệu ta có nguyện ý hay không .”

 

“Ngài có người trong lòng, ta cũng có .”

 

“Ngài nguyện vì người mình yêu mà từ bỏ hạnh phúc, nhưng ta thì không .”

 

Trịnh Phó Sâm khẽ sững người .

 

Ta tiếp tục:

 

“Ta sẽ không oán hận ai.”

 

“Tướng quân, nếu ngài thật sự cho rằng ta có lòng bất chính, muốn dùng một cuộc giao dịch để dập tắt ác niệm của ta …”

 

“Vậy thì xin ngài giúp ta hỏi thăm xem, t.h.i t.h.ể của tiểu binh tên Vương Minh hiện ở đâu .”

 

“Nếu có thể… ta muốn lập cho hắn một ngôi mộ.”

 

 

Thái độ của ta rất kiên quyết.

 

Thế nhưng Trịnh Phó Sâm vẫn nửa tin nửa ngờ, cho rằng ta chỉ đang chơi trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t.

 

Hắn vẫn khinh thường ta .

 

Nhưng ta không để tâm.

 

Khi ta trở về phủ, từ tiền sảnh đã vang lên từng trận cười nói náo nhiệt.

 

Vừa bước vào cửa mới biết , hóa ra Quách Minh Ý dẫn cặp song sinh của nàng về Hầu phủ.

 

Nàng và mẫu thân trò chuyện vui vẻ.

 

Hai đứa trẻ trắng trẻo đáng yêu như đồng nam đồng nữ bên cạnh Quan Âm, quấn quýt lấy mẫu thân mà làm nũng.

 

Nhìn thấy ta , nàng hơi mất tự nhiên.

 

Nhưng cuối cùng vẫn rất quen thuộc kéo tay ta , hỏi han đủ chuyện.

 

Quách Minh Ý nhắc tới tấm vải Nguyệt Hoa Cẩm mà mẫu thân tặng nàng, cười nói :

 

“Nguyệt Hoa Cẩm quả thật rất thoải mái. Con dùng nó may một chiếc váy dài, lại may cho hai đứa nhỏ mỗi đứa một chiếc áo. Đúng là rất tốt , đa tạ mẫu thân .”

 

Mẫu thân cười rất vui vẻ:

 

“Nguyệt Hoa Cẩm hiếm có lắm.”

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...