Ô VÂN CHI NGOẠI/Chương 5C. 5
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

 

Ngụy Thanh Lam bĩu môi:

 

“Ta biết mà.”

 

“Bọn họ đều nói chuyện này đâu thể trách Quách Minh Ý, là lỗi của bà đỡ, cũng chẳng phải bản ý của nàng ta , hà tất phải trách nàng ta ?”

 

“ Nhưng ta vẫn không thích nàng ta .”

 

“Ta chỉ thấy nàng ta chim khách chiếm tổ, lại còn chiếm luôn vị trí của người vô tội.”

 

“Khiến người khác muốn hận cũng không hận nổi, muốn oán cũng chẳng oán được .”

 

“Trên đời sao có người có thể chiếm hết mọi điều tốt đẹp như vậy ?”

 

Ngụy Thanh Lam học rộng hiểu nhiều, giỏi diễn đạt hơn ta .

 

Nghe nàng nói , ta bỗng cảm thấy cơn bức bối tích tụ trong l.ồ.ng n.g.ự.c bao lâu nay cũng tan biến.

 

Ta quả thực không thích Quách Minh Ý.

 

Nàng vô tội.

 

Nhưng ta vẫn không nhịn được mà chán ghét nàng.

 

Thế nhưng mỗi lần nghĩ đến việc mình ghét nàng, ta lại thấy bản thân thật đáng ghê tởm.

 

Dường như việc chán ghét nàng… ngược lại trở thành lỗi của ta .

 

Ngụy Thanh Lam lại nói :

 

“Muốn ghét thì cứ ghét.”

 

“Không thích thì không cần ép bản thân thích.”

 

“Đó là chuyện của ngươi, không cần để ý suy nghĩ của người khác.”

 

Đúng vậy .

 

Ta ghét thì đã sao ?

 

Lòng dạ ta hẹp hòi thì đã sao ?

 

Ta vốn là kiểu người như vậy .

 

Ta không cần phải trở thành một người hoàn mỹ.

 

Ở học đường Hương Sơn, trái tim nóng nảy bất an của ta dần dần bình tĩnh lại .

 

Ta không ngờ trước lúc rời kinh, Trịnh Phó Sâm lại tới gặp ta .

 

Thân hình cao lớn thẳng tắp của hắn đứng giữa núi xanh sau cơn mưa, vừa cao lớn vừa uy nghi.

 

Hắn nhìn ta , vẻ mặt vô cùng phức tạp.

 

Hắn giải thích với ta :

 

“Hôm đó ta không lên tiếng giúp nàng, là lỗi của ta .”

 

Lúc ấy ta mới hiểu.

 

Hóa ra hắn tới là để giải thích chuyện khi ta bị vu oan là đẩy Ôn Ôn xuống nước, hắn khi đó đã lạnh nhạt đứng về phía người khác.

 

Hắn lại nói :

 

“Bởi vì khi đó ta nghĩ… trẻ con sao biết nói dối?”

 

Gió núi thổi qua.

 

Từng tia lạnh lẽo len vào l.ồ.ng n.g.ự.c.

 

Tim ta bỗng khẽ rung lên.

 

Ta không nhịn được bật cười thành tiếng.

 

“Cho nên trong lòng Trịnh tướng quân, từ sớm đã mặc định ta là kẻ hèn hạ độc ác.”

 

“Bởi vì ta là loại người như vậy , nên ngài chưa từng nghi ngờ việc một đứa trẻ có thể nói dối.”

 

Hắn thấp giọng nói thêm một câu:

 

“Là ta hẹp hòi. Xin lỗi .”

 

Dừng một chút, hắn lại nói :

 

“Nếu nàng đồng ý, trước khi rời kinh, ta sẽ cùng nàng định hôn ước.”

 

“Ngài đi đi .”

 

Giọng ta lạnh đến cực điểm.

 

“Trịnh tướng quân, trong mắt ngài, hôn nhân của ngài quý giá biết bao, ngài còn ban cho ta như một ân huệ…”

 

“ Nhưng ta không cần.”

 

“Vì ta khinh thường.”

 

 

Ta không muốn nói thêm với hắn nên xoay người trở về học đường.

 

Sau này nghe một vị đồng môn kể lại , hôm ấy Trịnh Phó Sâm đứng trên núi rất lâu.

 

Không biết hắn đang nghĩ gì.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.

com/o-van-chi-ngoai/chuong-5.html.]

Mãi đến lúc trời tối hẳn mới xuống núi.

 

Chuyện của hắn không còn liên quan đến ta nữa.

 

Vốn chỉ là đoạn đi một cái giao tình nhạt như nước.

 

Ta dồn tâm sức vào việc học.

 

Xuất phát điểm của ta thấp hơn các quý nữ kia quá nhiều.

 

Ngay từ lúc học nhận mặt chữ đã bị bỏ lại phía sau .

 

Cho nên ta chỉ có thể dùng nhiều thời gian hơn để đuổi theo bọn họ.

 

Đêm đến khi bọn họ đã ngủ say, ta một mình thắp đèn ôn bài trong học đường.

 

Ngày thường khi bọn họ nô đùa, rủ ta cùng đi dã ngoại, ta cũng chỉ có thể từ chối.

 

Ta không dám lơi lỏng dù chỉ một khắc.

 

Xuân hạ thu đông, chưa từng ngừng lại một ngày nào.

 

Thế nhưng dù cố gắng như vậy , trong kỳ khảo hạch cuối năm đầu tiên, ta vẫn đứng cuối cùng.

 

Ngụy Thanh Lam an ủi ta .

 

Nàng nói ta đã giỏi hơn chính mình của một năm trước rất nhiều.

 

Qua thêm một năm nữa, ta nhất định sẽ tốt hơn hiện tại.

 

Ta được cổ vũ rất lớn, càng thêm chăm chỉ.

 

Đến lần tiểu khảo cuối năm thứ ba, ta đứng đầu.

 

Các đồng môn đồng loạt chúc mừng ta .

 

Ta nhìn gương mặt tươi cười của các nàng, lòng bỗng ấm áp vô cùng.

 

Ta biết rõ năng lực của bản thân .

 

Sau ba năm khổ học, ta quả thực đã vươn lên nhóm trên .

 

Nhưng vẫn chưa xuất sắc đến mức có thể đoạt hạng nhất.

 

Là các nàng cố ý nhường nhịn, giúp ta thực hiện một mục tiêu.

 

Hôm ấy đúng lúc Trưởng công chúa tới tuần tra học đường.

 

Nghe tin này , người hứng thú gọi ta vào sương phòng trò chuyện.

 

Nhưng Trưởng công chúa không nói với ta chuyện học thức.

 

Người trò chuyện với ta về dân sinh.

 

Người hỏi:

 

“Ngươi tới từ Thanh Châu, còn nhớ trận ôn dịch mười năm trước không ?”

 

Ta nhớ.

 

Dưỡng phụ dưỡng mẫu của ta chính là vì nhiễm ôn dịch mà lần lượt qua đời.

 

Trưởng công chúa khẽ thở dài:

 

“Là chúng ta tới quá muộn.”

 

Trận ôn dịch mười năm trước , lúc đầu triều đình vốn không xem trọng.

 

Về sau tình hình ngày càng nghiêm trọng, Thái t.ử mới đích thân tới giám sát.

 

Thế nhưng ôn dịch hung hiểm.

 

Thái t.ử chỉ ở đó ba ngày rồi quay về kinh thành.

 

Chỉ có Trưởng công chúa ở lại Thanh Châu.

 

Người đích thân vào lều chăm sóc bệnh nhân, lại đứng giữa trời nắng phát cháo cho lưu dân.

 

Ngày đêm không nghỉ, chưa từng từ bỏ.

 

Cho đến khi thái y nghiên cứu ra phương pháp chữa trị, ôn dịch được khống chế, người mới thở phào nhẹ nhõm rồi trở về hoàng thành.

 

Nhưng trận ôn dịch ấy liên lụy quá nhiều châu huyện.

 

Dân chúng c.h.ế.t và bị thương vô số .

 

Trong đó có lưu dân bất mãn với phản ứng của triều đình, nổi dậy tạo phản.

 

Dù cuối cùng bị trấn áp, nhưng dân sinh vì thế mà rung chuyển.

 

Lại có lời đồn Thành Vương nhân cơ hội nuôi dưỡng một nhóm tư binh.

 

Thiên hạ vốn chẳng hề thái bình.

 

Phía bắc có cường địch nhìn chằm chằm như hổ đói.

 

Mà trong nội bộ Thịnh triều, bởi cuộc tranh đoạt ngôi vị năm xưa, Thành Vương ở đất Thục vẫn luôn không cam lòng với hoàng vị.

 

Khi còn ở Thanh Châu, ta đã từng nghe danh hiền của Trưởng công chúa.

 

Người có năng lực, có dũng khí.

 

Có thể vì bệ hạ mà bày mưu hiến kế.

 

Nếu không phải như vậy , e rằng bà đã sớm bị hoàng đế gả tới phương bắc hòa thân .

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...