Ô VÂN CHI NGOẠI/Chương 6C. 6
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

 

Thế nhưng dù năng lực của người không thua gì Thái t.ử, nhưng người vẫn chỉ có thể đứng dưới hắn .

 

Chỉ vì Thái t.ử là nhi t.ử của bạch nguyệt quang đã mất trong lòng hoàng đế.

 

Địa vị của hắn vững chắc đến lạ thường.

 

Ngày hôm ấy , Trưởng công chúa hỏi ta rất nhiều.

 

Hỏi sau ôn dịch dân chúng gây dựng lại cuộc sống thế nào.

 

Có phải đã chịu rất nhiều khổ cực hay không .

 

Quan phủ địa phương có tận lực hay không .

 

 

Ta đều lần lượt trả lời.

 

Sau thiên tai, bá tánh từng khóc , từng tuyệt vọng.

 

Nhưng rồi vẫn sẽ chân đạp đất mà dựng lại gia viên.

 

Rất khổ, rất mệt.

 

Nhưng sẽ không từ bỏ.

 

Trưởng công chúa nói :

 

“Dưới vó sắt của tai họa, bá tánh tuy yếu đuối… nhưng cũng có dũng khí vô hạn.”

 

Ngày hôm ấy , người nói với ta , nửa tháng sau ta có thể cùng các quý nữ khác xuống núi về nhà.

 

 

Ngày ta trở lại Hầu phủ đúng dịp Trung thu.

 

Trong phủ vui vẻ náo nhiệt.

 

Hóa ra cả gia đình bọn họ đang sum vầy ăn tiệc đoàn viên Trung thu.

 

Quách Minh Ý và Trịnh Phó Chiếu dẫn theo cặp song sinh cùng con út tới.

 

Bọn trẻ nói năng lanh lợi, chọc cả bàn cười không ngớt.

 

Một gia đình hạnh phúc và ấm áp biết bao.

 

Mẫu thân đang cười thì chợt nhìn thấy ta , vẻ mặt vô cùng lúng túng.

 

Bà giữ ta lại dùng bữa:

 

“Chân nhi, hôm nay sao con lại về? Mau tới ăn cùng đi .”

 

Ta mỉm cười nhìn lướt qua gương mặt cứng đờ của mọi người , nhắc nhở:

 

“Phu nhân, trước khi xuống núi ta đã gửi thư báo trước rồi .”

 

Bà khó xử đến không nói nên lời.

 

Ta không để tâm vẻ mặt khác nhau của bọn họ.

 

Ta đem vài món đồ linh tinh đặt vào Hầu phủ, tối hôm ấy liền chuẩn bị rời đi .

 

Trước lúc rời phủ, ta đưa bùa bình an trên người cho mẫu thân .

 

Đầu năm nay, Quảng An đại sư của Hộ Quốc tự từng tới học đường Hương Sơn giảng đạo.

 

Sau khi kết thúc, ta đi theo ông tới Hộ Quốc tự một chuyến.

 

Ta thành tâm cầu nguyện trước Phật đường, xin được một lá bùa bình an.

 

Năm sinh ta , mẫu thân bị tổn thương thân thể.

 

Từ đó sức khỏe luôn yếu ớt.

 

Với thân phận nữ nhi, ta cũng chẳng có gì để cho bà.

 

Xin cho bà một lá bùa bình an… coi như kết thúc một đoạn duyên trần vậy .

 

“Có thể bảo bình an, trừ tà.”

 

“Phu nhân thân thể yếu, hãy mang theo bên mình .”

 

Mẫu thân vuốt lá bùa bình an, nhất thời rơi nước mắt.

 

Ta không muốn nhìn đôi mắt đẫm lệ ấy , lặng lẽ rời khỏi Hầu phủ.

 

Kinh thành ngày càng bất ổn .

 

Mà Trưởng công chúa lại mời ta làm mưu sĩ trong phủ của người .

 

Cùng với ta còn có hai vị đồng môn khác.

 

Đầu xuân tháng ba, Bắc Nhung đột nhiên xâm phạm biên giới, liên tiếp chiếm hai tòa thành.

 

Đúng lúc ấy , Thành Vương ẩn nhẫn bấy lâu cuối cùng cũng không ngồi yên được nữa.

 

Hắn nhân loạn tạo phản.

 

Một đội tinh binh xông vào hoàng cung, thẳng tiến tẩm điện của bệ hạ.

 

Đêm ấy ngoài điện c.h.é.m g.i.ế.c t.h.ả.m liệt.

 

Thái t.ử nghe được tin tức lại co rúm trong Đông cung, suốt đêm dẫn theo thê nhi bỏ chạy.

 

Hắn nhát gan nhu nhược, mặc kệ an nguy của hoàng đế.

 

Ngược lại , Trưởng công chúa từ trước tới nay luôn trầm mặc lại vào cung cứu giá.

 

Người thành công c.h.é.m c.h.ế.t Thành Vương giữa loạn quân.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/o-van-chi-ngoai/chuong-6.html.]

Danh tiếng Trưởng công chúa vang dội.

 

Quần thần phấn chấn.

 

Bách tính tán dương.

 

Trong cơn phẫn nộ và hoảng sợ, bệ hạ hoàn toàn thất vọng về Thái t.ử.

 

Ông phế Thái t.ử làm thứ dân, lại ban thưởng hậu hĩnh cho Trưởng công chúa.

 

Thế nhưng Thái t.ử không cam lòng.

 

Để đoạt lại vị trí trữ quân, hắn mưu đồ ép cung.

 

May mà Trưởng công chúa sớm phát giác nên đã ngăn cản.

 

Hoàng đế triệt để thất vọng.

 

Thái t.ử bị xử t.ử.

 

Trưởng công chúa trở thành Hoàng thái nữ.

 

Mà Trịnh Phó Chiếu, kẻ vẫn luôn kiên định ủng hộ Thái t.ử, cũng vì thế mà bị liên lụy, rơi vào cảnh nước sôi lửa bỏng.

 

 

Lúc này , ta đã là người được Trưởng công chúa trọng dụng.

 

Mẫu thân chạy tới cầu xin ta .

 

Bà nói với ta , tuy Trịnh Phó Chiếu giao hảo với Thái t.ử, nhưng chuyện Thái t.ử mưu phản hắn hoàn toàn không biết gì.

 

Bà đỏ hoe mắt:

 

“A Chiếu sao có thể mưu phản?”

 

“Chân nhi, con phải nghĩ cho Minh Ý một chút. Nó còn phải nuôi ba đứa nhỏ, nếu thật sự bị liên lụy thì cả nhà nó biết phải làm sao ?”

 

Ta nhìn dãy núi xa ngoài cửa sổ, chỉ cảm thấy lòng mình bình tĩnh lạ thường.

 

Ta hỏi:

 

“Phu nhân, chuyện của Minh Ý… liên quan gì tới ta ?”

 

Ta mỉm cười :

 

“Con của nàng ấy , liên quan gì tới ta ?”

 

Mẫu thân sững người .

 

“Con và Minh Ý… dù sao cũng là tỷ muội .”

 

Nói đến đây bà lại ngừng một chút, rồi hỏi:

 

“Chân nhi, con thật sự không muốn cứu?”

 

“Không muốn .”

 

“Con trách ta ? Trách Ý nhi?”

 

“Không muốn chính là không muốn .”

 

Mẫu thân cô đơn rời đi .

 

Rốt cuộc Trịnh Phó Chiếu vẫn bị liên lụy.

 

Bệ hạ tước quan chức của hắn , nhốt hắn vào Đại Lý Tự thẩm vấn.

 

Trong triều còn có tin đồn, bệ hạ định xử t.ử hắn .

 

Quách Minh Ý ngày ngày rơi lệ.

 

Mẫu thân lo cho tương lai của nàng, thân thể vốn yếu ớt cũng vì thế mà đổ bệnh.

 

Hầu gia và ca ca cũng tới tìm ta .

 

Bọn họ mắng ta :

 

“Dù sao bà ấy cũng là mẫu thân của muội , các người có huyết thống tương liên. Muội nhẫn tâm nhìn bà ấy bệnh nặng sao ? Đúng là m.á.u lạnh!”

 

Mắng xong lại khuyên nhủ hết lời:

 

“Mẫu thân muội vì lo cho Minh Ý nên mới sinh bệnh.”

 

“Nếu muội chịu ra tay giúp Minh Ý, bệnh của bà ấy tự nhiên sẽ khỏi.”

 

“Chân nhi, muội không thể ích kỷ như vậy .”

 

Ta chỉ hỏi lại một câu:

 

“Hầu gia, vì sao các người không tự ra tay cứu giúp, lại cứ ép ta ?”

 

Bọn họ nhất thời cứng họng.

 

Ta cười mỉa:

 

“Bởi vì các người cũng sợ lúc này đứng ra cầu tình sẽ chọc giận bệ hạ, sẽ bị liên lụy.”

 

“Các người không dám.”

 

“ Nhưng lại chẳng hề để tâm xem ta có bị liên lụy hay không .”

 

 

Người Hầu phủ tới cầu xin ta đều vô dụng.

 

Bất đắc dĩ, Quách Minh Ý đành tự mình tới.

 

Nàng còn chưa mở miệng, nước mắt đã rơi trước .

 

Ta biết , chắc hẳn nàng thấy mình rất uất ức.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...