Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Phu quân nàng gặp nạn, nàng có thể đi cầu xin công chúa, cầu xin hoàng hậu, cầu xin phụ thân mẫu thân , cầu xin ca ca…
Nhưng duy chỉ không thể tới cầu xin ta .
Bởi cầu xin ta sẽ khiến nàng cảm thấy bị sỉ nhục.
Ta sinh ra đã thấp hèn hơn bọn họ.
Nàng sao có thể đi cầu xin một kẻ thấp hèn, một kẻ vĩnh viễn không thể sánh bằng nàng?
Thế nhưng nàng vẫn rơi lệ mở miệng:
“Chân nhi, hiện giờ muội là người được công chúa trọng dụng, lại có chức quan trong người .”
“Muội nói vài lời tốt đẹp trước mặt công chúa, để công chúa thay chúng ta xoay xở với bệ hạ, nhất định sẽ có cách.”
Ta thật sự rất tò mò.
Ta hỏi thẳng:
“Vì sao các người đều cảm thấy ta có năng lực cứu phu quân của ngươi?”
Ta nghĩ mãi không hiểu.
“Ta dù được công chúa coi trọng đến đâu , cũng chỉ là một tiểu quan.”
“Công chúa sẽ nghe ta sao ?”
“Bệ hạ sẽ nghe ta sao ?”
Nước mắt nàng rơi càng dữ dội hơn, mờ mịt lẩm bẩm:
“Ta không hiểu, ta chẳng hiểu gì cả.”
“Phụ thân nói chỉ cần cầu muội là được , ca ca cũng nói cầu muội , nói muội nhất định có cách.”
“Phụ mẫu giờ không lo nổi thân mình , Quốc công phủ bị canh giữ rất nghiêm, ta lén chạy ra ngoài.”
“Bọn họ nói tới tìm muội , nhất định còn một tia hy vọng.”
“Muội được công chúa trọng dụng, sau này công chúa sẽ đăng cơ. Muội đi cầu tình, ta nghĩ… muội nhất định có cách.”
Trong hoàn cảnh này , chắc hẳn nàng đã rối trí nên đầu óc không còn tỉnh táo.
Ta nói với nàng:
“Minh Ý, ta không có cách.”
“Thái t.ử mưu nghịch là đại sự.”
“Trước kia Trịnh Phó Chiếu giao hảo với Thái t.ử, chuyện này khắp kinh thành đều biết .”
“Hắn không thể rửa sạch hiềm nghi liên quan đến mưu nghịch.”
“Thì ai dám bước vào vũng nước đục này ?”
…
Quốc công phủ gây dựng nhiều năm, rốt cuộc cũng không phải vô dụng.
Trịnh Phó Sâm ở nơi biên cương xa xôi liều c.h.ế.t đoạt lại hai tòa thành.
Hắn gửi về một phong thư, nói nguyện dùng toàn bộ quân công để đổi lấy tính mạng cả nhà Quốc công phủ.
Biên cương vẫn cần Trịnh Phó Sâm trấn giữ.
Đại Lý Tự cũng chưa lấy được chứng cứ xác thực chứng minh Trịnh Phó Chiếu thật sự tham gia mưu nghịch.
Cơn giận của bệ hạ dần nguôi.
Ngài giữ lại mạng của Trịnh Phó Chiếu.
Chỉ là Quốc công phủ bị tước mất tước vị.
Kinh thành, bọn họ không thể ở lại nữa.
Cuối thu, sau khi biên cương ổn định, Trịnh Phó Sâm hồi kinh báo cáo công vụ.
Khi ấy ta đã thay da đổi thịt, không còn bất an như lúc mới vào kinh nữa.
Sau buổi chầu, ta cùng đồng liêu bàn chuyện chính sách dân sinh.
Hắn đi theo sau cách ta không xa không gần, nhìn bóng lưng ta đến thất thần.
Hiện giờ, ta biết cưỡi ngựa, biết sử sách, có thể đưa ra quan điểm của mình về thiên hạ.
Ta và nữ t.ử mờ mịt vô tri nhiều năm trước đã khác nhau như hai người .
Trịnh Phó Sâm bắt đầu chú ý đến ta .
Hắn tặng quà cho ta , tìm cơ hội nói chuyện với ta .
Ánh mắt hắn nhìn ta lấp lánh như sao , nóng bỏng và thẳng thắn.
Hắn bắt đầu thật lòng thích
ta
.
Nhưng ta không định đón nhận tình cảm ấy .
Cho nên khi hắn lại mời ta tới trà lâu nói chuyện, ta đồng ý.
Ta muốn nói rõ với hắn .
Ta đi thẳng vào vấn đề, vạch rõ tâm ý của hắn :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/o-van-chi-ngoai/chuong-7.html.]
“Trịnh tướng quân, ngài thích ta .”
“Thế nhưng trong lòng ngài vẫn có Minh Ý, đúng không ?”
Vẻ mặt hắn thoáng hoảng hốt.
Sau đó hắn kiên định lắc đầu:
“Không. Nàng ấy là tẩu tẩu của ta . Hiện giờ ta không còn nửa phần tâm tư nào với nàng ấy .”
“Ngài nói dối.”
“Ngài đang tự lừa mình .”
Ta mỉm cười nói :
“Nàng ấy là người ngài đã thích nhiều năm.”
“Là bạch nguyệt quang được ngài nâng niu trong lòng bàn tay, không nỡ khinh nhờn.”
“Bạch nguyệt quang vĩnh viễn không đổi màu.”
“Trong lòng ngài, mãi mãi sẽ có một vị trí giữ lại cho nàng ấy .”
Hắn trầm ngâm hồi lâu, thấp giọng nói :
“Ta cùng ca ca và Minh Ý lớn lên bên nhau .”
“Cho dù hiện giờ ta không còn thích nàng ấy nữa, nàng ấy rốt cuộc vẫn là bằng hữu của ta .”
“ Đúng .”
“Nàng ấy là bằng hữu độc nhất vô nhị của ngài.”
“Ngài sẽ dành cho nàng ấy sự tin tưởng và giúp đỡ vô điều kiện.”
“Mà những nữ t.ử sau này bước vào cuộc đời ngài, đều không thể sánh bằng một người bạn đặc biệt như thế.”
Hắn vội vàng nói :
“Không phải như vậy . Ta đã trao cho nàng toàn bộ trái tim.”
“Toàn bộ trái tim, chứ không phải toàn bộ tình yêu.”
“Một nửa tình yêu của ngài, từ lâu đã dâng cho nàng ấy rồi .”
Ta nhìn hắn , từng chữ từng câu đều kiên định:
“Trịnh tướng quân, ngài là tướng quân bảo vệ quốc gia, ta kính trọng ngài.”
“Cũng xin ngài tôn trọng ta .”
“Ta không cần một tình yêu bị chia làm hai.”
Thân thể hắn chấn động.
Trịnh Phó Sâm, phụ thân , mẫu thân , ca ca…
Thái độ bọn họ dành cho ta đều giống nhau .
Bọn họ sẽ chia cho ta một chút tình thương.
Như thể đối với một người nửa đời trước từng chịu nhiều khổ cực như ta , chút tình thương mỏng manh ấy đã là ân huệ.
Như thể ta chỉ xứng đáng có được từng ấy tình thương.
Nhưng bọn họ lại trao toàn bộ tình yêu cho Quách Minh Ý.
Mà ta đã có được tình thương rồi , còn gì không thỏa mãn nữa?
Ta sao còn có thể tham lam đòi hỏi một phần tình yêu trọn vẹn?
Nhưng ta chính là không cần.
Dù ta yếu ớt, thấp hèn, ta vẫn muốn có được toàn bộ tình yêu của một người .
Ta không cần thứ thương hại rẻ mạt.
…
Không lâu sau buổi trò chuyện ở trà lâu, Trịnh Phó Sâm phải trở về biên quan.
Trước lúc đi , hắn vẫn hỏi ta :
“Chân nhi, nàng vẫn còn nhớ tiểu binh tên Vương Minh kia sao ?”
“Phải.”
Hắn hỏi:
“Hắn chỉ là một tiểu binh, nàng vẫn nhớ hắn đến vậy sao ?”
“ Đúng vậy , hắn chỉ là một tiểu binh.”
Ánh mặt trời rực rỡ đến ch.ói mắt.
Ta mỉm cười , nhưng đôi mắt lại nhòe đi .
“Trịnh tướng quân, hắn chỉ là một tiểu binh thì sao ?”
“Vì sao ta không thể nhớ hắn ?”
“Một tiểu binh thì không đáng để một nữ t.ử nhớ thương sao ?”
Chaporia
Bình Luận (0)