Ô VÂN CHI NGOẠI/Chương 8C. 8
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

 

Trịnh Phó Sâm cúi đầu hổ thẹn.

 

“Tướng quân, có lẽ sau này ta vẫn sẽ yêu người khác.”

 

“ Nhưng trong lòng ta , ở vị trí dành cho chữ tình, ngài vĩnh viễn không sánh bằng hắn .”

 

Trong những câu chuyện khắp thiên hạ, người ta chỉ nói về tình yêu quấn quýt của vương hầu khanh tướng, tài t.ử giai nhân.

 

Một nữ t.ử nông thôn, một tiểu binh, từ trước đến nay chẳng qua chỉ là dấu chấm nhỏ bé ở rìa câu chuyện.

 

Hai kẻ không quan trọng như chúng ta , sao xứng có được tình yêu?

 

Trước mắt đã có một vị tướng quân, sao ta còn có thể không biết điều mà đi ái mộ một tiểu binh?

 

Cứ như thứ được gọi là tình yêu ấy , trời sinh đã thuộc về những người rực rỡ như Quách Minh Ý và Trịnh Phó Chiếu.

 

Cứ như tình yêu cũng phân chia giai cấp và thân phận.

 

Trịnh Phó Sâm im lặng rất lâu.

 

Hồi lâu sau , hắn đưa cho ta một chiếc hà bao cũ nát.

 

“Vương Minh đã mất.”

 

“Chiến trường xác người chất đầy, t.h.i t.h.ể của hắn đã không còn tìm được nữa.”

 

“Chiếc hà bao này là thứ lúc còn sống hắn giao cho đồng đội, nhờ người ấy giữ hộ.”

 

“Hắn rất trân trọng nó.”

 

Ta ôm chiếc hà bao ấy .

 

Nỗi bi thương cuồn cuộn lan tràn.

 

 

Ta cuối cùng cũng c.h.ế.t tâm.

 

Ta trở về Thanh Châu, lập cho Vương Minh một ngôi mộ áo.

 

Không lâu sau , hoàng đế băng hà, Trưởng công chúa đăng cơ.

 

Ngày tháng của ta dần trở nên bận rộn.

 

Lần nữa nghe tin về Quách Minh Ý đã là ba năm sau .

 

Mẫu thân lâu rồi không gặp ta , bà nhớ ta nên mời ta về Hầu phủ dùng bữa.

 

Cũng chính ngày hôm ấy , thư của Quách Minh Ý được đưa tới.

 

Trong thư nói , nơi nàng đang sống hiện giờ mùa đông lạnh, mùa hè nóng, điều kiện gian khổ, nàng không quen ở đó.

 

Phu quân nàng sau biến cố ấy đã không thể vào quan trường nữa, từ đó suy sụp, ngày ngày mượn rượu giải sầu.

 

Con cái lớn lên lại vô cùng phản nghịch, khó dạy bảo, nàng không biết phải làm sao .

 

Bữa cơm ấy , mỗi người đều khó nuốt vì đắng chát trong lòng.

 

Phụ thân và ca ca lập tức sai người gửi bạc tới.

 

Mẫu thân đọc thư mà nước mắt rơi đầy mặt, không thể ngồi yên được nữa, quay về phòng khóc lớn một trận.

 

Sau đó, bà hồi âm cho Quách Minh Ý, dạy nàng cách xoay xở cuộc sống.

 

Tờ giấy viết thư thấm đầy nước mắt, ẩm ướt đến rách nát.

 

Ta tận mắt chứng kiến tất cả.

 

Ăn xong bữa cơm ấy , rồi âm thầm rời đi .

 

Không một ai nhận ra .

 

Ngẩng đầu nhìn vầng trăng sáng trên cao, ta phát hiện lòng mình đã không còn bi thương nữa.

 

Sau đêm ấy , bệnh cũ của mẫu thân tái phát, không xuống giường nổi.

 

Ca ca lo lắng cho Quách Minh Ý, đích thân tới thăm nàng.

 

Bọn họ đều là mẫu thân rất tốt , huynh trưởng rất tốt .

 

Chỉ là không phải của ta .

 

Không ngờ trên đường hồi kinh, ca ca bị đá lăn trúng, mất một chân.

 

Mẫu thân thấy vậy thì ho ra m.á.u.

 

Những chuyện này rất lâu sau ta mới biết .

 

Sau bữa cơm tối hôm ấy , ta được bệ hạ phái tới đất Thục tuần tra, cả ngày bận rộn không thôi.

 

Thư từ kinh thành gửi tới, ngoài công vụ ra , những thư khác đều bị xếp lại rất lâu.

 

Mẫu thân đã bệnh rất nặng.

 

Bà hy vọng có thể gặp Quách Minh Ý một lần .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/o-van-chi-ngoai/chuong-8.html.]

Thế nhưng Quách Minh Ý hồi âm nói , nàng phải chăm sóc con cái, không thể rời đi , mong mẫu thân hiểu và giữ gìn sức khỏe.

 

Mẫu thân cũng hy vọng được gặp ta một lần .

 

Bà viết :

 

【Chân nhi, mẫu thân nhớ con, muốn gặp con một lần . Con trở về đi , gọi ta một tiếng mẫu thân được không ?】

 

Nhưng ta không mở thư của bà.

 

Ta không biết gì cả.

 

Đến khi cuối cùng ta có chút thời gian rảnh, mở những phong thư bị ta cho là không quan trọng thì thị nữ của ta hốt hoảng chạy tới nói với ta :

 

Mẫu thân đã bệnh mất rồi .

 

Khi ấy đất Thục đang vào giữa mùa đông.

 

Đêm lạnh thấu xương.

 

Vầng trăng cao treo trên trời, lạnh lẽo mà trong sáng.

 

Ta mờ mịt nhìn thị nữ.

 

Bỗng cảm thấy trên mặt lạnh buốt.

 

Đưa tay chạm vào , mới biết đó là nước mắt.

 

 

Trước lúc lâm chung, mẫu thân vẫn lẩm bẩm gọi tên Minh Ý.

 

Đứa con bà yêu thương nhất không ở bên cạnh, bà không cam lòng.

 

Bà không dặn dò gì ta .

 

Nhưng lại để toàn bộ của hồi môn lại cho ta .

 

Phụ thân liên tiếp chịu đả kích vì nhi t.ử gãy chân, ái thê qua đời, tóc trắng phủ đầy đầu.

 

Sau tang sự, Hầu phủ dần khôi phục dáng vẻ ngày trước .

 

Nhưng trong lòng ông, nơi ấy đã lạnh lẽo đến đáng sợ.

 

Ông và mẫu thân quen biết từ thuở thiếu niên, ân ái nhiều năm.

 

Trong phủ chưa từng có thiếp thất hay thứ t.ử thứ nữ.

 

Cái c.h.ế.t của mẫu thân là đả kích quá lớn với ông.

 

Nhất thời ông mất hết tinh thần, xin cáo lão hồi hương.

 

Tính tình ca ca ngày càng u ám.

 

Phụ thân sợ huynh ấy gây chuyện, cũng dẫn huynh ấy đi theo.

 

Phụ thân không yêu cầu gặp ta lần cuối.

 

Trong lòng ông, có lẽ ta vốn chưa từng là nữ nhi của ông.

 

Trong lòng bọn họ, ta cũng không phải một nữ nhi tốt .

 

Mà nay thế giới của ta đã rất rộng lớn.

 

Ta không còn bị vây khốn trong những yêu thương và thiên vị kia nữa.

 

Ta có điều mình theo đuổi.

 

Cũng có bằng hữu cùng chí hướng.

 

Trời đất bao la vô tận.

 

Nghĩ đến những phong thư đầy tiếc nuối ấy , ta dặn thị nữ rằng về sau nếu có bất kỳ thư nào cũng phải lập tức giao cho ta .

 

Nàng làm theo.

 

Ta không ngờ sau mệnh lệnh ấy , phong thư đầu tiên ta nhận được lại là thư của Trịnh Phó Sâm.

 

Trong thư hắn quanh co nói gần đây vừa đ.á.n.h thắng trận, hắn và thuộc hạ đều rất vui.

 

Lại nói danh tiếng của ta đã truyền tới biên quan, bá tánh nơi ấy đều khen ngợi ta .

 

Cuối cùng, hắn hỏi ta :

 

Phong cảnh biên quan hùng vĩ tráng lệ, ta có muốn tới xem không ?

 

Dòng chữ ấy được viết vô cùng ngay ngắn.

 

Hẳn là người viết đã hạ b.út rất trịnh trọng.

 

Ta mặt không cảm xúc đốt lá thư ấy .

 

Rồi nói với thị nữ:

 

“Bất kỳ thư nào cũng quan trọng.”

 

“Trừ thư của hắn .”

 

Toàn văn hoàn .

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...