Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Một tấm poster khổ lớn lập tức đập vào mắt.
Tôi bỗng nghẹn thở.
Gần như không dám tin vào mắt mình …
Người trên poster chính là tôi .
Đây là bức ảnh được chụp vào năm thứ hai tôi debut.
Nếu không phải hôm nay đột nhiên nhìn thấy ở đây.
Có lẽ chính tôi cũng quên mất từng tồn tại tấm ảnh này rồi .
Nhưng trong thư phòng không chỉ có mỗi poster ấy .
Card bo góc, móc khóa, tạp chí, còn có đủ loại sản phẩm tôi từng đại diện quảng cáo.
Thậm chí cả goods tặng kèm của thương hiệu trà sữa tôi nhận quảng bá năm đó…
Mỗi một món đồ nhỏ đều được dán ghi chú ngày tháng.
Hơn mười thùng goods được chủ nhân của chúng sắp xếp ngay ngắn gọn gàng.
Giống như đang nâng niu cất giữ báu vật vậy .
9
Tôi dùng sức dụi mạnh mắt mình .
Hoàn toàn xác định bản thân không hề bị hoa mắt.
Hơn nữa góc đặt bàn làm việc cùng cách bày trí trên bàn của anh cũng cực kỳ quen thuộc.
Tôi cẩn thận nhớ lại một lúc, lại lấy điện thoại ra đối chiếu.
Cuối cùng đưa ra một kết luận chấn động.
Tần Chá: vị tổng tài lạnh lùng xa cách, vô tình vô nghĩa, còn ký với tôi cả đống hợp đồng kia …
Ở ngoài đời chính là fan kỳ cựu cấp hóa thạch của tôi : Q.
Tôi còn chưa kịp hoàn hồn khỏi cú sốc này .
Tần Chá đã gửi thêm tin nhắn tới:
[Lâm tiểu thư, tôi quên nói với cô, thư phòng để hợp đồng là thư phòng ở tầng hai, không phải cái dưới tầng một.]
Tôi sờ sờ mũi, hơi ngượng ngùng.
[Xin lỗi , tôi đã để hợp đồng trong thư phòng tầng một rồi .]
Tần Chá lập tức cuống lên.
[?]
[Vậy phiền cô đặt đồ xuống rồi mau ch.óng đi ra ngoài, đồng thời đừng tùy tiện chạm vào đồ bên trong.]
[Những thứ đó đối với tôi vô cùng quan trọng. Nếu bị cô làm hỏng thì đừng trách tôi không khách sáo.]
[À… anh yên tâm, tôi đặt đồ xuống là đi ra ngay, không làm hỏng gì đâu .]
Ngừng hai giây.
Tôi lại ngẩng đầu nhìn đống goods kia thêm lần nữa.
Có vài món thậm chí chính tôi cũng chẳng thể tìm lại được nữa rồi .
Vậy mà Tần Chá lại có thể cẩn thận giữ gìn từng món một.
Thậm chí còn mới đến mức gần như chưa từng bị động vào .
Nhìn mãi nhìn mãi.
Trong lòng tôi bỗng nảy ra một suy đoán táo bạo.
[Tần tiên sinh , cô gái anh thích… không phải chính là nữ minh tinh này đấy chứ?]
Qua rất lâu, Tần Chá mới cực kỳ nghiêm túc trả lời:
[…Ừm.]
Tôi :
[…]
Tần Chá:
[Sao vậy ? Cô quen cô ấy à ? Hay là cô cũng thích cô ấy ? …Chẳng lẽ chúng ta cùng fandom?]
Tôi :
[…Ha ha.]
Tần Chá:
[?]
Tôi cười khổ hai tiếng.
[ Tôi chắc là… không quen cô ấy đâu .]
Tần Chá như đang suy nghĩ điều gì đó, giọng điệu thậm chí còn mang theo chút mất mát.
[Ừm, không quen cũng bình thường.]
[Cô ấy không thật sự nổi tiếng lớn. Vốn dĩ năm nay sau khi tôi hoàn toàn tiếp quản công ty, tôi đã có thể âm thầm đẩy cho cô ấy nguồn tài nguyên tốt gấp một vạn lần trước kia .]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.
com/khi-doi-tuong-lien-hon-lo-than-phan-that/chuong-4.html.]
[ Nhưng cô ấy lại giải nghệ rồi .]
[Sau khi giải nghệ cô ấy sẽ làm gì nhỉ? Có phải trong năm nay sẽ kết hôn luôn không ?]
[Cũng không biết thằng đàn ông khốn kiếp nào tốt số đến vậy , có thể có được cô ấy ?]
[Tên khốn đó tốt nhất nên biết trân trọng cô ấy .]
[Nếu không tôi sẽ truy sát hắn tới tận chân trời góc biển, trước tiên thiến vật lý hắn , sau đó băm xác thành trăm mảnh, tóm lại tuyệt đối sẽ không tha.]
Tôi :
[…]
10
Tôi lau mồ hôi trên trán, thử dò hỏi thêm một câu:
[ Đúng rồi , Tần tiên sinh , anh thật sự cảm thấy trước khi đăng ký kết hôn chúng ta không cần gặp mặt sao ?]
Tần Chá đáp rất dứt khoát:
[ Đúng vậy , tôi đã nói rồi , tôi vô cùng chắc chắn rằng chúng ta không cần gặp nhau .]
Tôi :
[…Được thôi, hy vọng đến lúc đó anh đừng hối hận.]
Giọng điệu của Tần Chá lập tức lạnh xuống.
[Lâm tiểu thư, cô có ý gì? Cô hối hận rồi à ? Cô muốn phá vỡ thỏa thuận giữa chúng ta ?]
[Đừng quên là chúng ta đã ký hợp đồng rồi , cô đừng hòng đổi ý.]
Tôi :
[…]
Tôi cười khan hai tiếng rồi trả lời anh :
[Yên tâm đi , tôi không định hối hận.]
Nhưng Tần Chá dường như vẫn chưa yên lòng.
[Lâm tiểu thư, tôi nhớ trong hợp đồng có ghi, nếu vi phạm hợp đồng thì phải trả giá.]
Tôi bật cười :
[Biết rồi biết rồi , yên tâm đi , ai hối hận người đó làm cháu.]
Tần Chá suy nghĩ hai giây, giống như người thành thật cuối cùng cũng liều mạng, cực kỳ nghiêm túc trả lời tôi .
[Vậy chốt nhé, ai hối hận người đó… người đó làm cháu.]
Tôi :
[Ha ha, Tần tiên sinh , chắc hẳn có rất nhiều người từng khen chỉ số IQ của anh lắm nhỉ?]
Tần Chá:
[Tất nhiên rồi . Tôi cũng thường xuyên cảm thấy tự hào vì trí thông minh vượt xa người bình thường của mình .]
Tôi :
[…]
11
Chớp mắt một cái, ba ngày đã trôi qua.
Mấy ngày này tôi và Tần Chá hoàn toàn không liên lạc với nhau .
Ngày đi đăng ký kết hôn.
Tôi tới cục dân chính sớm hơn anh nửa tiếng.
Lúc chiếc Maybach của Tần Chá xuất hiện trong tầm mắt, tôi còn đang tựa vào tường gà gật ngủ.
Khoảnh khắc nhìn rõ mặt tôi , Tần Chá bỗng siết c.h.ặ.t vô lăng, cả người như bị đóng băng tại chỗ.
Tôi không do dự, nhấc chân đi về phía anh .
Cùng lúc đó.
Điện thoại trong túi rung liên hồi.
Là Tần Chá đang nhắn tin cho tôi .
Rùa
Rõ ràng anh đã quên sạch thái độ lạnh nhạt cay nghiệt mấy hôm trước .
Giọng điệu vừa kích động vừa hưng phấn:
[Lâm tiểu thư, có thể đăng ký muộn một chút được không ? Hôm nay tôi nhìn thấy cô ấy rồi .]
[Cô ấy đang đi về phía tôi , tôi muốn nói với cô ấy một câu thôi, chỉ một câu thôi cũng được , xin cô đấy.]
[C.h.ế.t rồi , tim tôi đập nhanh quá, tôi sẽ không đột t.ử đấy chứ? Hôm nay tôi có thể sẽ…]
Tôi dừng lại trước xe anh , đầu ngón tay nhẹ nhàng gõ lên cửa kính.
Tần Chá chậm rãi hạ cửa xe xuống.
Trong mắt cuộn trào những cảm xúc phức tạp, thậm chí còn mang theo vẻ thành kính như sùng bái.
Giống như cuối cùng cũng đợi được khoảnh khắc mà mình hằng mơ tưởng.
Chaporia
Bình Luận (0)