Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đầu ngón tay anh run lên dữ dội.

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh , khẽ cong môi, đưa tay ra .

“Xin chào.”

“ Tôi là Lâm Dụ.”

Rùa

“…?”

Ngừng lại một chút.

Giữa lúc vẻ mặt anh dần cứng đờ.

Tôi chậm rãi bồi thêm một câu:

“Đương nhiên, anh cũng có thể gọi nghệ danh của tôi …”

“I Y.”

Không khí nháy mắt đông cứng.

Nụ cười trên mặt Tần Chá vỡ vụn từng chút một.

12

Tần Chá cứng đờ tại chỗ rất lâu không nhúc nhích.

Nhưng điện thoại đang bật loa ngoài của anh vẫn không ngừng vang lên.

Người anh em bên kia đầu dây đang gào khản cả cổ hỏi tới tấp.

“Tần Chá? Cậu còn đó không ? Cậu vẫn chưa trả lời tôi , rốt cuộc cậu gặp Lâm Dụ chưa vậy ?”

“Vợ chồng nhà họ Lâm lúc nào cũng nói con gái mình bị bệnh nên chưa từng dẫn Lâm Dụ ra ngoài, thành ra chẳng có mấy ai biết cô ấy trông thế nào, tôi tò mò c.h.ế.t đi được .”

“Tần Chá, cậu nói gì đi chứ? Rốt cuộc gặp Lâm Dụ chưa ?”

Cuối cùng Tần Chá cũng hoàn hồn, động tác cứng ngắc cúi đầu xuống, nghiến răng nặn ra một chữ:

“Chưa.”

Người anh em bên kia cực kỳ chấn động.

“Chưa gặp Lâm Dụ? Thế cậu gặp ai rồi ?”

Tần Chá im lặng thật lâu.

Cuối cùng chậm rãi nhắm mắt lại :

“…Gặp bà nội tôi rồi .”

Bạn anh : “Hả?”

Tôi : […]

13

Trong phòng riêng của quán lẩu.

Nồi lẩu sôi ùng ục, hơi nóng bốc nghi ngút.

Tôi và Tần Chá ngồi đối diện nhau .

Thời gian đăng ký kết hôn cuối cùng vẫn bị lùi lại .

Bởi vì vừa nãy sau khi cúp điện thoại, anh nhắm mắt tự tát mình liền hai cái.

Tát mạnh tới mức mặt cũng sưng lên, không thể chụp ảnh giấy tờ được nữa.

Mà lúc này đây.

Vành tai anh đỏ tới mức như sắp nhỏ m.á.u.

Cũng chẳng biết là vì tự tát hay vì nguyên nhân nào khác.

Từ nãy tới giờ anh cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn đi theo tôi , ngồi xuống rồi mà vẫn không nói nổi một câu.

Chỉ cúi đầu đầy hối hận nhìn chằm chằm cái đĩa trên bàn.

Như thể muốn nhìn xuyên thủng luôn nó vậy .

Tôi giơ tay quơ quơ trước mặt anh :

“Tần Chá?”

Tần Chá giật mình hoàn hồn.

Ánh mắt vừa dừng trên mặt tôi một giây đã lập tức dời đi .

Sau đó cầm đại chai trên bàn lên hút điên cuồng.

Miệng còn lúng b.úng hỏi:

“Gì… gì thế?”

Tôi im lặng hai giây.

“Đó là dầu mè.”

Tần Chá khựng lại .

Mặt lập tức xanh lét.

“…Phụt phụt phụt, khụ khụ khụ khụ… ọe ọe ọe…”

Tôi đợi anh xử lý xong mới lên tiếng lần nữa:

“Cũng không có gì, chỉ muốn hỏi xem… chúng ta còn cần mua nhẫn không ?”

Tần Chá ngây người một giây, giọng nói cực kỳ kiên định, còn mang theo chút chờ mong khó giấu:

“Vậy… vậy đương nhiên là…”

Tôi giơ tay cắt ngang lời anh rồi cúi đầu lục túi.

“Được rồi , để tôi tìm chút… à , thấy rồi .”

Nghe vậy , mắt Tần Chá lập tức sáng rực lên.

Bàn tay đặt dưới bàn cũng thấp thỏm siết c.h.ặ.t vạt áo.

Sau đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/khi-doi-tuong-lien-hon-lo-than-phan-that/chuong-5.html.]

Ngay dưới ánh mắt đầy mong đợi của anh .

Tôi lấy ra bản hợp đồng kia , lật mạnh tới một trang rồi chỉ vào đó.

“Ái chà, suýt quên mất, ở đây anh viết rõ ràng lắm mà.”

“Chúng ta không cần đeo nhẫn cưới.”

“……”

Nụ cười trên mặt Tần Chá lập tức biến mất.

14

“Không được , tôi còn phải xem lúc ăn cơm có điều khoản gì nữa không .”

“Tần Chá, anh đừng ăn vội.”

Tôi cúi đầu lật hợp đồng.

Tần Chá mím c.h.ặ.t môi.

Ánh mắt u oán rơi xuống xấp hợp đồng trong tay tôi :

“Cái đó… sao cô còn mang theo đống giấy vụn này bên mình vậy ?”

Tôi bất mãn trừng anh một cái.

“Sao lại là giấy vụn? Hôm trước chính anh còn bảo tôi phải cất kỹ, tốt nhất nên bỏ vào két sắt mà. Đúng rồi , anh mua két chưa ?”

Tần Chá:

“……”

Anh cười gượng.

“…Vẫn chưa .”

Tôi gật đầu.

“Vậy nhớ mua đấy.”

Tần Chá:

“…Ừ.”

Tôi cất hợp đồng đi rồi nghiêng đầu hỏi anh .

“ Đúng rồi , mai anh đi công tác phải không ?”

Tần Chá khựng lại , nghiến răng đáp:

“…Phải.”

“Còn dẫn tôi theo nữa?”

Anh tiếp tục nghiến răng:

“…Phải.”

“Còn dẫn tôi đi gặp tình đầu nữa?”

Tần Chá nghiến tới mức quai hàm căng cứng, nhưng lần này lại không dám hé răng.

“Còn định che giấu giúp tôi nữa đúng không ?”

Lần này anh thật sự sắp c.ắ.n nát răng rồi , nghiến tới nghiến lui hồi lâu mới nhỏ giọng nói :

“Lâm Dụ, thật ra tôi …”

Tôi “chậc” một tiếng, cắt ngang lời anh .

“ Tôi biết anh muốn nói gì.”

“Đây là cơ hội ngàn năm có một, bỏ lỡ lần này thì chẳng biết bao giờ mới có lần sau nữa, đúng không ?”

“ Tôi biết rồi biết rồi , anh không cần nhắc lại đâu .”

Tần Chá:

“Không…”

“ Tôi biết mà, anh còn định dẫn theo bạn anh nữa đúng không ? Đừng quên đó nha, tôi có thể tái hợp với người cũ hay không là nhờ cả vào hai người đấy. Cố lên nha, Tiểu Tần!”

Tần Chá:

“…Thật ra ….”

“Được rồi được rồi , tôi biết anh sẽ giúp tôi che giấu mà, cảm ơn nhé. Mai mấy giờ bay?”

Tần Chá nghẹn một cái, giọng run nhẹ:

“Lâm Dụ.”

Tôi quay đầu nhìn anh .

“Hửm?”

“…Đừng trêu tôi nữa.”

Nói xong, Tần Chá cụp hàng mi dài xuống, trông như sắp khóc thật rồi :

“Hu hu… xin lỗi , tôi đúng là đồ ngu, một thằng siêu cấp ngu ngốc, ngu nhất thế giới…”

“Nếu tôi có não thêm một chút cũng không thành ra thế này .”

“Sao tôi có thể ngu tới mức đó chứ? Lúc mẹ sinh tôi chắc không phải ném đứa bé đi rồi nuôi lớn nhau t.h.a.i đấy chứ? Tôi không phải yêu quái nhau t.h.a.i hóa thành người đấy chứ…?”

“Lâm Dụ, cô có thể đừng để ý tới cái tên Tần Chá ngu ngốc mấy ngày trước được không ? Thật ra hắn c.h.ế.t rồi , đúng, c.h.ế.t thật rồi ! Bây giờ tôi thực ra là Chá Tần…”

Tần Chá vừa nói .

Trên mặt vừa hiện lên vẻ hối hận gần như tuyệt vọng.

Cuối cùng dứt khoát đẩy ghế ra , quỳ một gối trước mặt tôi .

Đầy hối hận tự tát mình thêm mấy cái nữa.

Giọng buồn buồn.

“……”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...