Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi nhướng mày.
Hôm nay vì đi đăng ký kết hôn nên Tần Chá mặc cực kỳ chỉnh tề.
Bộ vest đen ôm dáng càng tôn lên khí chất trưởng thành nho nhã của anh .
Mái tóc đen được vuốt gọn ra sau , vừa vặn để lộ vầng trán đẹp mắt.
Cả người đều toát ra sức hút chín chắn và lịch thiệp.
Ấy vậy mà lại dùng giọng điệu của cún con hỏi tôi có thể đừng trêu anh nữa được không .
Tôi dời mắt đi , cầm ly nước đá uống một ngụm.
Trong l.ồ.ng n.g.ự.c như có lửa đốt khiến cổ họng khô khốc.
“Khụ… được rồi .”
Tần Chá ngơ ngác ngẩng đầu nhìn tôi .
Hàng mi ướt nhòe dính vào nhau , khóe môi thậm chí còn rỉ m.á.u.
Tôi gõ gõ mặt bàn, ngắt lời anh .
“Được rồi , im miệng, ăn cơm trước đi .”
Nghe vậy , Tần Chá lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng, tủi thân ngồi trở lại chỗ.
Một lúc sau …
Anh chớp chớp đôi mắt đỏ hoe, cẩn thận hỏi:
“Vậy… vậy chúng ta vẫn có thể đăng ký kết hôn sao …?”
Tôi khó hiểu.
Trong đầu chỉ toàn là khoản tiền khổng lồ sắp tới tay tuyệt đối không thể bay mất.
“Tại sao lại không ?”
Tần Chá gật đầu, dùng sức dụi mắt.
Chỉ vì một câu nói đó mà cả người anh lập tức bớt tuyệt vọng hơn rất nhiều.
“ Tôi thật sự vẫn còn cơ hội sao ?… Được, được rồi .”
Nhưng rất nhanh sau đó, anh lại cúi đầu xuống đầy mất mát, ấp úng mở miệng.
“Vậy có thể… cho tôi một cơ hội làm quen lại không ?”
“Ý tôi là… cơ hội để Tần Chá và Lâm Dụ làm quen lại từ đầu. Bắt đầu từ bây giờ, làm quen lại được không …?”
“Xin cô đấy… thật sự xin cô đấy…”
Đàn ông các anh đều phiền phức vậy sao ?
Có khác nhau chỗ nào đâu ?
Tôi mất kiên nhẫn nhíu mày.
“Tùy anh , tôi sao cũng được .”
Tần Chá không dám tin ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn tôi .
Tôi giơ tay lấy một chai nước.
Tần Chá lập tức nhanh tay mở nắp giúp tôi .
Tôi khẽ hít mũi.
Anh lại vội vàng rút hai tờ khăn giấy đưa tới.
Tôi gắp một miếng thịt còn bốc hơi nóng.
Tần Chá lập tức nghiêng người qua giúp tôi thổi nguội.
Làm xong tất cả những chuyện đó, anh ngước mắt nhìn tôi chằm chằm.
Giống hệt một chú ch.ó lớn đang ra sức lấy lòng chủ.
Cái đuôi vô hình phía sau chắc cũng sắp vẫy tới bay luôn rồi .
Tôi bỗng nhiên chẳng ăn nổi nữa.
“Tần Chá, đừng như vậy .”
Biểu cảm trên mặt anh cứng đờ, yết hầu khó nhọc lăn một cái.
“S… sao vậy ? Không phải cô nói có thể làm quen lại sao ?”
Tôi lau miệng, nhàn nhạt lên tiếng.
“Anh không cần lãng phí thời gian trên người tôi .”
“Anh cũng có thể tùy ý thích người khác, tôi sẽ không can thiệp.”
“Đừng quên, cuộc hôn nhân này chỉ là giao dịch, một năm sau chúng ta sẽ ly hôn.”
“Cho nên anh chuẩn bị tâm lý trước đi , tốt nhất tới lúc đó đừng khóc lóc làm loạn không chịu ký giấy.”
“Những lời này đều do chính anh nói đấy.”
“Thế nào? Chẳng lẽ anh quên rồi sao ?”
Bầu trời của Tần Chá dường như sụp xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/khi-doi-tuong-lien-hon-lo-than-phan-that/chuong-6.html.]
Bờ vai anh run lên, tuyệt vọng buông thõng tay.
“ Tôi … tôi …”
“À đúng rồi , hình như tôi quên nói cho anh biết .”
“Trước giờ tôi chưa từng có bất kỳ mong chờ nào đối với cuộc hôn nhân này .”
“Từ đầu tới cuối, thứ tôi thích chỉ là tiền thôi.”
“Anh bây giờ như vậy chỉ khiến tôi thấy phiền não. Hy vọng anh tỉnh táo một chút.”
Nói tới đây, tôi đứng dậy.
“Được rồi , anh tự ăn đi , tôi đi trước .”
Cuối cùng Tần Chá cũng hoàn hồn, nghẹn ngào một tiếng rồi theo bản năng giơ tay muốn kéo tôi lại .
Nhưng tôi nhanh mắt nhanh tay nhét thẳng bản hợp đồng vào lòng bàn tay anh .
Chặn đứng động tác muốn nắm lấy tôi .
Tần Chá cúi đầu nhìn .
Sau khi thấy rõ thứ trong tay là gì, anh suýt nữa thì trợn mắt ngất luôn tại chỗ.
Tôi mặc kệ phản ứng của anh , chỉ mỉm cười nhàn nhạt.
“Về nhà nhớ đọc kỹ lại mấy lần đi .”
“Trí nhớ của anh hình như không được tốt lắm.”
“Chính thứ mình viết mà nhanh vậy đã quên rồi sao ?”
Tôi đứng thẳng người lên, cuối cùng nhìn thoáng qua các khớp ngón tay bị anh siết tới trắng bệch.
Sau đó xoay người đi về phía cửa.
Trên cánh cửa kính phản chiếu bóng dáng đang run nhè nhẹ của Tần Chá.
Anh trông như sắp vỡ vụn đến nơi rồi .
15
Kể từ ngày hôm đó.
Tần Chá hoàn toàn thay đổi dáng vẻ lạnh lùng kiêu ngạo trước kia , nói nhiều đến mức khiến người ta đau đầu.
Buổi sáng phải nhắn chào buổi sáng.
Buổi tối phải nhắn chúc ngủ ngon.
Còn tải về cả đống sticker ch.ó con.
Mỗi ngày ăn gì, họp mấy cuộc, ký bao nhiêu văn kiện.
Đều phải gọi điện báo cáo với tôi từng chút một.
“ Tôi đang báo cáo hành trình đấy.”
“ Tôi muốn em biết tất cả mọi chuyện tôi trải qua trong một ngày.”
“À đúng rồi Tiểu Dụ, vé máy bay của em hình như bị tôi lỡ tay hủy mất rồi , em sẽ không giận tôi đâu nhỉ?”
“Trời ơi, vé đang yên đang lành tự dưng biến mất luôn.”
“Em nói xem chuyện này có phải chứng tỏ em với mối tình đầu chẳng có duyên gì không …?”
“ Đúng là trùng hợp thật đấy…”
Tôi không nhịn được nhíu mày, lạnh giọng nói :
“Vé máy bay mà cũng có thể lỡ tay hủy?”
“Anh làm việc luôn thiếu đáng tin như vậy à ?”
Tần Chá lập tức hoảng lên, giọng nói bắt đầu run run.
“Đương nhiên không phải …”
Tôi càng thêm mất kiên nhẫn.
“Nếu anh là người thiếu đáng tin như vậy , tôi phải xem xét lại hôn ước của chúng ta rồi .”
Tần Chá càng hoảng hơn, giọng đã lẫn cả tiếng khóc , thấp giọng van nài:
“Tiểu Dụ, đừng xem xét lại được không ?”
“ Tôi sai rồi , không phải lỡ tay đâu , thật ra tôi cố ý hủy vé, tôi …”
Tôi bất lực chậc một tiếng.
“Đừng có động tí là khóc .”
“Đàn ông mà suốt ngày khóc sẽ khóc bay hết phúc khí trong nhà đấy.”
Rùa
Tần Chá lập tức nín bặt.
Sau khi tự mình âm thầm dỗ bản thân ổn định lại .
Anh lại chuyển cho tôi một khoản tiền lớn, còn hí hửng nhắn:
[Đây là lương hôm nay của tôi , nộp lương cho vợ…]
Chaporia
Bình Luận (0)