Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi bị anh làm phiền liên tục đến mức hơi đau đầu.
[Cút, còn ồn nữa tôi block luôn…]
Tần Chá im lặng hai giây.
Sau đó ngoan ngoãn cụp đuôi, một hơi thu hồi sạch toàn bộ tin nhắn vừa gửi.
Kể từ đó.
Ngoài chuyện chuyển lương, anh không dám nói nhảm nữa.
Nhưng lại bắt đầu chạy tới nhà tôi .
16
Tần Chá vừa tới.
Ba tôi theo lệ thường khách sáo vài câu rồi chỉ lên tầng.
“À… để chú gọi Tiểu Dụ xuống nhé…”
Tần Chá lịch sự cong môi, đang định gật đầu.
Ba tôi lại lập tức xua tay.
“Ấy c.h.ế.t, suýt quên mất.”
“Trước kia cháu nói không cần gặp mà, dù sao sau này muốn không gặp cũng khó.”
“Chú nhớ chứ, cháu yên tâm ha, không gọi con bé đâu , nhất định không gọi.”
“Ha ha, cháu đừng trách, trí nhớ chú dạo này kém quá, bình thường mấy giờ uống t.h.u.ố.c còn nhớ không nổi.”
“……”
Tần Chá trầm mặc thật lâu.
Sau đó cười khổ hai tiếng rồi vô cùng nghiêm túc nói :
“Lâm thúc, nói ra chú có thể không tin…”
“Thật ra hôm đó cháu phát điên rồi .”
Ba tôi :
“?”
“À đúng rồi , giờ cháu nên gọi chú là ba mới đúng.”
“Ba à , giữa chúng ta không cần khách sáo như vậy đâu .”
Ba tôi bị thái độ đột nhiên niềm nở quá mức của anh làm cho ngơ ngác.
“Hả?”
Tần Chá lại chẳng hề cảm thấy có gì không ổn .
“Ba, ba ăn sáng chưa ? Để con đi mua nhé.”
“Ba thích ăn gì? Mẹ thích ăn gì?”
“ Đúng rồi , hôm nay nhà mình còn chưa lau nhà đúng không ? Cửa sổ cũng chưa lau, phòng giặt còn quần áo chưa giặt, ch.ó cũng chưa dắt đi dạo.”
“Ba cứ nghỉ đi , để con làm hết cho.”
“Ba yên tâm, từ nhỏ con đã rất chịu khó rồi .”
“……”
Ba tôi hoảng hốt chạy lên hỏi tôi .
“Con gái à … thằng bé Tần Chá này có phải dính thứ gì rồi không ?”
“Mấy hôm trước nó có như này đâu …”
Rùa
Tôi :
“……”
Suốt rất nhiều ngày sau đó.
Ngày nào tôi ngủ dậy xuống lầu.
Cũng đều thấy Tần Chá cần mẫn xuất hiện trong nhà tôi .
Tay trái cầm cây lau nhà, tay phải cầm khăn lau.
Hì hục làm việc, bóp vai cho ba tôi , đ.ấ.m chân cho mẹ tôi , còn tắm lông cho ch.ó nhà tôi .
Trên bàn luôn đặt đồ ăn tôi thích cùng một bó hồng đỏ rực.
Anh sẽ ghi nhớ cẩn thận từng lời tôi nói .
Thậm chí cả chuyện tôi nằm ngủ trưa nói mê muốn ăn tai heo, trời mưa không gọi được đồ ăn ngoài, anh cũng ngốc nghếch đội mưa chạy ra mua cho tôi .
Trong lòng tôi bắt đầu có chút áy náy.
Thấy vậy , Tần Chá nửa đùa nửa thật nói :
“Cháu hiếu kính bà nội là chuyện nên làm mà.”
Tôi :
“……”
Tôi thở dài.
“Tần Chá, anh thật sự không cần làm vậy đâu …”
Tần Chá c.ắ.n môi, giả vờ không nghe thấy, cố chấp nói :
“Không hiểu em đang nói gì, tôi đi dọn thư phòng cho em.”
Sau đó.
Anh một mình ở lì trong thư phòng của tôi cả tối.
Lúc rời đi còn ngơ ngơ ngẩn ngẩn.
Thậm chí còn vô tình ngã một cái.
Tôi không biết anh bị làm sao .
Cho tới tối hôm đó nhận
được
tin nhắn của
anh
.
[Tiểu Dụ, em có phải vẫn không quên được mối tình đầu không ?]
Tôi không phủ nhận cũng chẳng thừa nhận, chỉ khách quan nói :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/khi-doi-tuong-lien-hon-lo-than-phan-that/chuong-7.html.]
[Bất kể là ai, người đầu tiên mình thích chắc đều rất khó quên nhỉ?]
Tần Chá đột nhiên không trả lời nữa.
Tôi nghĩ ngợi một lát rồi lại hỏi:
[Hay là anh để ý chuyện tôi từng có mối tình đầu?]
[Không sao đâu , nếu anh để ý thì chúng ta có thể không kết hôn nữa.]
Tần Chá vẫn im lặng không nói gì.
17
Ngày hôm sau Tần Chá vẫn tới.
Chỉ là anh đột nhiên bỏ hẳn những bộ vest và sơ mi thường mặc.
Thay vào đó là một chiếc hoodie trông rất ngây ngô.
Tôi nhìn mãi thấy chiếc áo này hơi quen mắt, không khỏi khó hiểu hỏi:
“Tần Chá, hôm nay anh bị sao vậy ?”
Tần Chá cúi đầu, siết c.h.ặ.t lòng bàn tay, dường như có chút khó mở lời.
“ Tôi … tôi mặc thế này em thích không ?”
Nói thật.
Với gương mặt của Tần Chá, mặc gì cũng đẹp cả.
Tôi bật cười .
“Đẹp mà.”
Được tôi khen, mắt Tần Chá lập tức sáng bừng lên.
Nhưng chẳng biết lại nghĩ tới điều gì.
Rất nhanh sau đó ánh mắt anh lại tối xuống.
Giọng nói cũng hạ thấp.
“Em thích là được … tôi tình nguyện mà.”
Tôi :
“?”
Tới tối.
Trong lúc dọn lại giá sách.
Tôi vô tình làm rơi một tấm ảnh xuống.
Đó là ảnh chụp tôi cùng mối tình đầu.
Vì kẹp trong sách nên trước đây chưa bị tôi ném đi .
Tôi cúi người nhặt lên, rồi bỗng phát hiện chiếc hoodie trên người bạn trai cũ trông cực kỳ quen mắt.
Y hệt cái Tần Chá mặc mấy hôm nay.
……
Cho nên mấy hành động bất thường hôm nay của Tần Chá…
Là đang bắt chước bạn trai cũ của tôi ?
Chậc.
Đúng là tên ngốc này .
Tôi vừa buồn cười vừa bất lực, vội vàng gọi điện cho anh .
“Có lẽ ba tôi chưa nói rõ với anh .”
“Mối tình đầu kia là do bắt cá hai tay bị tôi phát hiện nên mới chia tay.”
“ Tôi có gặp lại anh ta thì cũng chỉ để đ.á.n.h cho một trận thôi.”
“Còn chuyện muốn đi công tác cùng anh … thật ra tôi chỉ muốn đi du lịch, hoàn toàn không định gặp anh ta .”
Tần Chá im lặng một lúc.
Nhưng sự vui vẻ trong giọng nói gần như không giấu nổi.
“Sao tự dưng lại nói với tôi mấy chuyện này ?”
“Thật ra … tôi cũng đâu có muốn biết lắm.”
Tôi :
“……”
Ngày hôm sau .
Tần Chá từ một “đầu bếp tuyệt vọng” mặt mày đưa đám nấu cơm cho tôi …
Trực tiếp biến thành đầu bếp thần thái sáng láng.
Thậm chí còn khe khẽ ngân nga hát.
Ồ.
Từ “đầu bếp địa ngục” tiến hóa thành “Thần bếp Tiểu Phúc Quý” luôn rồi .
Tôi :
“……”
18
Cứ như vậy , tôi và Tần Chá ở bên nhau suốt một tháng.
Ngày đầu tiên, tôi thấy anh thật khó hiểu.
Ngày thứ 7, tôi bắt đầu cảm thấy anh có chút đáng thương.
Ngày thứ 13, tôi phát hiện thật ra đôi lúc anh cũng khá đáng yêu.
Ngày thứ 23, ma xui q.u.ỷ khiến thế nào tôi lại đưa tay lau mồ hôi trên trán cho anh .
Ngày thứ 30.
Nghiêng mặt của Tần Chá lúc ngồi chơi cờ cùng ba tôi dưới ánh nắng đẹp đến lạ.
Đợi tới khi tôi hoàn hồn.
Chaporia
Bình Luận (0)