ẨN HÔN BỐN NĂM, LY HÔN RỒI ANH MỚI HỐI HẬN ĐỎ MẮT/Chương 1: Giọt Nước Tràn LyC. 1: Giọt Nước Tràn Ly
20px

 

Không khí trong phòng ngủ chính của biệt thự Lục gia lúc này tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ từng tiếng kim đồng hồ tích tắc gõ nhịp.

 

Tô Uyển Tình đứng lặng trước chiếc tủ quần áo bằng gỗ tuyết tùng khổng lồ. Bàn tay thon dài, trắng trẻo của cô lướt qua dãy áo sơ mi được ủi phẳng phiu, những chiếc cravat được phân loại theo từng tông màu cẩn thận. Bốn năm qua, không có một người giúp việc nào được phép chạm vào đồ dùng cá nhân của Lục Ngạn Lâm, tất cả đều do một tay cô tự mình sắp xếp. Cô từng nghĩ, chỉ cần mình kiên nhẫn đủ lâu, chân thành đủ nhiều, tảng băng ngàn năm trong lòng người đàn ông ấy rồi cũng sẽ có ngày tan chảy.

 

Nhưng cô đã lầm. Lầm một cách triệt để.

 

Ánh mắt Tô Uyển Tình dời xuống tờ giấy trắng mỏng manh đặt trên bàn trang điểm. Tiêu đề in đậm, rành rọt từng chữ: "Bản hợp đồng hôn nhân 4 năm".

 

Hôm nay là ngày cuối cùng của bản hợp đồng ngột ngạt ấy . Bốn năm trước , vì một thỏa thuận lợi ích giữa hai nhà và sự cố chấp của trái tim thiếu nữ, cô bước chân vào Lục gia. Đổi lại , cô phải chấp nhận một cuộc "ẩn hôn". Không đám cưới công khai, không nhẫn cưới ch.ói lọi, không một ai trong giới thượng lưu ở Thành phố A biết đến sự tồn tại của Lục phu nhân. Cô chỉ là một cái bóng, một công cụ giữ ấm giường, và là một bức bình phong hoàn hảo để Lục Ngạn Lâm bảo vệ cho người con gái mà anh ta thực sự để tâm – Lâm Mạn Mạn.

 

Nghĩ đến cái tên đó, l.ồ.ng n.g.ự.c Tô Uyển Tình truyền đến một cơn đau nhói, nhưng rất nhanh sau đó lại bị sự băng lãnh thường tình dập tắt. Cô vươn tay, cầm lấy cây b.út máy, dứt khoát ký tên mình lên một tờ giấy khác đặt ngay bên cạnh: Đơn ly hôn.

 

Nét chữ thanh thoát, không một chút run rẩy. Xong xuôi, cô cẩn thận kẹp hai tờ giấy lại với nhau , đặt vào túi xách. Kéo khóa chiếc vali cỡ trung đã xếp gọn vài bộ quần áo đơn giản, Tô Uyển Tình ngẩng đầu nhìn lại căn phòng này lần cuối. Chẳng có gì thuộc về cô ở đây cả, ngoài những vết thương chằng chịt rỉ m.á.u trong tim.

 

"Đến lúc phải đi rồi ," cô khẽ lẩm bẩm, giọng nói nhẹ bẫng như gió thoảng, không còn mang theo bất kỳ sự lưu luyến nào.

 

Tiếng bánh xe vali lăn trên mặt sàn cẩm thạch vang lên khô khốc. Khi Tô Uyển Tình bước ra đến đầu cầu thang uốn lượn của phòng khách, một bóng dáng quen thuộc đã ngồi chễm chệ trên chiếc sô pha bọc da thật từ lúc nào.

 

Lâm Mạn Mạn.

 

Cô ta mặc một chiếc váy lụa mỏng màu trắng tinh khôi, mái tóc đen dài xõa ngang vai, tôn lên vẻ đẹp mỏng manh, yếu đuối như một đóa hoa sen trắng cần người che chở. Thấy Tô Uyển Tình xách vali đi xuống, khóe môi Lâm Mạn Mạn khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười đầy châm biếm nhưng giọng điệu lại vô cùng ngọt ngào, giả tạo.

 

"Ôi chao, chị Uyển Tình, chị đang làm gì thế này ? Dọn đồ rời khỏi Lục gia sao ?" Lâm Mạn Mạn thong thả đặt tách trà hoa cúc xuống bàn, đứng dậy bước về phía chân cầu thang.

 

Tô Uyển Tình nhàn nhạt liếc nhìn cô ta , bước chân không hề chậm lại . "Chuyện của tôi , không đến lượt cô quản."

 

Lâm Mạn Mạn bị thái độ lạnh nhạt của cô làm cho tức nghẹn, nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ đắc ý. Cô ta bước lên vài bậc thang, cố ý cản đường Tô Uyển Tình, hạ thấp giọng chỉ để hai người nghe thấy: "Tô Uyển Tình, chị đừng tỏ ra thanh cao nữa. Bốn năm qua, chị mặt dày bám lấy vị trí Lục phu nhân, nhưng Ngạn Lâm có từng liếc nhìn chị lấy một lần không ? Trong lòng anh ấy , chị vĩnh viễn chỉ là một kẻ thừa thãi, một chướng ngại vật cản đường tình yêu của chúng tôi . Nếu không vì ân tình cứu mạng năm xưa của tôi khiến Ngạn Lâm phải bận tâm, chị nghĩ mình có tư cách bước chân vào cánh cửa này sao ?"

 

Tô Uyển Tình dừng bước. Cô đứng trên bậc thang cao hơn, rũ mắt nhìn chằm chằm vào gương mặt đang đắc thắng của Lâm Mạn Mạn. Sự tĩnh lặng của cô khiến Lâm Mạn Mạn có chút chột dạ .

 

"Nói xong chưa ?" Giọng Tô Uyển Tình bình thản đến đáng sợ, không có sự phẫn nộ, không có ghen tuông, chỉ có sự thương hại. "Nếu cô đã khao khát mớ rác rưởi này đến vậy , tôi nhường lại cho cô đấy. Dù sao thì, đồ bỏ đi của tôi , cũng rất hợp với loại người như cô."

 

"Chị nói ai là rác rưởi? Chị mắng ai là loại người ..." Lâm Mạn Mạn biến sắc, đôi mắt trừng lớn. Cô ta không ngờ Tô Uyển Tình, người luôn nhẫn nhịn cam chịu suốt bốn năm qua, hôm nay lại dám buông lời sắc mỏng sỉ nhục mình .

 

Đúng lúc đó, từ ngoài sân truyền đến tiếng động cơ trầm thấp của chiếc Rolls-Royce quen thuộc. Đèn pha quét qua khung cửa sổ kính sát đất. Lục Ngạn Lâm đã về.

 

Đôi mắt Lâm Mạn Mạn lóe lên một tia độc ác. Tốc độ lật mặt của cô ta còn nhanh hơn lật sách. Ngay khi tiếng bước chân của Lục Ngạn Lâm vang lên ngoài tiền sảnh, Lâm Mạn Mạn đột nhiên vươn tay ra , nắm lấy cổ tay Tô Uyển Tình, lớn giọng nức nở:

 

"Chị Uyển Tình, em xin lỗi , em thật sự không cố ý đến đây làm phiền chị và Ngạn Lâm đâu . Xin chị đừng đuổi em đi ... Á!"

 

Chưa để Tô Uyển Tình kịp phản ứng hất tay ra , Lâm Mạn Mạn đã tự mình buông tay, cả thân hình mỏng manh lảo đảo rồi ngã nhào xuống mấy bậc cầu thang còn lại .

 

"Rầm!"

 

Cùng với tiếng thét ch.ói tai của Lâm Mạn Mạn, cánh cửa chính của biệt thự bị đẩy mạnh ra . Lục Ngạn Lâm bước vào , đập vào mắt anh là cảnh tượng Lâm Mạn Mạn ngã sóng soài trên mặt sàn cẩm thạch lạnh lẽo, tay ôm lấy mắt cá chân, nước mắt lưng tròng. Còn Tô Uyển Tình thì đứng trên bậc thang, tay vẫn nắm c.h.ặ.t quai vali, vẻ mặt lạnh lùng nhìn xuống.

 

"Mạn Mạn!"

 

Đồng t.ử Lục Ngạn Lâm co rút lại . Anh sải những bước dài vội vã lao đến, ném chiếc áo vest hàng hiệu sang một bên, quỳ một chân xuống đỡ lấy người con gái đang khóc lóc t.h.ả.m thiết.

 

"Ngạn Lâm... em đau quá..." Lâm Mạn Mạn rúc vào vòm n.g.ự.c rộng lớn của anh , nước mắt tuôn rơi lã chã như mưa mùa hạ. "Anh đừng trách chị Uyển Tình, là do em không đứng vững, không phải chị ấy đẩy em đâu ... Chị ấy chỉ đang giận vì anh thường xuyên quan tâm em thôi..."

 

Một câu " không phải chị ấy đẩy", lại càng giống như một mồi lửa ném thẳng vào thùng t.h.u.ố.c s.ú.n.g.

 

Lục Ngạn Lâm ngẩng phắt đầu lên. Gương mặt góc cạnh, hoàn mỹ như tượng tạc của vị tổng tài Tập đoàn Lục thị lúc này phủ kín một tầng sương giá lạnh lẽo. Ánh mắt anh nhìn Tô Uyển Tình sắc nhọn như d.a.o, mang theo ngọn lửa tức giận ngùn ngụt.

 

"Tô Uyển Tình! Cô đang làm cái trò điên rồ gì vậy ?" Giọng nói trầm khàn của anh vang vọng khắp phòng khách rộng lớn, mang theo uy áp bức người . "Mạn Mạn sức khỏe vốn đã yếu, cô ấy đến đây chỉ để thăm tôi . Cô ghen tuông vô lý thì cũng phải có chừng mực chứ! Tâm địa cô từ bao giờ lại trở nên độc ác như vậy ?"

 

Độc ác? Ghen tuông vô lý?

 

Tô Uyển Tình nghe những lời buộc tội giáng xuống đầu mình mà trong lòng trào dâng một cỗ mỉa mai tột độ. Cô từ từ bước xuống từng bậc thang cuối cùng, kéo theo chiếc vali. Nhịp tim cô từng đập loạn nhịp vì người đàn ông này , giờ đây lại phẳng lặng như một mặt hồ c.h.ế.t.

 

Bốn năm. Bốn năm cô thức khuya dậy sớm chăm lo cho anh từng bữa ăn giấc ngủ. Bốn năm cô ngoan ngoãn làm một người vợ ẩn hôn không danh không phận, chịu đựng sự gièm pha của những kẻ biết chuyện. Thậm chí, ngay cả khi cô bị vỡ hoàng thể, đau đớn đến mức suýt mất mạng trên bàn mổ, anh vẫn đang bận rộn túc trực bên cạnh Lâm Mạn Mạn chỉ vì cô ta bị ... cảm lạnh.

 

Tất cả những sự hy sinh đó, trong mắt Lục Ngạn Lâm, vĩnh viễn không thể so sánh với một cú ngã tự biên tự diễn của bạch nguyệt quang.

 

Thấy Tô Uyển Tình cứ đứng trân trân không nói lời nào, cơn giận trong lòng Lục Ngạn Lâm càng bốc lên ngùn ngụt.

Suốt bốn năm qua, cô luôn là người phụ nữ hiền thục, ngoan ngoãn nhất. Mỗi khi anh nổi giận, cô đều sẽ cúi đầu nhận lỗi , sẽ rơm rớm nước mắt giải thích. Nhưng hôm nay, biểu cảm tĩnh lặng như mặt nước mùa thu của cô khiến anh cảm thấy vô cùng chướng mắt, thậm chí có một chút bất an mơ hồ mà anh không tài nào lý giải được .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/an-hon-bon-nam-ly-hon-roi-anh-moi-hoi-han-do-mat/chuong-1-giot-nuoc-tran-ly.html.]

 

"Còn đứng ỳ ra đó làm gì? Xin lỗi Mạn Mạn ngay cho tôi !" Lục Ngạn Lâm gắt gỏng ra lệnh, giọng điệu mang đậm tính áp đặt của một kẻ nắm quyền.

 

Tô Uyển Tình khẽ chớp mắt. Cô buông tay khỏi chiếc vali, thong thả bước đến trước mặt hai người họ. Đôi mắt trong veo, đen láy của cô rũ xuống, nhìn thẳng vào gương mặt đang cố tỏ ra đáng thương của Lâm Mạn Mạn, rồi dời ánh nhìn sang khuôn mặt lạnh lùng của Lục Ngạn Lâm.

 

"Xin lỗi sao ?" Khóe môi Tô Uyển Tình vẽ lên một nụ cười nhạt, nụ cười tuyệt đẹp nhưng lại không chạm đến đáy mắt. "Lục Ngạn Lâm, anh dựa vào cái gì mà bắt tôi phải xin lỗi cô ta ?"

 

"Cô..." Lục Ngạn Lâm sững sờ. Đây là lần đầu tiên trong suốt bốn năm, Tô Uyển Tình dám phản bác lại anh bằng một thái độ xấc xược như vậy .

 

"Anh nghĩ tôi đẩy cô ta ?" Tô Uyển Tình hừ lạnh một tiếng, giọng nói trong trẻo vang lên, gõ nhịp vào không gian tĩnh mịch. "Nếu tôi thực sự muốn ra tay, tôi sẽ không ngốc nghếch đến mức đẩy cô ta ở cái độ cao chỉ đủ để xước da này đâu . Tôi sẽ ném thẳng cô ta từ ban công tầng ba xuống, để cô ta c.h.ế.t thật đi cho khuất mắt!"

 

"Tô Uyển Tình! Cô câm miệng lại cho tôi !" Lục Ngạn Lâm gầm lên, trán nổi đầy gân xanh. Anh cẩn thận đỡ Lâm Mạn Mạn ngồi hẳn lên sô pha, rồi đứng phắt dậy, vóc dáng cao lớn đổ bóng áp đảo xuống người Tô Uyển Tình. "Cô đừng tưởng có cái danh Lục phu nhân thì muốn làm gì thì làm . Đừng ép tôi phải ra tay với cô!"

 

"Danh Lục phu nhân?" Tô Uyển Tình như nghe được một câu chuyện cười hài hước nhất thế gian. Cô ngẩng cao đầu, đối diện trực tiếp với ánh mắt hình viên đạn của người đàn ông trước mặt. Không có một giọt nước mắt nào rơi xuống. Sự kiên cường của cô lúc này rực rỡ đến ch.ói mắt.

 

"Lục Ngạn Lâm, cái danh Lục phu nhân giấu giếm, rách nát này , anh giữ lại mà ban phát cho cô ta đi . Tôi , Tô Uyển Tình, không thèm nữa!"

 

Nói đoạn, cô vạch túi xách, rút ra một xấp tài liệu. Cổ tay vung lên một đường dứt khoát.

 

"Bộp!"

 

Xấp giấy tờ bị ném mạnh lên mặt bàn kính cường lực, trượt đi nhất đoạn rồi dừng lại ngay trước tầm mắt của Lục Ngạn Lâm.

 

"Hôm nay, Bản hợp đồng hôn nhân bốn năm chính thức hết hạn. Tôi không có hứng thú gia hạn thêm với một kẻ mù lòa như anh . Cùng với đó là Đơn ly hôn, tôi đã ký sẵn tên mình rồi ."

 

Giọng nói của Tô Uyển Tình rành rọt, vang vọng. Từng từ, từng chữ như những mũi giáo đ.â.m thẳng vào màng nhĩ của Lục Ngạn Lâm.

 

"Cái gì?" Lục Ngạn Lâm sững người , ngọn lửa giận dữ trong mắt đột ngột bị dập tắt, thay vào đó là sự bàng hoàng tột độ. Anh máy móc cúi đầu nhìn xuống mặt bàn.

 

Đập vào mắt anh là chữ ký "Tô Uyển Tình" ngay ngắn, dứt khoát ở góc dưới cùng bên phải của tờ đơn ly hôn. Chữ ký ấy như một cái tát vô hình, tàn nhẫn và mạnh mẽ giáng thẳng vào sự kiêu ngạo thường ngày của anh .

 

"Ly hôn?" Lục Ngạn Lâm lẩm bẩm, giọng nói vô thức khàn đi . "Tô Uyển Tình, cô đang lạt mềm buộc c.h.ặ.t sao ? Cô nghĩ dùng thứ này có thể dọa được tôi ?"

 

"Dọa anh ?" Tô Uyển Tình cười khẩy, bước lùi lại một bước, giữ khoảng cách tuyệt đối với anh . "Lục tổng đề cao bản thân quá rồi . Bốn năm qua coi như tôi đem tuổi thanh xuân của mình cho ch.ó ăn. Từ nay về sau , đường ai nấy đi , nam nữ cưới gả không liên quan. Anh và bạch nguyệt quang của anh cứ việc ôm nhau mà sống đến răng long đầu bạc đi ."

 

"Ngạn Lâm... chị ấy ..." Lâm Mạn Mạn ngồi trên sô pha, trong lòng mở cờ trong bụng nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra hoảng hốt. Cô ta không ngờ Tô Uyển Tình lại chủ động nhường vị trí này dễ dàng đến thế.

 

Ngay lúc Lục Ngạn Lâm còn đang chìm trong sự ngỡ ngàng, chưa kịp tiêu hóa sự thật rằng người vợ luôn bám lấy anh như sam lại thực sự muốn vứt bỏ anh , thì cánh cửa biệt thự một lần nữa bị đẩy tung ra .

 

Một bóng người phụ nữ mặc chiếc áo khoác da màu đỏ rực, đi đôi bốt cao gót gõ nhịp lộc cộc trên sàn nhà, mang theo khí thế hừng hực như lửa bước vào . Đó chính là Khương Vũ Đình - bạn thân nhất của Tô Uyển Tình.

 

"Uyển Tình! Cậu dọn đồ xong chưa ?" Khương Vũ Đình liếc nhìn cảnh tượng trong phòng khách, đôi lông mày liễu lập tức nhướng lên. Ánh mắt sắc như d.a.o lướt qua Lâm Mạn Mạn đang ngồi ỉ ôi trên sô pha, rồi dừng lại ở gương mặt cứng đờ của Lục Ngạn Lâm.

 

"Chậc chậc, đúng là trăm nghe không bằng một thấy." Khương Vũ Đình khoanh tay trước n.g.ự.c, môi đỏ mọng nhếch lên nụ cười khinh miệt. "Lục tổng à , đường đường là người đứng đầu Tập đoàn Lục thị, vậy mà mắt mũi lại để dưới gót giày sao ? Cậu ấy đã ký đơn ly hôn rồi , anh còn đứng đó làm tượng làm gì? Mau ký đi để bạn tôi còn đi tìm mùa xuân mới. Bốn năm phục vụ một kẻ vô tâm rước thêm một đống uất ức, thế là quá đủ rồi !"

 

"Khương Vũ Đình, cô ăn nói cho cẩn thận!" Lục Ngạn Lâm nghiến răng, sắc mặt trầm xuống đáng sợ.

 

" Tôi nói sai sao ?" Khương Vũ Đình không hề e dè, bước tới chắn trước mặt Tô Uyển Tình, bảo vệ cô như một con gà mẹ . "Một đôi nam nữ rác rưởi, diễn ba cái tuồng rẻ tiền. Uyển Tình, chúng ta đi ! Căn nhà này không khí ô nhiễm quá, hít thêm một giây nữa tôi sợ mình giảm thọ mất!"

 

Khương Vũ Đình vươn tay cầm lấy chiếc vali của Tô Uyển Tình, dứt khoát kéo đi .

 

Tô Uyển Tình quay người . Không một cái nhìn lưu luyến, không một sự ngập ngừng. Bóng lưng của cô thẳng tắp, gầy guộc nhưng lại toát lên một sự kiêu hãnh chưa từng có .

 

"Tô Uyển Tình! Cô đứng lại đó cho tôi !" Lục Ngạn Lâm bừng tỉnh khỏi cơn chấn động. Anh gầm lên, theo bản năng muốn lao tới giữ lấy tay cô.

 

Nhưng bước chân của anh chợt khựng lại khi nhìn thấy bóng lưng dứt khoát ấy khuất sau cánh cửa gỗ sồi nặng nề. Tiếng cửa đóng sầm lại vang lên một tiếng "Đoàng" chát chúa, cắt đứt hoàn toàn mọi liên hệ giữa cô và căn biệt thự xa hoa này .

 

Không gian lại trở về với sự tĩnh lặng ban đầu. Nhưng lần này , sự tĩnh lặng ấy lại mang theo một cảm giác ngột ngạt đến nghẹt thở.

 

Lâm Mạn Mạn vội vã đứng lên, quên cả việc giả vờ đau chân, ôm lấy cánh tay Lục Ngạn Lâm: "Ngạn Lâm, chị ấy đi thật rồi ... Chị ấy làm vậy là cố ý chọc tức anh đấy..."

 

Lục Ngạn Lâm không đáp. Anh chậm rãi cúi xuống, cầm tờ đơn ly hôn trên bàn lên. Tờ giấy mỏng manh nhưng lúc này lại nặng tựa ngàn cân. Nhìn nét chữ sắc sảo, dứt khoát của Tô Uyển Tình, trong lòng vị tổng tài luôn tự cao tự đại bỗng dâng lên một cơn hoảng loạn vô cớ. Trái tim anh giống như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, một khoảng trống hoác lạnh lẽo bất ngờ khoét sâu vào l.ồ.ng n.g.ự.c.

 

Cô ấy đi thật rồi .

 

Bỏ lại hợp đồng, bỏ lại anh , và bỏ lại tất cả. Giọt nước đã tràn ly, không thể nào vớt vát lại được nữa. Lục Ngạn Lâm siết c.h.ặ.t tờ đơn ly hôn trong tay đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, đôi mắt hẹp dài bắt đầu vằn lên những tia m.á.u đỏ rực.

 

 

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...