Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Âm thanh chát chúa của cánh cửa gỗ sồi đóng sầm lại vẫn còn văng vẳng trong không gian rộng lớn của khu biệt thự Lục gia. Âm thanh ấy không chỉ dội vào những bức tường cẩm thạch lạnh lẽo, mà còn giáng một đòn nặng nề vào thẳng l.ồ.ng n.g.ự.c Lục Ngạn Lâm.
Anh đứng chôn chân tại chỗ, bóng lưng cao lớn thường ngày luôn toát ra vẻ áp bức và kiêu ngạo, giờ phút này lại mang theo một sự cứng đờ khó nhận ra . Đôi mắt hẹp dài, thâm trầm của vị tổng tài Tập đoàn Lục thị ghim c.h.ặ.t vào tờ giấy mỏng manh đang bị chính anh siết c.h.ặ.t trong tay.
"Đơn Xin Ly Hôn".
Bốn chữ in đậm đen nhánh đập vào mắt anh , ch.ói lọi và nhức nhối đến lạ thường. Ở góc dưới cùng bên phải , chữ ký "Tô Uyển Tình" được viết một cách sắc sảo, dứt khoát, nét mực xanh xuyên thấu qua mặt giấy, không hề có lấy một tia run rẩy hay ngập ngừng.
Bên cạnh tờ đơn ly hôn là Bản hợp đồng hôn nhân bốn năm. Thứ giấy tờ từng là gông cùm trói buộc cô trong bóng tối, nay bị cô vứt lại như một mớ rác rưởi không đáng một xu.
Trái tim Lục Ngạn Lâm bỗng dưng co rút lại . Một cơn hoảng loạn vô cớ, xa lạ nhưng mãnh liệt như dòng nước xiết, bất ngờ trào dâng từ tận sâu trong đáy lòng, nhấm chìm mọi lý trí tự phụ của anh . Bốn năm qua, anh đã quá quen với sự tồn tại lặng lẽ của Tô Uyển Tình. Quen với việc mỗi đêm muộn trở về đều có một ngọn đèn vàng ấm áp chờ đợi, quen với bát canh giải rượu đặt sẵn trên bàn, quen với hương thơm thanh mát, nhàn nhạt toát ra từ mái tóc cô.
Anh luôn đinh ninh rằng, dù anh có đối xử lạnh nhạt thế nào, dù cái mác "ẩn hôn" có khiến cô thiệt thòi ra sao , Tô Uyển Tình vẫn sẽ mãi ở đó, ngoan ngoãn và an phận làm Lục phu nhân trong bóng tối của anh .
Nhưng giờ đây, cô đã đi rồi . Dứt khoát, tuyệt tình, không một lần quay đầu.
"Ngạn Lâm... đau quá..."
Một giọng nói nũng nịu, đứt quãng xen lẫn tiếng nấc nghẹn ngào vang lên, thô bạo kéo Lục Ngạn Lâm ra khỏi mớ suy nghĩ hỗn độn.
Lâm Mạn Mạn vẫn đang ngồi sụp dưới sàn nhà gần bậc cầu thang. Hai tay cô ta ôm lấy mắt cá chân, khuôn mặt nhỏ nhắn ướt đẫm nước mắt, đôi mắt đỏ hoe ngước lên nhìn anh với vẻ uỷ khuất tột cùng. Thấy Lục Ngạn Lâm vẫn đứng lặng người nhìn chằm chằm vào tờ đơn ly hôn, đáy mắt Lâm Mạn Mạn xẹt qua một tia ghen tuông điên cuồng, nhưng rất nhanh đã được che giấu bởi vẻ đáng thương quen thuộc.
Cô ta c.ắ.n môi, cố tình lê lết từng chút một về phía anh , vươn bàn tay mảnh khảnh bám lấy gấu quần âu được cắt may thủ công của Lục Ngạn Lâm: "Ngạn Lâm, anh xem, chị ấy thật quá đáng. Em chỉ có ý tốt đến thăm, muốn khuyên nhủ chị ấy đừng cãi nhau với anh nữa, vậy mà chị ấy không những đẩy ngã em, còn dùng tờ đơn ly hôn này để chọc tức anh . Chị ấy ỷ vào việc làm vợ anh bốn năm, liền không coi ai ra gì..."
Nếu là trước đây, chỉ cần Lâm Mạn Mạn rơi một giọt nước mắt, nhắc lại ân tình năm xưa, Lục Ngạn Lâm sẽ không ngần ngại mà đứng về phía cô ta . Nhưng ngay khoảnh khắc này , khi mùi nước hoa nồng nặc, gay gắt từ người Lâm Mạn Mạn xộc thẳng vào mũi, Lục Ngạn Lâm bỗng cảm thấy dạ dày cuộn lên một trận ghê tởm.
Anh từ từ hạ tầm mắt, nhìn chằm chằm vào người phụ nữ đang khóc lóc dưới chân mình . Dáng vẻ yếu đuối, mong manh mà anh từng cho là đáng thương, lúc này rơi vào trong mắt anh lại tràn ngập sự giả tạo đến buồn nôn.
Tô Uyển Tình đẩy cô ta ?
Lục Ngạn Lâm nhớ lại ánh mắt lạnh lẽo, trong vắt như nước hồ mùa thu của Tô Uyển Tình trước khi cô rời đi . Ánh mắt ấy không có phẫn nộ, không có ghen tuông, chỉ có sự chán ghét và khinh thường tột độ. Một người phụ nữ ngay cả vị trí Lục phu nhân cũng có thể ném đi như ném một đôi giày rách, cớ gì phải bận tâm đi đẩy ngã một kẻ như Lâm Mạn Mạn?
"Cô nói , là Uyển Tình đẩy cô?" Giọng nói của Lục Ngạn Lâm vang lên, trầm thấp, lạnh lẽo, không mang theo bất kỳ một tia nhiệt độ nào.
Lâm Mạn Mạn rùng mình một cái, nhưng vẫn cố c.ắ.n răng diễn trọn vai: "Vâng... Ngạn Lâm, chân em đau quá, hình như trật khớp rồi . Anh đỡ em dậy được không ?"
Lục Ngạn Lâm không hề cử động. Anh nhấc chân, lạnh lùng rút gấu quần ra khỏi bàn tay đang bám víu của Lâm Mạn Mạn, sau đó xoay người bước đến chiếc ghế sofa da thật ở giữa phòng, chậm rãi ngồi xuống. Khí thế bức người của bậc đế vương trên thương trường nháy mắt tỏa ra , bao trùm lấy toàn bộ căn phòng khách rộng lớn.
"Triệu Khải." Lục Ngạn Lâm lạnh nhạt lên tiếng.
Từ ngoài cửa, trợ lý Triệu Khải đã túc trực sẵn, lập tức bước vào , cúi đầu cung kính: "Lục tổng, ngài cho gọi tôi ."
"Trích xuất camera an ninh ẩn ở phòng khách. Ngay lập tức."
Bốn chữ "camera an ninh ẩn" vừa thốt ra khỏi miệng Lục Ngạn Lâm, toàn thân Lâm Mạn Mạn lập tức cứng đờ như bị sét đ.á.n.h. Đôi mắt đang đọng nước của cô ta trừng lớn, sắc mặt nháy mắt chuyển từ hồng hào sang trắng bệch, không còn một giọt m.á.u.
Camera ẩn? Biệt thự Lục gia từ bao giờ lại có camera ẩn ở phòng khách?! Cô ta đã mất bao nhiêu công sức thăm dò, rõ ràng biết khu vực cầu thang này là góc khuất không có camera giám sát, mới dám diễn màn kịch khổ nhục kế này .
Sự hoảng loạn tột độ bắt đầu c.ắ.n nuốt lấy tâm trí Lâm Mạn Mạn. Cô ta luống cuống chống tay xuống sàn, cố gượng cười , nhưng nụ cười méo mó đến t.h.ả.m hại: "Ngạn... Ngạn Lâm... chuyện nhỏ này , làm phiền trợ lý Triệu làm gì chứ? Em... em cũng không sao , chắc là do em đứng không vững nên mới vô tình ngã thôi. Em không trách chị Uyển Tình nữa..."
"Câm miệng." Lục Ngạn Lâm ngắt lời, giọng nói sắc như d.a.o cạo. Đôi mắt vằn lên những tia m.á.u đỏ rực của anh ghim c.h.ặ.t lấy cô ta , mang theo sự sát phạt áp bức đến nghẹt thở: "Cô vừa bảo là cô ta đẩy cô. Bây giờ lại nói là vô tình ngã? Lâm Mạn Mạn, trong mắt cô, Lục Ngạn Lâm tôi là một thằng ngu để cô tùy ý dắt mũi sao ?"
"Em... em không có ..." Lâm Mạn Mạn run rẩy, hàm răng va vào nhau lập cập.
Rất nhanh, Triệu Khải đã cầm một chiếc iPad bước tới, cẩn thận đặt lên bàn trà trước mặt Lục Ngạn Lâm. "Thưa Lục tổng, đoạn phim mười lăm phút trước đã được trích xuất xong. Hình ảnh độ phân giải cao, vô cùng sắc nét."
Lục Ngạn Lâm vươn tay, ngón tay thon dài chạm vào màn hình. Đoạn video bắt đầu phát.
Trong khung hình, Lâm Mạn Mạn bước vào phòng khách với thái độ vô cùng kiêu ngạo. Khi nghe thấy tiếng bước chân của Tô Uyển Tình từ trên tầng đi xuống, Lâm Mạn Mạn đã nhanh ch.óng ngó nghiêng xung quanh để đảm bảo không có người hầu nào ở gần. Và rồi , ngay khi Tô Uyển Tình bước qua, khoảng cách giữa hai người còn cách nhau cả một sải tay, Lâm Mạn Mạn đã tự mình móc mũi giày vào mép t.h.ả.m, sau đó khoa trương ngã vật xuống sàn, tiện thể hét lên một tiếng thất thanh ch.ói tai.
Từ đầu đến cuối, Tô Uyển Tình không hề chạm vào cô ta dù chỉ là một góc áo. Thậm chí, biểu cảm trên mặt Tô Uyển Tình trong video chỉ là sự thờ ơ, lướt qua như nhìn một con hề đang tự biên tự diễn.
Đoạn video
không
có
âm thanh, nhưng từng cử chỉ, từng hành động giả tạo, tâm cơ đê tiện của Lâm Mạn Mạn
lại
bị
phóng đại một cách rõ nét nhất.
Sự thật phơi bày trần trụi
dưới
ánh sáng,
không
có
lấy một góc khuất để bao biện.
"Bịch!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/an-hon-bon-nam-ly-hon-roi-anh-moi-hoi-han-do-mat/chuong-2-su-that-phoi-bay.html.]
Lục Ngạn Lâm ném mạnh chiếc iPad lên mặt bàn kính cường lực, tạo ra một tiếng động chát chúa khiến cả cơ thể Lâm Mạn Mạn nảy lên bần bật.
"Giải thích đi ." Lục Ngạn Lâm dựa lưng vào ghế, hai tay đan vào nhau đặt trên đầu gối. Anh nhìn cô ta , ánh mắt mang theo sự khinh bỉ và ghê tởm tột độ, giống như đang nhìn một đống rác rưởi bốc mùi. "Đây là cách cô bị đẩy ngã sao ?"
Sự im lặng bao trùm lấy căn phòng, ngột ngạt đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập thình thịch của Lâm Mạn Mạn. Lớp mặt nạ dịu dàng, yếu đuối mà cô ta cất công duy trì suốt bao năm qua đã bị xé toạc, vỡ vụn thành từng mảnh.
"Ngạn Lâm... anh nghe em giải thích..." Lâm Mạn Mạn bò tới, bất chấp việc đầu gối cọ xát xuống sàn nhà lạnh ngắt. Cô ta túm lấy góc bàn, nước mắt giàn giụa, nhưng lần này là nước mắt của sự sợ hãi tột độ: "Em làm vậy ... chỉ vì em quá yêu anh ! Bốn năm qua, nhìn anh và cô ta danh chính ngôn thuận ở bên nhau , anh có biết tim em đau thế nào không ? Cô ta chỉ là một kẻ ký hợp đồng, cô ta lấy tư cách gì mà chiếm lấy vị trí Lục phu nhân? Em sợ... em sợ anh sẽ thực sự yêu cô ta , nên em mới hồ đồ..."
"Cô im đi !" Lục Ngạn Lâm đột ngột gầm lên, giọng nói trầm đục mang theo cơn thịnh nộ lôi đình khiến toàn bộ đồ sứ trong phòng như muốn nứt toác.
Anh đứng phắt dậy, bước tới trước mặt cô ta , bóng người cao lớn che khuất toàn bộ ánh sáng.
"Yêu tôi ? Hay yêu cái danh xưng Lục phu nhân và những đặc quyền mà Tập đoàn Lục thị mang lại cho Lâm gia các người ?" Lục Ngạn Lâm cười lạnh, nụ cười tàn nhẫn và thấu xương. "Cô nói đúng, cô ấy là người ký hợp đồng. Nhưng bốn năm qua, cô ấy chăm sóc tôi không thiếu một ngày, quán xuyến Lục gia không một vết nhơ. Còn cô? Cô mang cái ân tình cứu mạng rách nát đó ra để đòi hỏi hết lần này đến lần khác, mượn uy danh của tôi để chèn ép cô ấy , tác oai tác quái sau lưng tôi ."
Mỗi một lời thốt ra , Lục Ngạn Lâm lại cảm thấy n.g.ự.c mình như bị d.a.o cứa. Anh nhận ra , sự ngu ngốc và kiêu ngạo của bản thân đã dung túng cho con rắn độc này c.ắ.n trả người phụ nữ duy nhất yêu anh chân thành. Vì một ân tình nhảm nhí, anh đã để Tô Uyển Tình phải chịu đựng biết bao nhiêu uất ức. Nhìn giọt nước mắt giả tạo của Lâm Mạn Mạn lúc này , anh chỉ hận không thể tự vả vào mặt mình vì những lần mù quáng bênh vực ả trong quá khứ.
"Em không có ... Ngạn Lâm, anh không thể đối xử với em như vậy ! Năm đó nếu không có em xả thân cứu anh , anh đã ..." Lâm Mạn Mạn tung ra bài tẩy cuối cùng, gào khóc t.h.ả.m thiết.
"Đủ rồi !" Lục Ngạn Lâm cắt ngang, ánh mắt sắc lẹm như lưỡi gươm tẩm độc. "Ân tình năm đó, bốn năm qua Lục thị rót vốn, nâng đỡ Lâm gia nhà cô từ một công ty sắp phá sản trở thành doanh nghiệp có tiếng ở Thành phố A, nhiêu đó đã trả đủ gấp trăm ngàn lần rồi ! Từ giây phút này trở đi , Lục Ngạn Lâm tôi và cô, Lục thị và Lâm gia, ân đoạn nghĩa tuyệt!"
Lời tuyên án vô tình dội thẳng xuống đầu Lâm Mạn Mạn. Mọi hy vọng cuối cùng vỡ nát.
Lục Ngạn Lâm không thèm nhìn cô ta thêm một giây nào nữa, anh quay sang Triệu Khải, hạ lệnh bằng chất giọng vô cảm: "Gọi bảo vệ. Ném cô ta ra ngoài. Truyền lệnh của tôi xuống, từ nay về sau , nếu không có sự cho phép của tôi , con ruồi nhà họ Lâm cũng không được phép lọt vào trong phạm vi của Lục gia và Tập đoàn Lục thị. Kẻ nào làm trái, lập tức đuổi việc."
"Rõ, Lục tổng." Triệu Khải gật đầu, lập tức vẫy tay.
Hai gã bảo vệ to con mặc vest đen nhanh ch.óng bước vào , không nương tay mà xốc nách Lâm Mạn Mạn kéo xềnh xệch ra cửa.
"Bỏ tôi ra ! Các người buông ra ! Ngạn Lâm! Anh không thể tuyệt tình như vậy ! Ngạn Lâm..." Tiếng gào thét của Lâm Mạn Mạn ch.ói tai, hỗn loạn, nhưng rất nhanh đã bị tiếng cửa lớn đóng lại chặn đứng , trả lại sự tĩnh mịch vốn có cho căn biệt thự.
Căn phòng khách rộng lớn giờ đây chỉ còn lại mình Lục Ngạn Lâm và trợ lý Triệu Khải.
Sự im lặng lúc này không còn mang theo cơn thịnh nộ, mà thay vào đó là một sự trống rỗng đáng sợ. Lục Ngạn Lâm từ từ nhắm mắt lại , giơ tay day day mi tâm đang giật liên hồi. Anh đã tự tay dọn dẹp xong chướng ngại vật, vạch trần được bộ mặt thật của kẻ dối trá, nhưng trong lòng lại chẳng có lấy một tia nhẹ nhõm. Ngược lại , cục nghẹn nơi cổ họng càng lúc càng lớn, đè nén khiến anh không sao thở nổi.
Bởi vì, người phụ nữ đáng lẽ phải được anh bảo vệ, đã bị anh chính tay đẩy đi mất rồi .
Lục Ngạn Lâm mở mắt ra , ánh nhìn lại một lần nữa dừng lại trên tờ đơn ly hôn và bản hợp đồng nằm chỏng chơ trên bàn.
"Hết hạn hợp đồng, dứt áo ra đi ..." Lục Ngạn Lâm lẩm bẩm, khoé môi giật giật tạo thành một nụ cười khổ.
Tô Uyển Tình, em cho rằng chỉ cần ném lại một tờ giấy là có thể rũ sạch mọi quan hệ với tôi sao ? Bốn năm qua, em đã len lỏi vào từng ngóc ngách trong cuộc sống của tôi , biến tôi thành một kẻ nghiện sự dịu dàng của em. Bây giờ em nói không cần là không cần? Nằm mơ!
Dù là hợp đồng hay ly hôn, quyền quyết định luôn nằm trong tay Lục Ngạn Lâm này !
Sự hoảng loạn ban đầu dần dần bị thay thế bởi một ý chí chiếm hữu điên cuồng và sự hối hận sâu sắc. Lục Ngạn Lâm cầm tờ đơn ly hôn lên, ngón tay miết nhẹ qua chữ ký của cô, ánh mắt dần trở nên kiên định, thâm thúy và rực lửa. Anh phải tìm cô. Anh phải đưa cô về. Dù có phải vứt bỏ cái danh xưng tổng tài cao ngạo, dù có phải quỳ gối hèn mọn cầu xin, anh cũng tuyệt đối không buông tay.
"Triệu Khải!" Lục Ngạn Lâm xoay người , dứt khoát ra lệnh.
"Có tôi ."
"Điều tra ngay lập tức. Khương Vũ Đình hiện tại đang ở đâu ? Tô Uyển Tình đang ở đâu ?"
Triệu Khải là một trợ lý đắc lực, anh ta đã sớm lường trước được tình huống này nên lập tức báo cáo: "Thưa Lục tổng, tôi vừa nhận được tin tình báo. Khương tiểu thư vừa mua một căn hộ cao cấp tại khu dân cư Long Hồ. Phu nhân... à không , Tô tiểu thư vừa rời khỏi đây cùng Khương tiểu thư, chín mươi phần trăm là đang trên đường đến đó."
"Khu dân cư Long Hồ." Lục Ngạn Lâm lặp lại cái tên, không chần chừ thêm một giây phút nào, anh sải những bước chân dài, vội vã đi tới móc chiếc áo khoác vắt trên giá.
"Chuẩn bị xe. Đến khu dân cư Long Hồ."
" Nhưng Lục tổng, bên ngoài trời đang bắt đầu chuyển mưa lớn..." Triệu Khải ngập ngừng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đám mây đen đang vần vũ che kín bầu trời Thành phố A.
" Tôi bảo, chuẩn bị xe!" Lục Ngạn Lâm gắt lên, giọng nói mang theo sự nóng nảy và nôn nóng tột độ.
Anh khoác áo lên người , lao thẳng ra ngoài màn đêm đang dần buông xuống. Gió lạnh tạt vào mặt, nhưng không dập tắt được ngọn lửa đang bùng cháy trong l.ồ.ng n.g.ự.c anh .
Tô Uyển Tình, chờ anh . Anh đến đón em về nhà. Khế ước này , anh sẽ dùng cả nửa đời còn lại để đền bù cho em!
Chaporia
Bình Luận (0)