Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Bên ngoài cửa sổ kính sát đất của khu dân cư cao cấp Long Hồ, những hạt mưa lớn bắt đầu quất mạnh vào lớp kính cường lực, vỡ tan tành rồi trượt dài thành những vệt nước lạnh lẽo. Bầu trời Thành phố A bị mây đen nuốt chửng, sấm chớp thỉnh thoảng rạch xé không gian, báo hiệu một đêm giông bão tơi bời.
Trái ngược với sự điên cuồng của thời tiết bên ngoài, bên trong căn hộ của Khương Vũ Đình lại tỏa ra một luồng hơi ấm áp và bình yên đến lạ thường. Ánh đèn vàng nhạt hắt lên bộ sofa màu be êm ái. Mùi hương dịu nhẹ của nến thơm thoang thoảng trong không khí, xua tan đi chút hơi ẩm mốc của ngày mưa.
Tô Uyển Tình ngồi cuộn mình trên sofa, hai tay ôm lấy một cốc trà hoa cúc nóng hổi. Hơi nước bốc lên lượn lờ trước mặt cô, làm nhòa đi đôi mắt trong veo nhưng đã nhuốm màu mệt mỏi. Cô vừa cởi bỏ chiếc áo khoác ngoài, trên người chỉ mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa mềm mại mà Khương Vũ Đình vừa lấy cho.
Bốn năm. Bốn năm ròng rã sống dưới cái danh xưng "Lục phu nhân" vô hình, bốn năm giam mình trong cuộc hôn nhân ẩn giấu ngột ngạt không thấy ánh mặt trời. Giờ phút này , khi thực sự bước ra khỏi cánh cửa của Biệt thự Lục gia, hít thở bầu không khí không có mùi vị của sự áp đặt và lạnh nhạt, Tô Uyển Tình mới chợt nhận ra mình đã khao khát sự tự do này đến nhường nào.
"Uống đi cho ấm người , sắc mặt cậu nhợt nhạt quá rồi đấy." Khương Vũ Đình từ trong bếp bước ra , ném một chiếc chăn mỏng lên đùi bạn thân , giọng điệu xen lẫn sự xót xa và hả dạ . "Cuối cùng cậu cũng chịu tỉnh ngộ rồi . Mình nói thật, cái tên Lục Ngạn Lâm kia ngoại trừ việc có tiền và cái vỏ bọc đẹp mã ra thì chẳng được tích sự gì. Bốn năm thanh xuân của cậu , coi như cho ch.ó gặm đi . Từ ngày mai, chị đây sẽ dẫn cậu đi ăn ngon mặc đẹp , ngắm trai trẻ, tận hưởng cuộc sống!"
Tô Uyển Tình cong môi, một nụ cười nhẹ bẫng nở trên môi. "Cảm ơn cậu , Vũ Đình. Nếu hôm nay không có cậu , mình cũng chẳng biết phải dọn đi đâu cho nhanh gọn."
"Khách sáo cái gì chứ! Căn hộ này mình mua vốn dĩ là để hai chị em mình thỉnh thoảng tụ tập. Bây giờ nó là pháo đài của cậu , không có lệnh của bà đây, con ruồi cũng đừng hòng bay vào !" Khương Vũ Đình vỗ n.g.ự.c tự hào.
Nhưng lời vừa dứt, một tiếng đập cửa chát chúa vang lên phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng.
Rầm! Rầm! Rầm!
Không phải tiếng chuông cửa lịch sự, mà là tiếng đập cửa dồn dập, mạnh bạo, mang theo sự bề trên và ra lệnh quen thuộc.
Khương Vũ Đình cau mày, bước nhanh đến chỗ màn hình chuông cửa. Vừa nhìn thấy bóng dáng cao lớn, âu phục ướt đẫm nước mưa đang đứng ngoài hành lang, sắc mặt cô lập tức trầm xuống.
"Là Lục Ngạn Lâm." Khương Vũ Đình quay lại nhìn Tô Uyển Tình, nghiến răng nói , "Tốc độ của ch.ó săn nhà Lục thị cũng nhanh thật đấy, mới đó mà đã đ.á.n.h hơi ra chỗ này rồi . Cậu cứ ngồi đó, để mình ra mắng cho hắn một trận rồi đuổi về."
Bàn tay đang cầm cốc trà của Tô Uyển Tình hơi khựng lại . Ánh mắt cô lóe lên một tia d.a.o động nhỏ, nhưng rất nhanh đã bị sự tĩnh lặng lạnh lẽo bao trùm. Cô đặt cốc trà xuống bàn, từ từ đứng dậy.
"Để mình tự giải quyết." Tô Uyển Tình cất giọng bình thản, không có lấy một tia gợn sóng. "Có những chuyện, trốn tránh không phải là cách. Hợp đồng đã hết hạn, mình cần nói rõ ràng để anh ta đừng làm phiền cuộc sống của mình nữa."
Khương Vũ Đình do dự một chút rồi gật đầu, nhưng vẫn đứng sát ngay phía sau bạn thân , tư thế sẵn sàng xù lông bảo vệ bất cứ lúc nào.
Cánh cửa kim loại nặng nề từ từ mở ra .
Đứng ngoài hành lang, Lục Ngạn Lâm thở hổn hển. Mái tóc được vuốt keo tỉ mỉ thường ngày giờ đây bị nước mưa làm ướt sũng, rủ xuống vầng trán rộng, làm tăng thêm vẻ hoang dã và bức người . Chiếc áo sơ mi đắt tiền dính sát vào cơ thể cường tráng, nhăn nhúm. Đôi mắt sâu thẳm, đen láy của anh gắt gao khóa c.h.ặ.t lấy bóng dáng thanh mảnh của người phụ nữ trước mặt.
Khi nhìn thấy Tô Uyển Tình vẫn bình an vô sự đứng đó, trái tim đang treo lơ lửng giữa không trung của Lục Ngạn Lâm dường như mới rơi lại vào l.ồ.ng n.g.ự.c. Nhưng ngay lập tức, cái tôi cao ngạo của một vị tổng tài quen thói hô mưa gọi gió lại trỗi dậy, che lấp đi sự hoảng loạn và hối hận vừa nhen nhóm.
Anh sải bước định tiến vào trong, giọng nói trầm khàn mang theo mệnh lệnh quen thuộc: "Tô Uyển Tình, nháo đủ chưa ? Theo tôi về nhà."
Thế nhưng, Tô Uyển Tình lùi lại nửa bước, dứt khoát chặn đứng đường đi của anh ngay tại bậu cửa. Ánh mắt cô nhìn anh không chứa đựng tình yêu, không có sự uất ức, cũng chẳng hề oán hận. Nó trống rỗng và lạnh nhạt đến mức khiến Lục Ngạn Lâm cảm thấy hô hấp trì trệ.
"Lục tổng, anh đi nhầm chỗ rồi . Nơi này không có nhà của anh ." Giọng nói của cô trong trẻo nhưng lạnh lẽo như băng tuyết mùa đông.
Lục Ngạn Lâm cau mày, hàng chân mày sắc sảo nhíu c.h.ặ.t lại . Anh rút từ trong túi áo khoác ra tờ đơn ly hôn đã bị vò nhàu nát, giơ lên trước mặt cô, cố gắng đè nén sự nóng nảy: "Em còn muốn giận dỗi đến bao giờ? Chuyện lúc chiều ở biệt thự... tôi đã cho người kiểm tra camera an ninh giấu kín rồi . Là Lâm Mạn Mạn tự ngã. Tôi đã vạch trần cô ta , mắng cô ta một trận và đuổi cổ cô ta khỏi Lục gia rồi . Từ nay về sau , cô ta sẽ không bước chân vào nhà chúng ta nữa."
Nói xong những lời này , Lục Ngạn Lâm ngẩng cao cằm, ánh mắt mang theo một tia chờ đợi. Trong tiềm thức của anh , việc anh đích thân ra mặt trừng phạt bạch nguyệt quang, lại còn dầm mưa chạy đến tận đây tìm cô, đã là sự nhượng bộ và ân sủng lớn lao nhất. Anh đinh ninh rằng chỉ cần mình hạ mình giải thích, Tô Uyển Tình sẽ lập tức cảm động, rơi nước mắt tủi thân rồi ngoan ngoãn thu dọn hành lý theo anh trở về, tiếp tục làm một Lục phu nhân dịu dàng, hiểu chuyện như bốn năm qua.
Nhưng , đáp lại anh chỉ là một nụ cười khẽ của Tô Uyển Tình. Nụ cười ấy mỏng manh, trào phúng và tràn ngập sự xót xa cho chính bản thân mình .
"Vậy thì sao ?" Cô nhẹ nhàng hỏi lại , hai chữ ngắn gọn như lưỡi d.a.o sắc lẹm cắt đứt mọi ảo tưởng của Lục Ngạn Lâm.
Lục Ngạn Lâm ngẩn người : "Cái gì mà vậy thì sao ? Tôi đã biết em bị oan, tôi đã giải quyết cô ta ..."
"Lục Ngạn Lâm, anh thật sự nghĩ rằng nguyên nhân khiến tôi rời đi chỉ vì một màn kịch vụng về của Lâm Mạn Mạn sao ?" Tô Uyển Tình ngắt lời anh , giọng điệu bình thản đến đáng sợ. "Cô ta ngã hay không ngã, anh bênh vực cô ta hay không bênh vực cô ta , đối với tôi hiện tại, không còn bất kỳ ý nghĩa nào nữa."
Lục Ngạn Lâm sững sờ, cảm giác bứt rứt trong lòng càng lúc càng phóng đại. "Uyển Tình, em có ý gì?"
"Ý
trên
mặt chữ." Tô Uyển Tình
nhìn
thẳng
vào
mắt
anh
, từng từ từng chữ chậm rãi nhả
ra
.
"Hôm nay là ngày kỷ niệm bốn năm chúng
ta
đăng ký kết hôn, cũng là ngày bản Hợp đồng hôn nhân ẩn giấu giữa hai
ta
chính thức hết hiệu lực. Bốn năm qua,
tôi
đã
làm
tròn trách nhiệm của một
người
vợ
trên
danh nghĩa.
Tôi
chăm sóc
anh
mỗi khi
anh
say xỉn vì công việc,
tôi
quán xuyến Lục gia
không
để xảy
ra
nửa điểm sai sót. Còn
anh
? Anh cho
tôi
cái gì ngoài một
thân
phận giấu giếm,
không
thể công khai,
không
thể xuất hiện cùng
anh
dưới
ánh sáng mặt trời?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/an-hon-bon-nam-ly-hon-roi-anh-moi-hoi-han-do-mat/chuong-3-canh-cua-dong-sap.html.]
Tô Uyển Tình hít một hơi thật sâu, đè nén cơn nghẹn ngào nơi cổ họng. Cô sẽ không nhắc lại ca phẫu thuật sinh t.ử cô độc trong bệnh viện, cô sẽ không nhắc lại những đêm dài chờ cửa đến kiệt quệ tâm can. Bởi vì cô biết , nói với một kẻ không có trái tim, chỉ làm bản thân thêm thấp hèn.
"Hợp đồng đã kết thúc. Tôi và anh , tiền bạc sòng phẳng, ân oán xóa nhòa. Đơn ly hôn tôi đã ký, anh chỉ cần ký tên rồi giao cho luật sư nộp lên tòa án là xong. Từ nay, nam hôn nữ giá, không ai nợ ai."
"Không thể nào!" Lục Ngạn Lâm gầm lên, bàn tay to lớn đột ngột vươn ra muốn nắm lấy cổ tay cô. " Tôi không đồng ý ly hôn! Không có sự cho phép của tôi , em đừng hòng rời khỏi tôi nửa bước!"
Chưa kịp chạm vào vạt áo của Tô Uyển Tình, một lực đẩy mạnh bạo từ bên hông đã hất văng cánh tay của Lục Ngạn Lâm ra . Khương Vũ Đình bước lên phía trước , dùng ánh mắt sắc như d.a.o găm trừng trị vị tổng tài kiêu ngạo.
"Anh bớt ở đây giở thói tổng tài bá đạo đi , Lục Ngạn Lâm! Anh tưởng đây là Tập đoàn Lục thị của anh , muốn ra lệnh cho ai thì ra lệnh chắc?" Khương Vũ Đình chống nạnh, giọng nói lanh lảnh như s.ú.n.g liên thanh b.ắ.n thẳng vào mặt người đối diện.
"Vũ Đình, đây là chuyện riêng của vợ chồng tôi , cô tốt nhất đừng xen vào ." Lục Ngạn Lâm sầm mặt, ánh mắt phóng ra tia nhìn uy h.i.ế.p.
"Vợ chồng? Hai chữ này từ miệng anh thốt ra nghe buồn nôn thật đấy!" Khương Vũ Đình cười lạnh một tiếng, không chút nể nang mà vả thẳng vào mặt anh . "Suốt bốn năm qua, anh coi Uyển Tình là vợ sao ? Ở bên ngoài, anh dung túng cho cái ả Lâm Mạn Mạn kia tác oai tác quái, để ả ta mượn danh nghĩa thanh mai trúc mã mà giẫm đạp lên lòng tự tôn của Uyển Tình. Đi dự tiệc, anh mang ả ta theo. Truyền thông tung tin đồn tình ái, anh dung túng không đính chính. Còn người vợ hợp pháp của anh thì sao ? Bị anh giấu nhẹm trong cái l.ồ.ng giam mang tên Lục gia, sống như một bóng ma không có tên tuổi!"
Lục Ngạn Lâm cứng họng. Sắc mặt anh từ xanh chuyển sang trắng, yết hầu trượt lên trượt xuống khó nhọc nhưng không thể thốt ra nửa lời phản bác. Những lời nói của Khương Vũ Đình như từng nhát b.úa nện thẳng vào lớp vỏ bọc hoàn hảo của anh , vạch trần sự ích kỷ và vô tâm tàn nhẫn mà bấy lâu nay anh cố tình phớt lờ.
"Bây giờ thấy người ta dứt khoát bỏ đi , anh mới hối hả chạy đến đây làm bộ làm tịch thâm tình? Trễ rồi , Lục tổng ạ! Uyển Tình nhà tôi không phải là món đồ chơi để anh thích thì vứt xó, buồn chán thì nhặt về vuốt ve. Hợp đồng hết hạn, cô ấy đã tự do. Còn anh , ôm lấy cái ngai vàng Lục thị và mớ ân tình rách nát của anh mà sống cô độc cả đời đi !"
Khương Vũ Đình c.h.ử.i xong một tràng, cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c sảng khoái đến tột độ. Cô lùi lại một bước, khoác tay lên vai Tô Uyển Tình.
Lục Ngạn Lâm cảm thấy trái tim mình như bị ai đó bóp nghẹt. Sự tự tôn của một người đàn ông thành đạt, quyền lực nhất Thành phố A phút chốc vỡ vụn thành từng mảnh. Anh nhìn Tô Uyển Tình, trong đôi mắt đen láy lần đầu tiên ánh lên sự hoảng loạn tột cùng và van lơn hèn mọn. Anh nhận ra , sự im lặng của cô lúc này còn đáng sợ hơn ngàn vạn lời mắng c.h.ử.i của Khương Vũ Đình.
"Uyển Tình..." Giọng Lục Ngạn Lâm run rẩy, đại từ xưng hô cũng bất giác thay đổi trong sự tuyệt vọng. "Anh xin lỗi . Là anh sai, là anh đã bỏ qua cảm nhận của em. Xé tờ đơn này đi , theo anh về nhà. Anh hứa từ ngày mai sẽ công khai thân phận của em, anh sẽ bù đắp cho em..."
Tô Uyển Tình lẳng lặng nhìn anh , ánh mắt không gợn chút bi thương.
"Muộn rồi , Lục Ngạn Lâm." Cô khẽ nói , âm thanh nhẹ như một tiếng thở dài hòa vào tiếng mưa đêm. "Bốn năm trước , khi tôi cần anh nhất, anh đã chọn đứng về phía người khác. Bây giờ tôi không cần anh nữa, sự bù đắp của anh đối với tôi chỉ là gánh nặng. Xin anh tự trọng, giữ lại cho nhau chút tôn nghiêm cuối cùng."
Nói xong, Tô Uyển Tình lùi hẳn vào trong nhà, không buồn nhìn anh thêm một lần nào nữa. Cô quay lưng, bỏ lại một bóng dáng kiên quyết và dứt khoát.
"Uyển Tình! Em nghe anh nói ..." Lục Ngạn Lâm hoảng hốt vươn tay định đẩy cửa xông vào .
"Cút!"
Khương Vũ Đình lạnh lùng buông một chữ, sau đó dùng hết sức lực, kéo mạnh cánh cửa kim loại.
RẦM!
Một tiếng động đinh tai nhức óc vang lên, chấn động cả hành lang yên tĩnh. Cánh cửa gỗ lim bọc thép đóng sập lại ngay sát sống mũi của Lục Ngạn Lâm, mang theo một luồng gió lạnh buốt tạt thẳng vào mặt anh . Tiếng khóa điện t.ử kêu "tít" một tiếng khô khốc, triệt để cắt đứt mọi hy vọng xâm nhập.
Lục Ngạn Lâm đứng sững sờ ngoài hành lang. Bàn tay đang giơ lên giữa không trung của anh cứng đờ, run rẩy thu lại .
Bốn bề tĩnh lặng đến mức anh có thể nghe rõ tiếng trái tim mình đang đập từng nhịp nặng nề, đau đớn. Tờ đơn ly hôn trong tay đã bị vò nát đến không nhìn rõ chữ, nhưng chữ ký nét thanh nét đậm của Tô Uyển Tình ở góc dưới cùng vẫn như những chiếc gai nhọn đ.â.m thẳng vào mắt anh .
Trước mặt anh là một cánh cửa đóng kín. Đằng sau cánh cửa ấy , là thế giới ấm áp có người phụ nữ anh vừa nhận ra mình không thể đ.á.n.h mất. Nhưng giờ đây, anh bị nhốt ở bên ngoài, đứng giữa hành lang lạnh lẽo, ướt sũng và t.h.ả.m hại.
Lục Ngạn Lâm - vị tổng tài quyền khuynh một cõi, kẻ luôn nắm quyền sinh sát trên thương trường, người quen dùng tiền bạc và quyền lực để ép buộc người khác phải cúi đầu - lần đầu tiên trong suốt hai mươi chín năm cuộc đời, nếm trải trọn vẹn hương vị của sự bất lực.
Anh nhận ra một sự thật tàn khốc: Quyền lực của Tập đoàn Lục thị không thể đập vỡ cánh cửa này . Khối tài sản hàng tỷ đô la của anh không thể mua lại sự rung động trong ánh mắt của Tô Uyển Tình.
Sự kiêu hãnh của anh đã bị bẻ gãy hoàn toàn .
Ngoài trời, sấm sét lại gầm rú, mưa trút xuống ngày càng dữ dội. Bóng dáng cao lớn của Lục Ngạn Lâm in bóng trên mặt sàn hành lang sáng bóng, cô độc, lẻ loi và tràn ngập sự hối hận muộn màng. Anh không quay lưng rời đi , mà chậm rãi tựa lưng vào bức tường lạnh giá ngay cạnh cửa, ánh mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm vào tay nắm cửa không chút xê dịch.
Cánh cửa này đóng lại , nhưng cuộc chiến giành lại vợ của Lục Ngạn Lâm, bây giờ mới thực sự bắt đầu bằng cái giá đắt nhất mà anh phải trả.
Chaporia
Bình Luận (0)