Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ánh nắng ch.ói chang của buổi sáng Thành phố A không thể xua tan đi sự lạnh lẽo ngự trị trên tầng cao nhất của trụ sở Tập đoàn Lục thị.
Lục Ngạn Lâm đứng sừng sững trước khung cửa kính sát đất, bóng lưng cao lớn tản ra một luồng áp bách khiến không khí trong phòng làm việc khổng lồ dường như đông đặc lại . Đôi mắt sắc lạnh thường ngày của vị tổng tài quyền khuynh một cõi giờ đây vằn lên những tia m.á.u đỏ lừ, in hằn sự mệt mỏi và nỗi hối hận tột cùng. Trong tâm trí anh , tiếng sập cửa đinh tai nhức óc tại khu chung cư của Khương Vũ Đình đêm qua vẫn không ngừng vang vọng, nhức nhối như hàng ngàn mũi kim đ.â.m thẳng vào màng nhĩ.
Tờ đơn ly hôn đã ký với nét chữ thanh tú, dứt khoát của Tô Uyển Tình đang nằm ngay ngắn trên mặt bàn làm việc bằng gỗ gụ. Anh đã cố dùng bàn tay vuốt phẳng lại những nếp gấp do chính mình vò nát hôm qua, nhưng giấy đã nhàu, làm sao có thể trở lại nguyên vẹn như ban đầu? Giống hệt như cuộc hôn nhân bốn năm qua của bọn họ. Sự kiêu ngạo, thói vô tâm và niềm tin mù quáng của anh đã bức bách người con gái anh yêu thương nhất đến bước đường cùng, khiến cô dứt áo ra đi không một chút lưu luyến.
"Lục tổng..." Giọng nói dè dặt của Lão Trần - người trợ lý đắc lực nhất của anh vang lên từ ngoài cửa. Lão Trần đẩy gọng kính, trán rịn một lớp mồ hôi mỏng dù hệ thống điều hòa đang chạy hết công suất. "Bên dưới sảnh chính... xảy ra chuyện rồi ."
Lục Ngạn Lâm không quay đầu lại , giọng nói trầm khàn cất lên, lạnh lẽo đến thấu xương: "Nói."
"Là Lâm tiểu thư... Không, là Lâm Mạn Mạn." Lão Trần vội vàng đổi danh xưng khi nhận thấy nhiệt độ trong phòng đột ngột giảm xuống. "Cô ta đang làm loạn ở sảnh chính. Không biết bằng cách nào, cô ta đã lén lút liên hệ và gọi đến hàng chục phóng viên của các trang tin tức giải trí lớn nhất Thành phố A. Hiện tại, cô ta đang khóc lóc trước ống kính, liên tục bôi nhọ phu nhân... ý tôi là bôi nhọ Tô tiểu thư. Cô ta nói rằng phu nhân vì ghen tuông vô cớ nên đã cố tình xô ngã cô ta ở biệt thự hôm qua, còn nói phu nhân dùng hợp đồng ẩn hôn để tống tiền ngài..."
Đôi đồng t.ử của Lục Ngạn Lâm bỗng chốc co rụt lại . Một cỗ sát khí cuồn cuộn dâng lên từ tận đáy lòng, mãnh liệt và tàn nhẫn chưa từng có .
Lâm Mạn Mạn.
Người phụ nữ mà anh từng nể tình ân nghĩa cứu mạng năm xưa để dung túng, che chở, giờ đây lại dám dùng chính sự khoan nhượng ngu ngốc của anh để chà đạp lên danh dự của vợ anh . Sau khi bị anh đuổi khỏi Biệt thự Lục gia tối qua, ả không những không biết điều ngoan ngoãn cúp đuôi bỏ đi , mà còn dám vác bộ mặt giả tạo ấy đến tận địa bàn của anh để c.ắ.n ngược lại một miếng. Ả cho rằng chỉ cần tạo ra sức ép dư luận, Lục Ngạn Lâm này sẽ vì thể diện của Tập đoàn Lục thị mà phải ra mặt dẹp yên, thậm chí là hùa theo ả để đổ lỗi cho Uyển Tình sao ?
"Cô ta đang tự tìm đường c.h.ế.t." Lục Ngạn Lâm xoay người lại , khóe môi nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn. Đã đến lúc anh phải dọn sạch mớ rác rưởi này , dùng quyền lực tuyệt đối của mình để chứng minh cho Tô Uyển Tình thấy, Lục Ngạn Lâm anh một khi đã tỉnh ngộ, sẽ bảo vệ cô bằng mọi giá. "Đi xuống sảnh."
Cùng lúc đó, tại sảnh chính rộng hàng ngàn mét vuông của Tập đoàn Lục thị, bầu không khí đang ồn ào như một cái chợ vỡ.
Lâm Mạn Mạn diện một chiếc váy trắng mỏng manh, sắc mặt nhợt nhạt được trang điểm kỹ lưỡng để tôn lên vẻ tiều tụy, đáng thương. Trên trán ả còn cố tình dán một miếng băng gạc lớn rớm chút m.á.u đỏ. Ả ngồi bệt trên nền đá cẩm thạch ch.ói lóa, hai tay ôm mặt, khóc lóc nức nở nghẹn ngào trước hàng chục ống kính máy ảnh đang chớp nháy liên tục.
"Các vị phóng viên, xin hãy đòi lại công bằng cho tôi !" Giọng Lâm Mạn Mạn run rẩy, nước mắt lã chã rơi xuống. " Tôi và Ngạn Lâm vốn là thanh mai trúc mã, tôi còn từng liều mạng cứu anh ấy . Thế nhưng, Tô Uyển Tình lại dùng thủ đoạn hèn hạ để ép Ngạn Lâm phải ký hợp đồng ẩn hôn bốn năm. Cô ta luôn đố kỵ với tôi , ngày hôm qua khi tôi đến thăm Lục gia, cô ta đã không nói không rằng, trực tiếp đẩy tôi ngã nhào từ trên cầu thang xuống..."
Tiếng xôn xao bàn tán từ đám đông phóng viên nổi lên như ong vỡ tổ. Những nhân viên của Lục thị đi ngang qua cũng không nhịn được mà nán lại , chỉ trỏ xì xầm.
"Trời ơi, không ngờ cô thư ký Tô trầm lặng ngày xưa lại là người độc ác như vậy ."
"Hóa ra là ẩn hôn sao ? Chắc chắn là dùng thủ đoạn trèo lên giường Lục tổng rồi , giờ thấy Lâm tiểu thư quay về nên ghen tức hóa rồ đây mà."
"Đẩy người ngã cầu thang là tội cố ý gây thương tích rồi , phải báo cảnh sát thôi!"
Nghe những lời bàn tán đi đúng hướng mình mong muốn , trong lòng Lâm Mạn Mạn nở một nụ cười đắc ý điên cuồng, dù ngoài mặt ả vẫn duy trì dáng vẻ yếu đuối, uất ức. Ả cược rằng, một người đàn ông đặt lợi ích gia tộc lên hàng đầu như Lục Ngạn Lâm tuyệt đối sẽ không để bê bối "vợ ẩn hôn hành hung người " làm ảnh hưởng đến cổ phiếu công ty. Chỉ cần anh bước ra , vì đại cục mà bắt Tô Uyển Tình xin lỗi , thì ả đã thắng một ván tuyệt đẹp . Ả sẽ giẫm nát lòng tự tôn của Tô Uyển Tình, khiến cô vĩnh viễn không ngóc đầu lên nổi.
Đinh!
Tiếng chuông thang máy chuyên dụng dành riêng cho Tổng giám đốc đột ngột vang lên, trong trẻo nhưng lại mang theo một áp lực vô hình khiến toàn bộ sảnh chính đang ồn ào bỗng chốc im bặt.
Cánh cửa kim loại mạ vàng từ từ mở ra . Lục Ngạn Lâm sải bước bước ra ngoài. Anh mặc một bộ âu phục thủ công màu đen tuyền, từng đường kim mũi chỉ đều toát lên sự cao quý, xa xỉ. Gương mặt góc cạnh như tạc tượng của anh lúc này bao phủ một lớp băng giá vạn năm. Ánh mắt anh quét qua đám đông, sắc bén và đầy tính sát phạt, khiến những phóng viên đang giơ cao máy ảnh cũng phải vô thức hạ tay xuống, nuốt nước bọt lùi lại nửa bước.
Nhìn thấy Lục Ngạn Lâm xuất hiện, hai mắt Lâm Mạn Mạn sáng rực lên như vớ được cọc. Ả lảo đảo đứng dậy, nước mắt đầm đìa lao về phía anh , vươn tay định nắm lấy vạt áo vest của anh để tiếp tục diễn vở kịch hồng nhan bạc phận.
"Ngạn Lâm! Cuối cùng anh cũng chịu ra mặt rồi . Anh phải làm chủ cho em, Tô Uyển Tình cô ta ..."
"Cút ra xa một chút, đừng làm bẩn áo của tôi ."
Chưa để ngón tay của Lâm Mạn Mạn chạm vào người , Lục Ngạn Lâm đã lạnh lùng lên tiếng, âm vực trầm thấp nhưng mang theo sự chán ghét tột độ. Lão Trần ngay lập tức bước lên, giơ tay chặn đứng Lâm Mạn Mạn lại , ép ả phải lùi ra sau ba bước.
Lâm Mạn Mạn sững sờ. Đôi mắt ả mở to, ngơ ngác nhìn người đàn ông trước mặt. Kịch bản không phải như thế này . Đáng lẽ anh phải đỡ lấy ả, phải an ủi ả trước mặt truyền thông chứ? Sao ánh mắt anh nhìn ả lúc này lại giống như đang nhìn một con rệp bẩn thỉu ở bãi rác vậy ?
"Lục tổng," một tên phóng viên to gan lớn mật, dường như đã nhận tiền bôi trơn từ trước , cầm micro xông lên hỏi lớn, "Lâm tiểu thư tố cáo Lục phu nhân ẩn hôn cố ý gây thương tích, xin hỏi ngài có phản hồi gì về việc này ? Tập đoàn Lục thị sẽ giải quyết vụ bê bối bạo lực này như thế nào?"
Lục Ngạn Lâm chậm rãi xoay chiếc nhẫn cưới bằng bạch kim trên ngón áp út, động tác tưởng chừng thong dong nhưng lại tỏa ra sự nguy hiểm c.h.ế.t người . Anh nhếch mép, giọng nói vang vọng khắp sảnh lớn:
"Giải quyết? Đương nhiên là phải giải quyết triệt để. Hôm nay, tôi đích thân xuống đây là để cho các vị giới truyền thông một câu trả lời minh bạch nhất."
Trái tim Lâm Mạn Mạn thót lên một nhịp. Bất chợt, một dự cảm chẳng lành ập đến c.ắ.n nuốt lấy tâm trí ả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/an-hon-bon-nam-ly-hon-roi-anh-moi-hoi-han-do-mat/chuong-4-quyen-luc-sat-phat.html.]
Lục Ngạn Lâm khẽ gật đầu với Lão Trần.
Trợ lý Trần hiểu ý, lập tức lấy
ra
một chiếc máy tính bảng, thao tác vài cái. Ngay giây tiếp theo, màn hình LED khổng lồ chuyên dùng để phát video quảng bá của Tập đoàn Lục thị ở giữa sảnh đột ngột chuyển kênh.
Trên màn hình sắc nét, nhất đoạn video an ninh được phát lên. Góc quay từ trên cao nhìn thẳng xuống khu vực cầu thang của Biệt thự Lục gia. Hình ảnh hiển thị rõ mồn một Lâm Mạn Mạn đang đứng một mình trên bậc thang. Ả đảo mắt nhìn quanh, xác nhận không có ai, sau đó tự mình nhắm mắt, ngả người ra phía sau và lăn lông lốc xuống đất. Từ đầu đến cuối, không hề có bóng dáng của Tô Uyển Tình, thậm chí khoảng cách giữa ả và cánh cửa phòng của Uyển Tình còn cách xa đến mười mấy mét. Đoạn video còn có cả âm thanh, thu lại rõ ràng tiếng Lâm Mạn Mạn tự mình hét lên t.h.ả.m thiết rồi gọi tên Lục Ngạn Lâm để vu oan.
Toàn bộ sảnh chính rơi vào tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc trong vài giây, sau đó là sự bùng nổ của hàng loạt tiếng mắng c.h.ử.i và tiếng tách tách của máy ảnh.
"Trời ơi! Hóa ra là tự biên tự diễn!"
"Thật kinh tởm! Tự ngã rồi vu oan cho người khác, đàn bà loại này tâm cơ quá đáng sợ!"
"Mau chụp lại ! Đây mới là tin hot! Bộ mặt thật của thiên kim Lâm gia!"
Máu toàn thân Lâm Mạn Mạn như bị rút cạn. Ả run lẩy bẩy, đôi chân mềm nhũn khuỵu xuống mặt sàn đá lạnh lẽo. Khuôn mặt được trang điểm tinh xảo giờ đây méo mó, cắt không còn một giọt m.á.u. Ả không thể ngờ được , Lục Ngạn Lâm lại cho lắp đặt camera góc c.h.ế.t tại khu vực đó, càng không thể ngờ người đàn ông này lại tuyệt tình đến mức vứt bỏ toàn bộ thể diện của ả trước bàn dân thiên hạ.
"Không... không phải như vậy ! Video này là giả! Là cắt ghép!" Lâm Mạn Mạn gào lên t.h.ả.m thiết, cố gắng vớt vát chút danh dự cuối cùng. Ả bò về phía Lục Ngạn Lâm, ngước đôi mắt ngấn nước lên nhìn anh . "Ngạn Lâm, anh tin em đi , là bọn họ hãm hại em! Em từng cứu mạng anh cơ mà, anh quên rồi sao ? Anh không thể đối xử với em như vậy !"
Lục Ngạn Lâm cúi đầu nhìn ả, ánh mắt không chứa đựng nổi một tia nhiệt độ.
"Ân tình cứu mạng?" Anh bật cười lạnh lẽo, âm thanh như phát ra từ địa ngục. "Bốn năm qua, những dự án béo bở mà Tập đoàn Lục thị nhường cho Lâm gia các người , số tiền hàng trăm triệu đô la mà tôi rót vào để cứu công ty của bố cô khỏi bờ vực phá sản, chưa đủ để trả cái gọi là 'ân tình' đó sao ? Lâm Mạn Mạn, cô cho rằng tôi dung túng cô, thì cô có quyền leo lên đầu lên cổ vợ tôi để tác oai tác quái?"
Anh bước lên một bước, mũi giày da cọ xát với mặt sàn tạo ra âm thanh khiến người ta sởn gai ốc.
" Tôi nói cho cô biết , và cũng để giới truyền thông ở đây nghe cho rõ." Lục Ngạn Lâm gằn từng chữ, giọng nói mang theo uy quyền tuyệt đối không thể chống cự. "Tô Uyển Tình không phải là người phụ nữ giấu giếm, cũng không phải kẻ bám đuôi hám danh lợi. Cô ấy là Lục phu nhân danh chính ngôn thuận, là người duy nhất tôi , Lục Ngạn Lâm này , dùng cả đời để yêu thương và trân trọng. Bất cứ kẻ nào dám động đến một sợi tóc của cô ấy , dám dùng những lời lẽ dơ bẩn để vu oan cho cô ấy , tôi sẽ khiến kẻ đó sống không bằng c.h.ế.t!"
Những lời tuyên cáo bá đạo và thâm tình của vị tổng tài m.á.u lạnh khiến cả sảnh đường chấn động. Không một ai dám nghi ngờ tính chân thực trong lời nói của anh . Quyền lực của anh đủ để nghiền nát bất kỳ kẻ nào dám làm trái ý.
Lâm Mạn Mạn tuyệt vọng nhắm nghiền mắt lại . Ả biết , ả xong thật rồi . Bức màn giả tạo đã bị xé toạc, ả không còn bất kỳ cơ hội nào để lật ngược thế cờ. Nhưng hình phạt của Lục Ngạn Lâm dành cho ả không chỉ dừng lại ở sự nhục nhã ê chề này .
Lục Ngạn Lâm đứng thẳng người , hất cằm ra hiệu cho Lão Trần.
Lão Trần lập tức tiến lên, dõng dạc tuyên bố trước hàng chục ống kính: "Thay mặt Chủ tịch Lục, tôi xin thông báo: Kể từ giây phút này , Tập đoàn Lục thị chính thức cắt đứt mọi quan hệ hợp tác với Tập đoàn Lâm thị. Thu hồi toàn bộ vốn đầu tư, hủy bỏ các dự án đang thi công, đồng thời khởi kiện Lâm thị vì những vi phạm hợp đồng trong quá khứ. Hơn thế nữa, Lục thị ban hành lệnh phong sát toàn diện trên thương trường. Bất kỳ công ty, đối tác hay ngân hàng nào tại Thành phố A dám cung cấp nguồn vốn hoặc hợp tác với Lâm gia, sẽ tự động trở thành kẻ thù của Tập đoàn Lục thị!"
Ầm!
Một mệnh lệnh được ban ra , mang theo sức mạnh tàn phá như một cơn bão cấp mười hai. Đây chính là quyền lực sát phạt của bậc đế vương trên thương trường. Lục Ngạn Lâm không chỉ muốn Lâm Mạn Mạn thân bại danh liệt, anh muốn triệt hạ tận gốc rễ, cắt đứt toàn bộ đường sống của Lâm gia. Không có vốn của Lục thị, lại bị phong sát toàn diện, Tập đoàn Lâm thị chắc chắn sẽ tuyên bố phá sản chỉ trong vòng chưa đầy hai mươi bốn giờ tới.
Lâm Mạn Mạn triệt để sụp đổ. Ả ngã gục ra sàn, hai tay bám c.h.ặ.t lấy chân ghế sofa gần đó, tiếng khóc lúc này không còn là giả tạo mà là sự sợ hãi đến cực độ. Ả đã kéo cả gia tộc chôn cùng với sự đố kỵ điên cuồng của mình .
"Lục tổng... Ngạn Lâm... tôi sai rồi ! Tôi cầu xin anh , xin anh tha cho Lâm gia! Bố tôi sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t tôi mất!" Lâm Mạn Mạn bò trườn trên mặt đất, không màng đến hình tượng thiên kim đài các, dập đầu bình bịch xuống nền đá hoa cương. " Tôi sẽ đi xin lỗi Tô Uyển Tình! Tôi sẽ quỳ xuống xin lỗi cô ấy ! Xin anh thu hồi lệnh phong sát!"
Lục Ngạn Lâm lùi lại để tránh sự đụng chạm dơ bẩn của ả, ánh mắt sắc như d.a.o lam. "Xin lỗi cô ấy ? Cô không có tư cách nhắc đến tên vợ tôi ."
Anh phẩy tay, giọng điệu lạnh nhạt cất lên: "Bảo vệ, lôi cô ta ra ngoài. Nếu cô ta còn dám lảng vảng gần phạm vi của Lục thị nửa bước, đ.á.n.h gãy chân ném đi ."
Hai nhân viên an ninh cao to lực lưỡng lập tức xông tới, thô bạo xốc nách Lâm Mạn Mạn nhấc bổng lên. Chiếc váy trắng đắt tiền bị xé rách một mảng, lớp trang điểm tơi tả hòa cùng nước mắt và nước mũi. Ả giãy giụa như một kẻ điên, miệng không ngừng gào thét van xin trong tuyệt vọng, nhưng đáp lại ả chỉ là sự khinh bỉ của đám đông và ống kính máy ảnh chớp nháy ghi lại khoảnh khắc t.h.ả.m hại nhất của cuộc đời ả. Tiếng la hét của Lâm Mạn Mạn nhỏ dần rồi biến mất sau cánh cửa kính xoay của tòa nhà.
Đám đông phóng viên thấy tình hình đã được giải quyết bằng một màn lật kèo chấn động, cũng không dám ở lại lâu để chọc giận "Diêm vương" Lục Ngạn Lâm. Dưới sự điều phối của Lão Trần, sảnh chính nhanh ch.óng được dọn dẹp, trả lại sự yên tĩnh vốn có .
Chướng ngại vật đã được quét sạch. Kẻ tổn thương Uyển Tình đã phải trả cái giá đắt nhất.
Nhưng khi xung quanh chỉ còn lại sự tĩnh lặng, lớp vỏ bọc quyền lực và lạnh lùng của Lục Ngạn Lâm lại từ từ rạn nứt. Anh đứng lẻ loi giữa sảnh lớn rộng thênh thang, đưa tay xoa nhẹ thái dương đang giật liên hồi. Việc dồn Lâm gia vào chỗ c.h.ế.t đối với anh dễ như trở bàn tay, nhưng việc hàn gắn lại trái tim đã nguội lạnh của người phụ nữ anh yêu lại khó tựa hái sao trên trời.
Anh lấy điện thoại ra , mở màn hình nền là bức ảnh chụp lén Tô Uyển Tình đang mỉm cười dưới ánh nắng ban mai từ nhiều năm trước . Đôi mắt sắc bén của vị tổng tài sát phạt quyết đoán khi nãy bỗng chốc trở nên ửng đỏ, ngập tràn sự bi thương và mềm mỏng đến hèn mọn.
Bên ngoài cửa kính của trụ sở Tập đoàn Lục thị, những đám mây đen kịt lại bắt đầu kéo đến, che khuất ánh mặt trời, báo hiệu một cơn mưa dông lớn sắp đổ xuống Thành phố A.
Lục Ngạn Lâm nắm c.h.ặ.t lấy chiếc điện thoại, siết đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Anh cất bước đi về phía cửa. Bất luận ngoài kia mưa gió bão bùng ra sao , bất luận cô có c.h.ử.i mắng, đ.á.n.h đập hay đóng sầm cửa vào mặt anh thêm bao nhiêu lần nữa, anh cũng phải đến tìm cô.
Cuộc đời này của Lục Ngạn Lâm, nếu không có Tô Uyển Tình, mọi quyền lực hay tiền tài đều chỉ là tro bụi. Anh phải đem vợ của mình về nhà. Bằng mọi giá.
Chaporia
Bình Luận (0)