Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Lục Ngạn Lâm ném chiếc điện thoại lên mặt bàn kính, âm thanh va chạm khô khốc vang lên cắt đứt hoàn toàn sự tĩnh lặng của buổi sáng. Mệnh lệnh vừa được ban ra từ miệng vị tổng tài sát phạt quyết đoán này chính là bản án t.ử hình cuối cùng dành cho Lâm gia. Không có sự khoan nhượng, không có bất kỳ một kẽ hở nào để lật ngược thế cờ. Bão táp đã thực sự qua đi , và giờ là lúc những kẻ gieo rắc đau khổ phải trả giá đắt cho từng tội ác của mình .
Anh cúi đầu, ánh mắt sắc lạnh lúc nãy khi đối thoại với trợ lý nay đã tan chảy thành một hồ nước mùa thu dịu dàng, phản chiếu duy nhất hình bóng của Tô Uyển Tình. Cô gái nhỏ bé đang cuộn mình trong vòng tay anh , hơi thở đã dần trở nên bình ổn , nhưng đôi mắt vẫn còn vương lại chút ửng đỏ của trận khóc giải tỏa ban nãy. Lục Ngạn Lâm đưa tay lên, những ngón tay thon dài, ấm áp khẽ khàng vuốt ve gò má cô, vuốt đi tàn tích của sự ủy khuất suốt bốn năm qua.
Đúng lúc này , màn hình chiếc tivi màn hình phẳng treo trên tường phòng khách nhà Khương Vũ Đình đột nhiên chuyển sang bản tin thời sự nóng hổi nhất trong ngày. Giọng nói dõng dạc của nữ biên tập viên vang lên, thu hút sự chú ý của cả hai người :
"Tin tức chấn động giới thương trường Thành phố A: Sáng nay, Tập đoàn Lâm thị đã chính thức nộp đơn xin phá sản sau chuỗi ngày cổ phiếu lao dốc không phanh. Theo các nguồn tin nội bộ, Lâm thị đã bị hàng loạt đối tác lớn đồng loạt hủy hợp đồng, đồng thời các ngân hàng cũng từ chối gia hạn các khoản vay khổng lồ. Không dừng lại ở đó, cơ quan điều tra kinh tế đã chính thức vào cuộc phong tỏa toàn bộ tài sản của Lâm gia để làm rõ các cáo buộc gian lận tài chính. Đáng chú ý, tiểu thư nhà họ Lâm – Lâm Mạn Mạn, người vừa vướng vào bê bối đạo đức chấn động dư luận, hiện đang phải đối mặt với lệnh cấm xuất cảnh và nhiều rắc rối pháp lý liên quan đến tội danh vu khống, bôi nhọ danh dự người khác..."
Trên màn hình, những thước phim quay vội trước cổng trụ sở Tập đoàn Lâm thị hiện lên vô cùng hỗn loạn. Đám đông chủ nợ giăng băng rôn la ó, bảo vệ bất lực đứng nhìn . Ống kính máy quay lướt qua hình ảnh Lâm phu nhân và Lâm tiên sinh , những kẻ từng cao ngạo, tự đắc nhờ cái bóng của Lục thị, nay đầu tóc rũ rượi, gương mặt xám ngoét, chật vật lẩn trốn sự truy đuổi của cánh phóng viên. Còn Lâm Mạn Mạn, ả ta hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt công chúng, nghe đồn đã bị chính cha mẹ ruột đuổi ra khỏi nhà trong cơn phẫn nộ tột cùng vì đã đắc tội với vị Diêm vương sống mang tên Lục Ngạn Lâm.
Một đế chế từng đứng trên cao, chỉ trong vỏn vẹn vài ngày đã sụp đổ tan tành thành tro bụi. Đó chính là cái giá phải trả khi chạm vào vảy ngược của Lục Ngạn Lâm.
Tô Uyển Tình nhìn chằm chằm vào màn hình tivi, đôi môi mỏng khẽ mấp máy nhưng không thốt nên lời. Một cỗ cảm xúc phức tạp dâng trào trong l.ồ.ng n.g.ự.c cô. Không phải là sự thương hại, mà là một cảm giác nhẹ nhõm đến tột độ. Cái bóng ma mang tên Lâm Mạn Mạn, kẻ đã dùng mưu hèn kế bẩn để chen chân vào cuộc sống của cô, kẻ đã dùng ân tình giả dối để chà đạp lên lòng tự tôn của cô, rốt cuộc đã bị nghiền nát dưới bánh xe của luật nhân quả.
Lục Ngạn Lâm siết c.h.ặ.t vòng tay, kéo cô sát vào l.ồ.ng n.g.ự.c rộng lớn của mình . Âm vực trầm ấm của anh vang lên bên tai cô, mang theo sự vững chãi của một ngọn núi: "Mọi thứ đã kết thúc rồi , Uyển Tình. Từ nay về sau , ở Thành phố A này , sẽ không còn bất kỳ ai mang họ Lâm dám xuất hiện trước mặt em, cũng không còn bất kỳ kẻ nào dám làm em rơi dù chỉ một giọt nước mắt."
Uyển Tình ngước lên nhìn anh . Bệnh cảm sốt đã lùi bước, sắc mặt Lục Ngạn Lâm tuy còn chút tiều tụy vì trận dầm mưa đêm qua, nhưng ánh mắt anh lại sáng rực rỡ, kiên định và thâm tình đến mức khiến trái tim cô loạn nhịp. Cô khẽ gật đầu, rúc sâu vào vòm n.g.ự.c ấm áp mang mùi hương bạc hà xen lẫn gỗ đàn hương quen thuộc. Lớp vỏ bọc lạnh lùng, dứt khoát mà cô cố tình khoác lên người vào cái ngày ném tờ đơn ly hôn ra đi , giờ đây đã hoàn toàn vỡ vụn, nhường chỗ cho sự mềm yếu vốn có của một người phụ nữ khi tìm được bến đỗ thực sự của đời mình .
"Chúng ta về nhà thôi em." Lục Ngạn Lâm khẽ hôn lên đỉnh đầu cô, giọng nói khàn khàn mang theo sự nài nỉ hèn mọn hiếm thấy ở một vị tổng tài cao cao tại thượng. "Về nhà của chúng ta . Không phải là nơi giam lỏng của bản hợp đồng ẩn hôn, mà là tổ ấm thực sự của Lục Ngạn Lâm và Tô Uyển Tình."
Uyển Tình không từ chối. Cô hiểu rằng, sự trừng phạt tàn khốc dành cho Lâm gia là câu trả lời đanh thép nhất mà anh dành cho cô, chứng minh rằng trong lòng anh , vị trí của cô là độc tôn, không thể thay thế.
Khi hai người chuẩn bị rời đi , Khương Vũ Đình từ trong phòng ngủ bước ra . Nhìn thấy khung cảnh êm đềm trước mắt, cô bạn thân cá tính chỉ khẽ hừ lạnh một tiếng, khoanh tay trước n.g.ự.c, hất cằm nhìn Lục Ngạn Lâm với vẻ cảnh cáo: "Lục tổng, anh nghe cho rõ đây. Lần này tôi nể tình anh dầm mưa ốm thập t.ử nhất sinh mới mở cửa cho anh vào . Nếu Uyển Tình đã quyết định cho anh một cơ hội, thì anh liệu hồn mà trân trọng. Nếu để tôi thấy cô ấy phải xách vali ra khỏi cái Biệt thự Lục gia đó một lần nữa, tôi thề sẽ đưa cô ấy cao chạy xa bay, anh có lật tung cả Trái đất này cũng đừng hòng tìm thấy!"
Lục Ngạn Lâm không hề tức giận trước thái độ hỗn xược của Khương Vũ Đình. Trái lại , khóe môi anh khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười chân thành. Anh biết , người phụ nữ trước mặt này đã thay anh bảo vệ Uyển Tình trong những khoảnh khắc cô độc nhất. Anh gật đầu, giọng điệu vô cùng nghiêm túc, mang theo phong thái của một bậc đế vương đang đưa ra lời thề độc: "Cô yên tâm. Cả đời này , Lục Ngạn Lâm tôi dù có mất tất cả, cũng tuyệt đối không buông tay Uyển Tình thêm một lần nào nữa. Cảm ơn cô đã chăm sóc vợ tôi ."
Từ "vợ tôi " được thốt ra một cách đầy tự hào và chiếm hữu, khiến đôi má Uyển Tình bất giác đỏ ửng. Khương Vũ Đình bật cười , xua xua tay ra hiệu đuổi khách: "Được rồi , được rồi , đừng ở đây rải cẩu lương làm bẩn mắt tôi nữa. Mau đưa cô ấy về đi , nhìn sắc mặt anh vẫn còn nhợt nhạt kìa, về mà tĩnh dưỡng."
Chiếc Bentley màu đen sang trọng lăn bánh trên con đường rợp bóng cây của Thành phố A. Cơn mưa lớn đêm qua dường như đã gột rửa sạch sẽ mọi bụi bặm, trả lại một bầu không khí trong lành, mát mẻ. Ánh nắng rực rỡ xuyên qua lớp kính xe, nhảy nhót trên gương mặt thanh tú của Uyển Tình. Xuyên suốt chặng đường, bàn tay to lớn của Lục Ngạn Lâm vẫn luôn đan c.h.ặ.t lấy mười ngón tay nhỏ bé của cô, mười ngón tay đan vào nhau không hề có ý định buông lỏng. Hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền sang cô, mang theo một cảm giác an toàn tuyệt đối.
Xe rẽ vào khu vực ngoại ô đắt đỏ nhất thành phố, tiến về phía Biệt thự Lục gia. Trái tim Uyển Tình bỗng đập nhanh hơn một nhịp. Nơi này , chỉ mới vài ngày trước , cô đã từng lạnh lùng bước ra với một trái tim c.h.ế.t lặng, vứt bỏ lại Bản hợp đồng hôn nhân 4 năm và tờ Đơn ly hôn đã ký, thề rằng sẽ vĩnh viễn không quay đầu. Vậy mà giờ đây, cô lại đang ngồi chung xe với người đàn ông ấy , trở về đúng nơi cô từng muốn trốn chạy.
Thế nhưng, khi chiếc cổng sắt chạm trổ hoa văn tinh xảo của biệt thự từ từ mở ra , đập vào mắt Uyển Tình không phải là khung cảnh hoang lạnh, trầm mặc và ngột ngạt quen thuộc.
Cô mở to hai mắt, kinh ngạc đến mức nín thở.
Dọc theo lối đi từ cổng kéo dài đến tận bậc thềm của cửa chính, hàng vạn bông hoa hồng đỏ thắm đang bung nở rực rỡ, kết thành một biển hoa lộng lẫy trải dài bất tận. Những cánh hoa mềm mại vương vãi trên nền đá cẩm thạch trắng muốt, tỏa ra một mùi hương ngọt ngào, say đắm lòng người . Xung quanh khu vườn, những dải đèn pha lê lấp lánh được treo tinh tế trên các cành cây, phản chiếu ánh nắng mặt trời tạo nên một khung cảnh hệt như thế giới thần tiên trong truyện cổ tích.
Đứng dọc hai bên lối đi là toàn bộ người làm trong Biệt thự Lục gia. Bọn họ mặc đồng phục chỉnh tề, gương mặt ai nấy đều nở nụ cười rạng rỡ, cung kính cúi chào ngay khi chiếc xe vừa dừng lại : "Chào mừng phu nhân đã về nhà!"
Tiếng "phu nhân" đồng thanh vang lên trong
không
gian rộng lớn,
không
còn sự e dè
hay
giấu giếm, mà tràn đầy sự tôn kính và công nhận tuyệt đối.
Bốn năm qua, vì hai chữ "ẩn hôn", sự tồn tại của cô trong căn nhà
này
luôn
bị
bao phủ bởi một tấm màn bí mật. Người
làm
kính trọng cô, nhưng
chưa
bao giờ
được
phép gọi cô là "phu nhân" một cách quang minh chính đại
trước
mặt
người
ngoài. Giờ đây,
mọi
thứ
đã
thay
đổi.
Lục Ngạn Lâm bước xuống xe, vòng sang mở cửa cho cô. Anh vươn tay, cẩn thận đỡ cô bước xuống. Nhìn thấy sự sững sờ trong đôi mắt trong veo của vợ, ánh mắt anh càng thêm nhu tình rực rỡ.
"Anh... những thứ này ..." Uyển Tình ngập ngừng, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng vì xúc động.
"Ngày em rời đi , căn nhà này đối với anh đã biến thành một nấm mồ lạnh lẽo." Lục Ngạn Lâm ôm trọn lấy eo cô, áp sát gò má mình vào mái tóc mềm của cô, thấp giọng thì thầm. "Anh đã ra lệnh cho người dọn dẹp lại toàn bộ, tự tay chọn từng bông hoa hồng mà em thích nhất, tự tay thiết kế lại khu vườn này . Anh luôn tin rằng, rồi sẽ có một ngày anh cầu xin được em tha thứ, sẽ có một ngày anh đưa em trở về. Lục phu nhân của anh xứng đáng được bước đi trên con đường trải đầy hoa hồng, chứ không phải là sự hắt hủi và bóng tối của bốn năm qua."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/an-hon-bon-nam-ly-hon-roi-anh-moi-hoi-han-do-mat/chuong-7-yeu-lai-tu-dau.html.]
Sống mũi Uyển Tình cay xè. Người đàn ông cao ngạo, một tay che trời trên thương trường, lại có thể vì cô mà tỉ mỉ, tâm tư đến nhường này . Quá khứ tủi hờn bỗng chốc tan biến thành khói bụi, chỉ còn lại sự ấm áp ngập tràn.
Anh dắt tay cô bước đi trên tấm t.h.ả.m hoa hồng, tiến thẳng vào phòng khách. Vừa bước qua cánh cửa, đập vào mắt Uyển Tình là chiếc bàn trà bằng kính cường lực ở giữa phòng. Nơi đó, vẫn đặt ngay ngắn hai xấp tài liệu mà vài ngày trước cô đã ném thẳng vào mặt anh .
Một bên là "Bản hợp đồng hôn nhân 4 năm" lạnh lẽo, quy định rõ ràng nghĩa vụ và quyền lợi của một cuộc ẩn hôn. Một bên là tờ "Đơn ly hôn đã ký", nét chữ của cô dứt khoát, sắc lẹm như một nhát d.a.o cắt đứt mọi ân tình.
Lục Ngạn Lâm buông tay cô ra , sải bước tiến về phía bàn trà . Anh cầm lấy hai xấp giấy tờ đó lên, ánh mắt xẹt qua một tia tự giễu.
"Bốn năm trước , anh ngu ngốc dùng một tờ giấy vô tri này để trói buộc em bên cạnh, lại khốn nạn đến mức bắt em phải ẩn giấu thân phận, chịu bao nhiêu điều tiếng bủa vây." Giọng anh trầm xuống, mang theo sự thống khổ và ân hận tột cùng. Anh giơ tờ Đơn ly hôn lên, ngón tay miết nhẹ qua chữ ký của cô. "Vài ngày trước , khi em ném tờ giấy này vào mặt anh , anh mới bàng hoàng nhận ra , thứ anh đ.á.n.h mất không phải là một đối tác hợp đồng, mà là một nửa sinh mệnh của mình ."
Xoẹt! Xoẹt!
Âm thanh giấy bị xé rách vang lên vô cùng ch.ói tai nhưng lại mang đến một cảm giác thống khoái đến kỳ lạ. Trước ánh mắt ngỡ ngàng của Uyển Tình, Lục Ngạn Lâm dùng sức xé vụn tờ đơn ly hôn và bản hợp đồng hôn nhân thành trăm mảnh nhỏ. Những mảnh giấy trắng lả tả rơi xuống tấm t.h.ả.m nhung đỏ rực dưới sàn nhà, hệt như những bông tuyết mùa đông đang tan chảy dưới ánh mặt trời rực rỡ của mùa xuân.
Mọi ràng buộc pháp lý, mọi thỏa thuận lạnh lẽo, mọi sự chia ly đều bị anh tự tay nghiền nát, xóa bỏ hoàn toàn khỏi cuộc đời của hai người .
"Lục Ngạn Lâm..." Uyển Tình thì thầm gọi tên anh , nước mắt cuối cùng cũng không kìm được mà lăn dài trên má.
Nhưng sự bất ngờ vẫn chưa dừng lại ở đó. Vị tổng tài luôn đứng trên đỉnh cao của quyền lực, người quen ra lệnh và khiến kẻ khác phải cúi đầu, bỗng nhiên lùi lại một bước, chỉnh lại vạt áo vest, rồi chậm rãi... quỳ một chân xuống sàn nhà.
Không gian xung quanh dường như ngưng đọng. Đám người làm đứng bên ngoài cửa đều nín thở, ánh mắt tràn ngập sự ngưỡng mộ và kinh ngạc.
Từ trong túi áo n.g.ự.c, Lục Ngạn Lâm lấy ra một chiếc hộp nhung màu đỏ thẫm. Anh bật nắp hộp. Một chiếc nhẫn kim cương hồng cực lớn, được chế tác vô cùng tinh xảo với những giác cắt hoàn mỹ, lấp lánh tỏa ra thứ ánh sáng huy hoàng, ch.ói lọi. Đây không phải là chiếc nhẫn cưới chiếu lệ mà bốn năm trước trợ lý của anh đã mua vội vàng ở một cửa hàng trang sức nào đó. Đây là "Nhẫn cầu hôn" độc bản, viên kim cương quý giá nhất mà anh đã bí mật đấu giá từ nửa năm trước , vốn định dùng để tạo bất ngờ cho cô vào ngày kỷ niệm, nhưng lại bị những hiểu lầm ngu ngốc làm cho lỡ dở.
Lục Ngạn Lâm ngước lên nhìn cô, hốc mắt anh cũng đã đỏ hoe. Ánh mắt anh lúc này không còn sự bá đạo, không còn sự cao ngạo, chỉ còn lại sự hèn mọn, chân thành và một tình yêu sâu đậm đến mức sẵn sàng thiêu rụi chính bản thân mình .
"Tô Uyển Tình, xin lỗi em vì đã để em phải đợi quá lâu. Xin lỗi em vì sự ngu ngốc, vô tâm của anh suốt bốn năm qua. Hợp đồng đã kết thúc, quá khứ đau buồn cũng đã bị xé nát. Từ giây phút này trở đi , giữa chúng ta không còn bất kỳ thời hạn nào nữa, chỉ có một đời nhất kiếp."
Giọng anh run run, mang theo sự khao khát cháy bỏng: "Hãy quên đi Lục Ngạn Lâm tồi tệ của quá khứ. Hãy cho người đàn ông đang quỳ trước mặt em một cơ hội để bắt đầu lại từ đầu. Lần này , không có hợp đồng, không có ẩn hôn, không có bất kỳ ai chen ngang. Ngày mai, anh sẽ công bố với toàn bộ giới truyền thông, để cả thế giới này biết rằng em là Lục phu nhân duy nhất của anh . Anh sẽ dùng cả phần đời còn lại để sủng ái em, bảo vệ em, dùng sinh mệnh của mình để đổi lấy nụ cười của em."
Anh hít một hơi thật sâu, dồn toàn bộ sinh lực để thốt lên câu nói quan trọng nhất cuộc đời mình : "Tô Uyển Tình, gả cho anh một lần nữa nhé? Làm người vợ thực sự của anh , có được không ?"
Nước mắt Uyển Tình tuôn rơi như mưa. Mọi rào cản, mọi vết thương lòng trong giây phút này đã được dòng nước mắt chữa lành gột rửa sạch sẽ. Bốn năm thanh xuân đ.á.n.h đổi, những tổn thương, uất ức, những lần tưởng chừng như gục ngã vì tủi nhục... tất cả đều hoàn toàn xứng đáng với khoảnh khắc này . Kẻ ác đã đền tội, mây mù đã tan đi , chỉ còn lại sự chân thành tuyệt đối của người đàn ông mà cô đã dành trọn trái tim để yêu thương.
Cô mím c.h.ặ.t môi, cố gắng kìm nén tiếng nức nở, rồi gật đầu thật mạnh.
"Em đồng ý."
Ba chữ ngắn gọn vang lên nhưng lại có sức mạnh hơn cả hàng vạn lời thề non hẹn biển. Khóe môi Lục Ngạn Lâm run rẩy, một giọt nước mắt hạnh phúc hiếm hoi trào ra từ khóe mắt vị tổng tài m.á.u lạnh. Anh run run cầm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, cẩn thận và trân trọng đeo chiếc nhẫn kim cương hồng lấp lánh vào ngón áp út. Kích cỡ vừa vặn đến hoàn hảo, như thể nó sinh ra là để ngự trị trên bàn tay này , vĩnh viễn không bao giờ tháo xuống.
Anh đứng phắt dậy, vươn tay ôm chầm lấy eo cô, nhấc bổng cô lên khỏi mặt đất trong tiếng kinh hô của Uyển Tình. Anh xoay vòng cô giữa phòng khách tràn ngập hoa hồng, tiếng cười trầm ấm, sảng khoái vang vọng khắp không gian. Sau đó, anh đặt cô xuống, đôi mắt sâu thẳm khóa c.h.ặ.t lấy ánh mắt cô, rồi cúi đầu, đặt lên đôi môi mềm mại ấy một nụ hôn sâu, cuồng nhiệt và say đắm.
Nụ hôn này không còn sự do dự hay thăm dò, mà tràn ngập hơi thở của sự chiếm hữu, của tình yêu mãnh liệt đã được giải phóng khỏi mọi gông cùm. Uyển Tình nhắm mắt lại , vòng tay ôm lấy cổ anh , nhiệt tình đáp trả.
Bên ngoài khung cửa sổ kính sát đất, ánh nắng rực rỡ của buổi trưa tà chiếu rọi vào phòng, phủ lên bóng hình hai người đang ôm hôn say đắm một tầng ánh sáng vàng óng ả. Mọi giông bão, mọi âm mưu thâm độc của một cuộc hôn nhân ngập chìm trong toan tính đều đã bị bỏ lại phía sau vĩnh viễn.
Một chương mới của cuộc đời đã chính thức mở ra . Từ nay về sau , không còn sự lạnh lẽo, không còn nước mắt đau thương, chỉ còn lại sủng ái vô bờ, sự chữa lành trọn vẹn và một tình yêu đích thực kéo dài đến răng long đầu bạc. Cuộc "truy thê" đầy nước mắt và sự hối hận của Lục Ngạn Lâm cuối cùng cũng kết thúc bằng một nụ cười viên mãn, đ.á.n.h dấu một khởi đầu mới, yêu lại từ đầu, khắc cốt ghi tâm.
Chaporia
Bình Luận (0)