ẨN HÔN BỐN NĂM, LY HÔN RỒI ANH MỚI HỐI HẬN ĐỎ MẮT/Chương 6: Chữa Lành Vết ThươngC. 6: Chữa Lành Vết Thương
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Cánh cửa căn hộ của Khương Vũ Đình mở ra , xua đi phần nào cái lạnh buốt xương của màn đêm giông bão. Lão Trần thở hổn hển, cùng Vũ Đình chật vật đặt cơ thể ướt sũng, nóng hầm hập của Lục Ngạn Lâm xuống chiếc sofa dài trong phòng khách. Vị tổng tài luôn xuất hiện với vẻ ngoài cao ngạo, âu phục phẳng phiu và ánh mắt sắc lạnh thường ngày, giờ đây lại nằm rũ rượi, sắc mặt tái nhợt xen lẫn vệt đỏ lựng vì sốt cao.

 

"Để tôi đi lấy hộp y tế và pha chút nước ấm," Lão Trần lau mồ hôi trán, vội vã quay gót vào bếp.

 

Vũ Đình đứng chống nạnh, nhìn người đàn ông đang nhíu c.h.ặ.t mày trong cơn mê sảng, rồi lại nhìn sang cô bạn thân đang thẫn thờ đứng bên cạnh. Cô thở dài một hơi , sự chua xót xen lẫn bực dọc trào lên. "Uyển Tình, mình đi lấy cho cậu bộ quần áo khô thay ra trước đã , cậu cũng ướt một nửa rồi . Còn tên điên này ... thôi thì nể tình anh ta dám bỏ mạng dầm mưa, mình nhường không gian cho hai người . Lão Trần giúp xong mình sẽ bảo chú ấy về nghỉ ngơi, đêm nay mình qua phòng ngủ phụ, tuyệt đối không làm kỳ đà cản mũi."

 

Nói rồi , Vũ Đình vỗ nhẹ lên vai Uyển Tình, nhét vào tay cô một chiếc khăn bông dày cộm trước khi quay lưng bước đi . Bầu không gian trong phòng khách bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng mưa rào rạt quất vào cửa kính và tiếng thở nặng nhọc, đứt quãng của Lục Ngạn Lâm.

 

Tô Uyển Tình đứng lặng chôn chân tại chỗ. Đôi mắt cô sưng húp, rèm mi vẫn còn vương những giọt nước mắt chưa kịp khô. Cô cúi xuống nhìn người đàn ông đang nằm đó. Chiếc áo sơ mi trắng ướt đẫm dán c.h.ặ.t vào l.ồ.ng n.g.ự.c đang phập phồng yếu ớt. Trái tim cô, vốn dĩ đã tự nhủ phải đóng băng, phải dứt khoát cắt đứt mọi tơ vương, giờ đây lại co thắt từng cơn đau nhói.

 

Cô khẽ c.ắ.n môi, bước tới bên cạnh sofa, dùng chiếc khăn bông mềm mại cẩn thận lau đi những giọt nước mưa lạnh ngắt đọng trên trán anh . Khi những ngón tay cô vừa chạm vào gò má anh , sức nóng hầm hập truyền qua da thịt khiến cô khẽ giật mình . Anh đang sốt rất cao.

 

"Nước ấm đây thưa phu... à , thưa cô Tô," Lão Trần bưng thau nước ra , đặt lên chiếc bàn trà nhỏ rồi ngập ngừng lùi lại . "Cô chăm sóc Lục tổng nhé, tôi xin phép về trước . Từ chiều đến giờ cậu ấy chưa ăn gì, lại đứng dầm mưa suốt mấy tiếng đồng hồ, cơ thể dù có làm bằng sắt thép cũng không chịu nổi."

 

"Cháu cảm ơn chú Trần," Uyển Tình nhẹ giọng đáp.

 

Khi cánh cửa chính khép lại , cả căn hộ rộng lớn thực sự chỉ còn lại hai người . Uyển Tình vắt khô chiếc khăn ấm, nhẹ nhàng đắp lên trán Lục Ngạn Lâm. Cô cẩn thận cởi bỏ chiếc áo khoác ướt sũng của anh , lau khô từng ngón tay đang lạnh cóng. Suốt bốn năm qua, số lần cô chăm sóc anh khi ốm đau không đếm xuể, nhưng chưa bao giờ anh trông tiều tụy và mong manh đến nhường này . Quanh quẩn trong tâm trí cô luôn là hình ảnh một Lục Ngạn Lâm lạnh lùng, xa cách, người luôn ném cho cô những ánh nhìn hờ hững và những câu ra lệnh không thể chối từ.

 

Đột nhiên, một bàn tay nóng rực vung lên trong không trung, bắt lấy cổ tay cô với một lực đạo mạnh mẽ đến mức làm cô hoảng hốt.

 

"Mạn Mạn..."

 

Tiếng lẩm bẩm trong cơn mê của Lục Ngạn Lâm khiến động tác của Uyển Tình khựng lại . Trái tim cô như bị ai đó bóp nghẹt. Khóe môi cô nhếch lên một nụ cười cay đắng tột cùng. Phải rồi , đến tận lúc ốm đau thập t.ử nhất sinh, người anh gọi vẫn là Lâm Mạn Mạn. Sự mềm lòng vừa mới nhen nhóm trong cô bỗng chốc bị dội một gáo nước lạnh buốt. Cô nghiến răng, giằng mạnh tay mình ra , định quay người bỏ đi .

 

Nhưng ngay giây tiếp theo, giọng nói khàn đặc, vỡ nát của người đàn ông lại vang lên, mang theo sự thống khổ tột độ.

 

"Đừng... đừng gọi tên cô ta ... Cút đi ! Mạn Mạn, cô cút đi !" Lục Ngạn Lâm nhíu c.h.ặ.t đôi lông mày, trán lấm tấm mồ hôi lạnh dù cơ thể đang phát sốt. Bàn tay anh quờ quạng trong không trung như kẻ sắp c.h.ế.t đuối tìm kiếm chiếc phao cứu sinh. "Uyển Tình... Trả Uyển Tình lại cho tôi ... Vợ ơi... Xin em..."

 

Bước chân của Uyển Tình khựng lại giữa chừng. Cô quay đầu nhìn lại . Nước mắt một lần nữa không kìm được mà trào ra khỏi khóe mi.

 

Lục Ngạn Lâm đang khóc . Vị tổng tài quyền khuynh một cõi, kẻ luôn coi trời bằng vung, lúc này đây lại để lộ ra sự yếu đuối hèn mọn nhất. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài từ khóe mắt đang nhắm nghiền của anh , thấm đẫm xuống lớp vỏ bọc kiêu hãnh bao năm qua.

 

"Uyển Tình, anh sai rồi ... Bản hợp đồng hôn nhân 4 năm đó... là anh ngu ngốc... Em đừng xé nó... đừng đi ..." Anh nức nở trong cổ họng, bàn tay vô thức nắm c.h.ặ.t lấy góc áo của chính mình . "Anh đau lắm... Em bỏ đi , tim anh đau lắm..."

 

Nghe những lời xé gan xé ruột ấy , hàng rào phòng ngự cuối cùng trong lòng Tô Uyển Tình sụp đổ hoàn toàn . Cô quỳ sụp xuống tấm t.h.ả.m lông bên cạnh sofa, nắm lấy bàn tay đang chơi vơi của anh , áp c.h.ặ.t lên gò má ướt đẫm nước mắt của mình .

 

"Em ở đây," cô thì thầm, giọng nghẹn ngào. "Em không đi đâu cả."

 

Hơi ấm quen thuộc từ gò má cô dường như có một ma lực thần kỳ, xoa dịu cơn ác mộng đang giằng xé tâm trí Lục Ngạn Lâm. Cơ thể anh dần thả lỏng, nhịp thở cũng trở nên đều đặn hơn. Anh vô thức cọ cọ lòng bàn tay vào má cô, lẩm bẩm một tiếng thở dài thỏa mãn rồi chìm vào giấc ngủ sâu.

 

Đêm hôm đó, Tô Uyển Tình không hề chợp mắt. Cô ngồi canh bên cạnh anh , liên tục thay khăn ấm, đút cho anh từng thìa t.h.u.ố.c hạ sốt. Nhìn khuôn mặt say ngủ của anh , những ký ức về cuộc ẩn hôn tủi nhục không ngừng cuộn trào trong tâm trí cô. Bốn năm trời, cô mang danh nghĩa Lục phu nhân nhưng lại sống như một cái bóng. Không đám cưới, không nhẫn cưới, không một lần được công khai nắm tay anh dạo bước dưới ánh mặt trời. Mỗi khi có sự kiện công khai, anh luôn sánh bước cùng Lâm Mạn Mạn với tư cách "bạn thanh mai trúc mã", còn cô chỉ có thể đứng lẫn trong đám đông nhân viên, cúi đầu che giấu ánh mắt xót xa.

 

Cô từng nghĩ, chỉ cần mình ngoan ngoãn, hiểu chuyện, rồi một ngày trái tim sắt đá của anh sẽ tan chảy. Nhưng sự nhượng bộ của cô chỉ đổi lại sự lấn lướt của Lâm Mạn Mạn và sự vô tâm đến tàn nhẫn của anh . Bản hợp đồng hôn nhân 4 năm đó giống như một chiếc l.ồ.ng kính trong suốt, giam cầm tuổi thanh xuân và tình yêu nồng nhiệt của cô, để rồi bào mòn nó đến tận cùng kiệt quệ.

 

Trời tờ mờ sáng, cơn mưa ngoài kia rốt cuộc cũng tạnh hẳn. Những tia nắng đầu tiên của ngày mới rụt rè xuyên qua khe rèm cửa, hắt một vệt sáng mỏng manh lên sàn gỗ.

 

Lục Ngạn Lâm từ từ mở mắt. Đầu anh đau như b.úa bổ, cổ họng khô khốc, nhưng cảm giác nặng nề của cơn sốt đã vơi đi quá nửa. Tầm nhìn lờ mờ dần trở nên rõ ràng. Đập vào mắt anh đầu tiên là trần nhà xa lạ, không phải là căn phòng ngủ lạnh lẽo ở Biệt thự Lục gia. Ký ức đêm qua ùa về như một thước phim quay chậm. Mưa lớn. Cơn lạnh buốt xương. Cánh cửa đóng sập. Và rồi ... hơi ấm của cô.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/an-hon-bon-nam-ly-hon-roi-anh-moi-hoi-han-do-mat/chuong-6-chua-lanh-vet-thuong.html.]

Anh hoảng hốt bật dậy, đảo mắt nhìn quanh.

Ngay lập tức, trái tim anh như ngừng đập khi nhìn thấy bóng dáng gầy gò đang cuộn tròn gục đầu ngủ gật bên mép sofa. Tô Uyển Tình vẫn mặc bộ quần áo từ tối qua, mái tóc xõa tung che khuất nửa khuôn mặt thanh tú, đôi tay nhỏ bé của cô vẫn đang nắm c.h.ặ.t lấy tay anh .

 

Lục Ngạn Lâm nín thở. Anh sợ đây chỉ là một giấc mơ, sợ rằng nếu anh thở mạnh, ảo ảnh này sẽ tan biến mất. Anh cẩn thận rút tay mình ra , chống người ngồi dậy, rồi dang hai cánh tay dài rộng, ôm trọn lấy cơ thể nhỏ bé của cô vào lòng.

 

Sự xê dịch bất ngờ khiến Uyển Tình bừng tỉnh. Cô giật mình mở to mắt, đập vào mặt là vòm n.g.ự.c vững chãi và mùi hương tuyết tùng quen thuộc thoang thoảng mùi t.h.u.ố.c hạ sốt của anh .

 

"Lục... Lục Ngạn Lâm?" Cô lắp bắp, định đẩy anh ra .

 

Nhưng anh lại siết c.h.ặ.t vòng tay hơn, ôm cô đến mức như muốn khảm cô vào m.á.u thịt mình . Cằm anh tì lên đỉnh đầu cô, giọng nói khàn khàn vang lên, mang theo sự run rẩy khó kìm nén: "Đừng động. Cho anh ôm em một lát. Xin em, Uyển Tình."

 

Sự yếu đuối trong giọng nói của anh khiến cánh tay đang giơ lên định đẩy ra của Uyển Tình đờ đẫn giữa không trung. Cô để mặc anh ôm, cảm nhận rõ ràng từng nhịp tim đập dồn dập, hoảng loạn của anh qua lớp áo sơ mi.

 

"Uyển Tình, anh xin lỗi ," Lục Ngạn Lâm thì thầm, từng chữ từng chữ như vắt ra từ tận đáy lòng. "Anh là một thằng khốn nạn. Anh đã tự tay phá nát cuộc hôn nhân của chúng ta , tự tay đẩy người con gái anh yêu thương nhất ra xa. Khi nhìn thấy tờ đơn ly hôn em để lại , anh mới nhận ra , thế giới của anh không có em thì chẳng còn ý nghĩa gì cả."

 

Nghe đến hai chữ "ly hôn", sự uất ức bị dồn nén suốt một đêm của Uyển Tình bùng nổ. Nước mắt cô trào ra như đê vỡ. Cô vùng vẫy mãnh liệt, đôi bàn tay nắm c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, đập thùm thụp vào n.g.ự.c anh .

 

"Anh buông tôi ra ! Bây giờ anh nói những lời này thì có ích gì? Bốn năm qua anh ở đâu ? Khi tôi bị đám bạn của Lâm Mạn Mạn sỉ nhục ở bữa tiệc, anh ở đâu ? Khi tôi ốm đau nằm viện một mình , anh ở đâu ?" Giọng cô vỡ òa, từng câu chữ là một nhát d.a.o rạch thẳng vào quá khứ đầy thương tích. "Anh mang danh nghĩa là chồng tôi , nhưng anh đã bao giờ coi tôi là vợ chưa ? Anh bắt tôi phải chịu đựng sự tủi nhục của cái mác ẩn hôn, bắt tôi phải thu mình trong bóng tối chỉ để bảo vệ danh tiếng cho 'ân nhân cứu mạng' của anh !"

 

Lục Ngạn Lâm không hề né tránh. Anh c.ắ.n răng chịu đựng những cú đ.á.n.h của cô, mỗi một nhát đập xuống n.g.ự.c là một lần trái tim anh rỉ m.á.u vì xót xa. Anh mặc kệ cơn đau tấy lên, vươn tay bắt lấy hai cổ tay đang run rẩy của cô, kéo mạnh cô vào lòng, áp c.h.ặ.t khuôn mặt đẫm lệ của cô lên n.g.ự.c mình .

 

"Đánh anh đi , em cứ đ.á.n.h đến khi nào hả giận thì thôi," anh dỗ dành, đôi mắt hẹp dài đỏ hoe, giọng nói nghẹn ngào. "Anh biết anh sai rồi . Anh bị sự kiêu ngạo làm cho mù quáng. Anh cứ nghĩ rằng việc anh trả ơn cho Lâm Mạn Mạn là nghĩa vụ, anh cứ nghĩ rằng em là người phụ nữ kiên cường nhất, hiểu chuyện nhất, sẽ luôn lặng lẽ ở phía sau chờ đợi anh . Anh ngu xuẩn cho rằng thời gian của chúng ta còn dài, rằng sau khi giải quyết xong mọi ân tình, anh sẽ dùng cả phần đời còn lại để bù đắp cho em."

 

Anh vuốt ve mái tóc rối bời của cô, từng giọt nước mắt nóng hổi của anh rơi xuống trán cô. " Nhưng anh đã nhầm. Sự hiểu chuyện của em là kết quả của vô vàn lần tổn thương bị dồn nén. Khi em lạnh lùng ném tờ đơn ly hôn ấy vào mặt anh , khi cánh cửa này đóng sập lại trước mắt anh đêm qua, anh mới hiểu thế nào là cảm giác bị lăng trì. Anh sợ hãi tột cùng. Uyển Tình, anh sợ mất em."

 

Uyển Tình ngừng vùng vẫy. Cô gục đầu vào n.g.ự.c anh , khóc nấc lên từng hồi. Bốn năm kiên cường, bốn năm đóng vai một người vợ hoàn hảo, một thư ký đắc lực không hờn không oán, rốt cuộc cũng có ngày cô được quyền yếu đuối, được quyền trút bỏ mọi gánh nặng.

 

"Anh tưởng tôi làm bằng sắt đá sao ?" Cô nghẹn ngào, bàn tay bấu c.h.ặ.t lấy vạt áo anh . "Anh có biết mỗi lần thấy anh lên báo cùng cô ta , tim tôi đau đến nhường nào không ? Bản hợp đồng hôn nhân đó... nó là sự sỉ nhục lớn nhất đối với tình yêu của tôi !"

 

Lục Ngạn Lâm cúi đầu, nâng khuôn mặt đẫm nước mắt của cô lên. Đôi mắt anh chan chứa một sự thâm tình và kiên định mà trước đây cô chưa từng được thấy. Anh nhẹ nhàng dùng ngón tay cái lau đi những giọt lệ đang lăn dài trên má cô, động tác nâng niu như đang chạm vào một món bảo vật vô giá.

 

"Không có hợp đồng nào nữa cả," anh gằn từng chữ, giọng nói trầm ấm mà vang vọng. "Sẽ không bao giờ có bất kỳ bản hợp đồng nào xen giữa chúng ta nữa. Quá khứ là do anh khốn nạn, anh không dám cầu xin em tha thứ ngay lập tức. Nhưng Uyển Tình, xin em hãy cho anh một cơ hội. Một cơ hội để anh làm lại từ đầu."

 

Anh hít một hơi thật sâu, ánh mắt sáng rực lên sự quyết đoán của một kẻ sẵn sàng đ.á.n.h đổi tất cả vì tình yêu. "Bắt đầu từ hôm nay, Lục Ngạn Lâm này không có ân nhân nào tên là Lâm Mạn Mạn, cũng không có chuyện ẩn hôn. Anh sẽ dọn dẹp sạch sẽ mọi chướng ngại vật. Anh muốn toàn bộ Thành phố A này , muốn cả thế giới này biết rằng, Tô Uyển Tình là vợ của Lục Ngạn Lâm, là người phụ nữ duy nhất anh dùng cả sinh mệnh để sủng ái và bảo vệ."

 

Nghe những lời thề thốt từ tận tâm can của anh , trái tim Uyển Tình rung lên bần bật. Những lớp băng dày đặc bao bọc lấy linh hồn cô suốt nhiều năm qua, dưới ánh nắng ấm áp của buổi bình minh và sự chân thành hèn mọn của người đàn ông này , rốt cuộc đã hoàn toàn tan chảy.

 

Cô không nói thêm lời nào, chỉ nhắm mắt lại , để mặc những giọt nước mắt cuối cùng của sự ủy khuất trào ra . Nhưng lần này , nó không còn là nước mắt của sự tuyệt vọng, mà là nước mắt của sự giải thoát.

 

Lục Ngạn Lâm hiểu được sự im lặng của cô. Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng, trân trọng lên trán cô, rồi trượt dần xuống đôi môi đang run rẩy. Nụ hôn không cuồng nhiệt bá đạo như phong cách thường ngày của anh , mà vô cùng cẩn trọng, thăm dò và đầy ắp sự nâng niu, như thể đang chữa lành từng vết thương rỉ m.á.u trong tâm hồn cô.

 

Ngoài khung cửa sổ, những đám mây đen xám xịt của đêm giông bão đã hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho một bầu trời trong xanh, rực rỡ nắng vàng. Cuộc chiến tâm lý giằng co, những hiểu lầm đau đớn và cả bóng tối của cuộc ẩn hôn rốt cuộc cũng bị bỏ lại phía sau .

 

Cùng lúc đó, chiếc điện thoại đặt trên bàn trà bỗng rung lên bần bật. Lục Ngạn Lâm khẽ rời khỏi môi cô, vươn tay cầm lấy điện thoại. Màn hình hiển thị tên trợ lý. Ánh mắt anh xẹt qua một tia sắc lạnh quen thuộc của vị tổng tài sát phạt, nhưng khi nhìn xuống người phụ nữ đang ngoan ngoãn tựa trong l.ồ.ng n.g.ự.c mình , ánh mắt ấy lại lập tức hóa thành đại dương dịu dàng.

 

Anh vuốt ve má cô, ấn nút nghe máy, giọng nói vang lên đầy uy lực và dứt khoát: "Nói đi . Chuyện của Lâm gia xử lý đến đâu rồi ? Tôi không muốn thấy tên của cô ta xuất hiện thêm dù chỉ một giây phút nào nữa."

 

Bão táp đã qua đi , giờ là lúc những kẻ gieo rắc đau khổ phải trả giá, dọn đường cho một khởi đầu mới, một tình yêu đích thực và trọn vẹn đang chờ đợi họ ở phía trước .

 

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...