Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ánh mắt Tô Hành kiên định trong trẻo, không hề có chút ghét bỏ thân hình mập mạp của tôi . Anh ấy siết c.h.ặ.t t.a.y tôi , dùng hành động để trấn an tôi :
"Có chuyện gì cứ đến tìm anh ."
Lời còn chưa dứt, tôi đã móc từ trong túi ra một chiếc lọ thủy tinh nhỏ, bên trong là sữa bò tôi mang từ nhà ra . Tôi chẳng khách sáo chút nào:
"Anh Hành ơi, em nghi trong sữa có thứ gì đó, anh giúp em kiểm tra thử được không ?"
Tô Hành sững người , tai đỏ bừng khi nghe tôi gọi như vậy , đáp lại :
"Được, có kết quả anh sẽ nhắn Wechat cho em liền."
Chú Tô T.ử Mục nhìn tôi đầy xót xa:
"Nhiên Nhiên có muốn dọn ra ngoài không ? Căn nhà đó nguy hiểm quá rồi ."
Tôi lắc đầu:
"Con có một kế hoạch."
Tôi tranh thủ quay về trường trước giờ tan học. Quả nhiên Thẩm Chi Y đang đứng chờ ngoài cổng. Tôi lách qua cô ta , đi thẳng từ cổng phụ ra sân vận động để luyện tập thêm.
Ngày mai là kỳ thi tháng, sau đó là vòng sơ khảo bầu chọn hoa khôi trường. Không còn uống sữa bị pha gì đó, cộng thêm luyện tập khoa học, tôi đã gầy đi một vòng. Tuy vẫn hơi mũm mĩm nhưng thần sắc thì tốt lên trông thấy.
Lương Lập thấy tôi đến thì gọi to:
"Chà, chị đại, sao tôi thấy hình như chị gầy đi rồi ấy ."
"Tất nhiên rồi , chị đây luyện tập gần cả tháng nay rồi còn gì."
Cậu ta gãi đầu, nghiêm túc nói :
"Chị đại gầy đi rồi , nhìn cũng khá xinh đó."
Tôi trợn trắng mắt, nói thừa. Nếu không phải cơ thể này thể chất quá tệ, lẽ ra giờ tôi đã đạt được cân nặng và vóc dáng lý tưởng rồi .
Tối về nhà, Thẩm Diễn không có ở đó, vẫn là bầu không khí quái gở thường thấy của cái nhà này . Tôi không dám tỏ ra quá thông minh, giả vờ sợ hãi, cúi đầu đi lên lầu hai.
Không ngờ Thẩm phu nhân lại trái ngược thường ngày, túm lấy quai cặp kéo tôi xuống lầu. Phản xạ có điều kiện, tôi mượn đà đè lên người bà ta . Á, bà ta gầy quá, đè lên cứng ngắc thật khó chịu.
"Làm gì đấy hả? Mau xuống mau!" Bà ta quát lớn.
Tôi rụt rè:
"Vâng, dạ ."
"Sao dạo này mày gầy thế hả?"
Bà ta dùng ngón trỏ nâng cằm tôi lên, quan sát từ trên xuống dưới . Trong mắt thoáng qua vẻ kinh diễm, nhưng phần nhiều lại là bất mãn.
"Con không có tiền ăn?"
Lúc nói , tôi lén liếc về phía Thẩm Chi Y, cố ý khiến cô ta hiểu lầm rằng tiền của tôi đều bị con nhỏ lấy lòng Lương Lập kia lấy mất. Quả nhiên, cô ta lộ ra vẻ chột dạ , ra hiệu bằng mắt với bà Thẩm.
Bà Thẩm liền lấy từ trong túi xách ra một tấm thẻ, tươi cười đưa cho tôi :
"Trong thẻ có 20 vạn, cầm lấy mà ăn cơm, muốn ăn gì cứ ăn. Gầy thế này rồi , mẹ biết ăn nói sao với ba con đây."
Bà ta có nhầm không vậy ? Tôi còn nhét vừa cả Thẩm Chi Y, thế mà bà gọi là gầy, chẳng qua chỉ là muốn tôi ăn nhiều để tăng cân thôi. Tôi cảm động rơi nước mắt, nhận lấy thẻ rồi lên lầu. Nhưng tôi không vào phòng ngay mà dán sát tai vào cửa để nghe lén.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tu-con-coc-ghe-bi-bat-nat-den-thu-khoa-hoa-khoi-van-nguoi-me/chuong-7.html.]
"Mẹ, sao lại cho nó nhiều tiền như vậy ?"
"Ở trường con muốn bắt nạt nó sao cũng được nhưng chỉ được đè nén tinh thần thôi, đừng cấm heo ăn chứ. Đừng quên cái thân xác kia vẫn còn giá trị đấy."
"Biết rồi mẹ mà. Con thấy dạo này nó hình như thông minh hơn thì phải ."
"Đừng lo,
mẹ
đã
hỏi bác sĩ
rồi
, đây chỉ là giai đoạn hồi quang phản chiếu, thỉnh thoảng tinh thần tỉnh táo là chuyện bình thường. Chỉ cần chúng
ta
tiếp tục tăng liều lượng, đảm bảo đến sinh nhật 18 tuổi, nó sẽ thành con ngốc.
"
Nghe hai mẹ con họ nói ra những lời thâm độc đó, toàn thân tôi lạnh toát.
Điện thoại rung lên, là tin nhắn của Tô Hành gửi đến. Quả nhiên trong sữa có thêm thứ gì đó.
Là một loại t.h.u.ố.c bổ thần kinh vốn có tác dụng hỗ trợ giấc ngủ, ổn định cảm xúc, cũng là t.h.u.ố.c thường dùng cho bệnh nhân trầm cảm hoặc rối loạn tâm thần.
Người bình thường bị lo âu mất ngủ cũng có thể dùng, chỉ là nếu tăng liều, đồng thời kết hợp với thôi miên tinh thần và áp chế tâm lý thì người bình thường cũng sẽ bị ảnh hưởng, hơn nữa còn rất dễ béo lên.
Tôi nghĩ đến bức tranh vẽ kỳ dị, cách trang trí ngột ngạt trong phòng và việc Thẩm Chi Y mượn tay con nhỏ đại ca để bạo hành tinh thần Tô Nhiên. Quả nhiên, khiến Tô Nhiên phát điên mới là mục đích thực sự của bọn họ.
Tô Hành nói , với mức độ và thủ đoạn hạ độc như thế này , rất khó để khởi tố họ bằng pháp luật. Dù sao thì chuyện liên quan đến tinh thần cũng chẳng ai nói rõ ràng được , huống chi nhà họ Thẩm lại có tiền, còn Tô Nhiên thì vẫn chưa đủ tuổi vị thành niên.
Buổi tối, hai mẹ con họ đi làm đẹp . Nhân lúc người giúp việc nghỉ ngơi, tôi lén vào bếp. Trong tủ có hai hộp bột màu trắng, nắp hộp ghi là dinh dưỡng sức khỏe. Bề ngoài hai hộp nhìn không khác gì nhau , chỉ có hộp của tôi được dán thêm một miếng giấy ghi chữ "Tô". Xem ra bà Thẩm rất tròn vai, cả nhà đều dùng thứ này . Nếu tôi xảy ra chuyện thì chắc chắn không thể đổ lỗi cho đồ ăn. Nếu không nhờ đọc được di thư Tô Nhiên để lại , có khi tôi đến lúc phát điên cũng chẳng biết mình bị làm sao .
"Xoảng" một tiếng vang lên, tôi hoảng quá tay run lên. Nhìn theo tiếng động thì thấy cái bình cổ ở cửa đã vỡ tan, bên cạnh là Thẩm Chi Ngôn với vẻ mặt kinh hãi. Thấy tôi , phản ứng đầu tiên của nó là hoảng loạn, vội vàng giấu tay ra sau lưng, nhét thứ gì đó màu trắng về sau .
Sau năm giây im lặng, nó mới phản ứng lại , lớn tiếng quát tôi :
"Mày đang làm gì đó?"
Tôi suýt bật cười vì tôi đã thấy rõ thứ mà nó giấu sau lưng là nội y của mẹ nó. Trước đây Tô Nhiên cũng từng bị mất rất nhiều đồ lót, hóa ra đều do thằng nhóc này trộm, không ngờ đến đồ của mẹ mình cũng không tha. Cái nhà này thật khiến người ta buồn nôn.
Giờ mà chọc giận nó thì chẳng có lợi gì với tôi . Nếu nó nói cho mẹ nó biết tôi đã vào bếp thì tôi sẽ gặp nguy hiểm. Tôi bịa đại một lý do:
"Chị... chị bỏ một ít t.h.u.ố.c giảm cân vào thực phẩm chức năng thôi mà."
Nhìn thân thể mập ú, thừa dinh dưỡng, nhỏ xíu đã không cao nổi của nó, ai ngờ mắt nó sáng lên:
"Dạo này mày gầy đi là nhờ loại t.h.u.ố.c đó hả?"
"À... ồ, đúng vậy . Nhưng chị sợ mẹ nói là không tốt cho sức khỏe. Em có thể giữ bí mật giúp chị được không ?"
Trong mắt Thẩm Chi Ngôn lóe lên tia tính toán:
"Được thôi, nhưng mày phải nói cái bình hoa là do mày làm vỡ."
Nó siết c.h.ặ.t thứ đang cầm trong tay, giọng đầy ác ý:
"Còn nữa, tất cả chuyện hôm nay mày coi như chưa từng thấy gì hết."
Kỳ thi giữa kỳ lần này nhìn chung khó hơn mọi lần . Không ngờ tôi chỉ làm mỗi phần trắc nghiệm mà lại đúng hết toàn bộ. Điểm số đủ để lọt vào top 50 toàn khối. Với một người quanh năm đứng bét lớp như Tô Nhiên, đây đúng là một cú lột xác hoàn toàn .
But chẳng ai tin là tôi tự làm . Ngay cả thầy dạy toán khi giảng sai một câu cũng thở dài, ánh mắt đầy ẩn ý nhìn tôi nói :
"Thầy hiểu có vài bạn muốn có thành tích tốt , nhưng các em còn nhỏ, rất dễ đi sai đường. Đến lúc thi đại học thì không dễ gian lận thế đâu . Đến lúc đó mà hủy cả tương lai thì hối cũng đã muộn rồi ."
Thầy không chỉ đích danh nhưng cả lớp đều nhìn tôi bằng ánh mắt khinh thường. Cậu ngồi sau tôi đạp mạnh vào ghế tôi :
"Này, đang nói mày đấy."
Cậu ta còn định nói thêm mấy câu khó nghe hơn, nhưng bị Trương Dương trừng mắt một cái liền nín thinh.
Chaporia
Bình Luận (0)