Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tiếng gõ cửa có nhịp điệu vang lên bất ngờ khiến tôi giật nảy mình . Tôi vội giấu lá thư đi .
Mở cửa ra thì thấy người giúp việc vừa đặt khay thức ăn xuống đất. Có lẽ không ngờ tôi lại mở cửa, bà ta lúng túng cười cười , cúi người nhấc khay lên:
"Cô chủ, phu nhân thấy cô chưa ăn tối nên đặc biệt dặn tôi chuẩn bị cho cô."
Nụ cười của bà ta rất cứng, cứng đến mức giống như trong phim kinh dị. Tôi cầm lấy thức ăn, nhanh ch.óng đóng cửa lại . Dựa lưng vào cửa đứng rất lâu, mãi đến khi nghe thấy tiếng bước chân rời đi , tôi mới dám thở ra .
Bữa tối rất đơn giản, một ly sữa bò và hai lát bánh mì. Bụng tôi cũng đúng lúc réo lên òng ọc, nhưng khi nhìn thấy ly sữa trắng tinh ấy , trong lòng lại dâng lên nỗi sợ.
Nếu như những suy đoán trước đó của tôi đều đúng, vậy thì trong sữa chắc chắn có pha gì đó, là loại t.h.u.ố.c sẽ gây tổn hại đến thần kinh. Có phải cô gái tên Tô Nhiên trước đây đã phát hiện ra rồi , nhưng quá muộn nên tinh thần bị hủy diệt, còn thân xác cũ đã c.h.ế.t, linh hồn tôi lại tình cờ trôi dạt sang thân thể của cô ấy ?
Tôi nhìn thẻ căn cước, chỉ còn ba tháng nữa. Rõ ràng chỉ còn ba tháng nữa là có thể thoát khỏi móng vuốt của bọn họ, nhưng Tô Nhiên thực sự đã vĩnh viễn không chờ được đến ngày đó.
Không biết có phải là phản ứng của cơ thể Tô Nhiên không , tôi lại bật khóc . Phải rồi , lẽ ra Tô Nhiên nên có một cuộc đời rực rỡ hơn, vậy mà đến sinh nhật 18 tuổi cô ấy cũng chưa kịp đón.
Tôi viết vào trang cuối của bức thư với một dòng nghiêm trang: " Tôi sẽ đến cứu em. Tô Nhiên, tin tôi đi , tôi nhất định sẽ trả lại công bằng cho em. Dù là vì tôi đã chiếm lấy thân thể của em hay vì những gì em từng phải trải qua, tôi nhất định phải giúp em giành lại cuộc đời vốn thuộc về mình ."
Nếu như trước kia , dù là học hành hay giảm cân, tôi vẫn còn chút lơ là, thì bây giờ tôi đã giận đến mức bốc hỏa. Khát vọng đứng nhất lớp và nhanh ch.óng giảm cân còn mạnh mẽ hơn cả khi tôi thi Hoa hậu thế giới. Trước những lời khiêu khích của vài đứa nhãi nhép trong lớp, tôi chẳng thèm bận tâm.
Có lẽ vì cảm nhận được khí chất của tôi đã khác, dạo gần đây lũ không biết điều cũng ít dần. Trường học cũng là một xã hội thu nhỏ, kẻ yếu sẽ bị bắt nạt. Một khi phát ra tín hiệu yếu đuối dễ ức h.i.ế.p sẽ lập tức thu hút kẻ cặn bã.
Để nhanh ch.óng nâng cao thành tích, tôi tự lập một kế hoạch ôn tập. Cả trong giờ học lẫn lúc nghỉ cũng đều miệt mài bù đắp kiến thức. Vì quá chăm chú, tôi quên mất mình đã nhịn đói lâu rồi .
Lúc đứng dậy quá nhanh, trước mắt bỗng tối sầm. C.h.ế.t rồi , cơ thể này không được khỏe lắm. Lần này hạ đường huyết ngất đi , mong là không ngã quá nặng.
Tôi tỉnh lại vì bị mùi t.h.u.ố.c sát trùng xộc vào mũi. Trên người không thấy đau rõ rệt. Tôi đang nằm truyền nước trên giường phòng y tế, tay còn lại thì bị khuôn mặt điển trai của Trương Dương đè lên.
"Này này này , nhỏ rãi rồi kìa."
Ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc, Trương Dương tỉnh dậy. Cậu ấy lờ đờ dụi mắt.
"Cậu tỉnh rồi à ?"
Cậu ấy duỗi người rót cho tôi một cốc nước rồi lấy từ túi dưới đất ra một thanh sô-cô-la:
"Cho đấy, ăn nhiều vào ."
"Cảm ơn."
Cậu ấy cười hớn hở, xoa đầu tôi :
"Thiên nga nhỏ không ăn cơm là không được đâu nhé."
"Cậu mới là thiên nga nhỏ ấy ."
Trương Dương lùi về sau một bước, né đòn tấn công của tôi .
"Được được , có sức bật lại rồi ."
"Ái chà ái chà." Tôi ôm bụng.
"Làm sao thế? Làm sao thế?" Trương Dương lo lắng cúi đầu lại gần.
Tôi bóp một cái, phang cậu ấy một cú cốc đầu giòn tan:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tu-con-coc-ghe-bi-bat-nat-den-thu-khoa-hoa-khoi-van-nguoi-me/chuong-6.html.]
"Mẹ nó,
cậu
chơi xỏ
tôi
.
Tôi
quay
lại
tiếp tục học."
Để tận dụng tối đa thời gian, tôi chỉ làm những bài khó và những câu chưa biết làm . Vừa đảm bảo bao phủ đầy đủ kiến thức, điểm kiểm tra lại không bị quá nổi bật. Tan học, lớp phó môn Toán đang cùng mấy bạn học giỏi toán thảo luận bài.
"Thầy Toán nói câu cuối cùng đáp án là âm một, lớp mình chỉ có hai người làm đúng."
"Ai thế? Ai thế? Tôi làm không ra , hay hỏi thử nhỉ?"
Lớp phó toán bĩu môi, hất cằm về phía tôi và bạn cùng bàn của tôi :
"Hai đứa đó á, chắc chắn là chép bài rồi ."
Tôi liếc sang nhìn một cái, đúng là hết hồn. Bài làm trên giấy của Trương Dương không hề ít hơn tôi . Cái tên suốt ngày ngủ gật cười ngây ngô này , hình như lại là một thiên tài.
Nhận ra ánh mắt của tôi , cậu ấy quay đầu cười cười :
"Thiên nga nhỏ bắt đầu ngưỡng mộ tôi rồi à ?"
Ảo tưởng. Lớp phó toán giả vờ đi tới hỏi, vẻ mặt ngạo mạn:
"Tô Nhiên, cậu giảng cho tôi bài này làm thế nào đi ?"
Điện thoại tôi rung lên một cái, tôi mở ra xem là người trước đó trên trang web nhỏ đã lên tiếng bênh vực. Nhìn dòng chữ "đối phương đã chấp nhận yêu cầu kết bạn", tay tôi run lên không kiểm soát được . Đó là cảm giác căng thẳng ngay trước khi sự thật được vén màn.
"Ái chà, đừng hỏi người ta nữa, chắc là tra đáp án trên mạng thôi chứ gì."
Tôi không thừa nhận, cũng không phủ nhận. Bởi vì trong ánh phản chiếu của tấm gương ở cửa trước lớp học, tôi nhìn thấy bóng dáng của Thẩm Chi Y. Nghe nói tôi tra đáp án trên mạng, cô ta lập tức thở phào, khinh khỉnh lườm tôi một cái rồi bỏ đi .
Buổi tối tôi trốn hai tiết tự học đến địa chỉ người trong danh bạ gửi cho, đó là một quán cà phê rất kín đáo. Trên đường tới, tôi cố ý làm công tác phản theo dõi. Quả nhiên có người lén giám sát tôi , nhưng tất cả đều đã bị tôi cắt đuôi.
Tôi ngồi trong phòng riêng đọc sách một lúc thì có một người đàn ông trung niên được một thanh niên dìu vào . Chân trái của ông ấy bị cụt từ dưới đầu gối, tuổi tác trạc với ông Thẩm nhưng trông lại phong sương hơn rất nhiều. Vừa nhìn thấy tôi , mắt ông ấy đã đỏ hoe.
"Nhiên Nhiên!"
Ông ấy kích động rất lâu, sau đó mới phẫn nộ kể lại tội ác của Thẩm Diễn. Hóa ra tất cả đúng là một âm mưu.
Mẹ của Tô Nhiên tên là Tô Cẩn, còn người đàn ông trước mặt tôi là Tô T.ử Mục, là đứa trẻ được nhà họ Tô nhận nuôi từ trại mồ côi. Ông ấy và Tô Cẩn là thanh mai trúc mã, lớn lên cùng nhau . Sau này Thẩm Diễn cuồng nhiệt theo đuổi Tô Cẩn, hai người kết hôn, sinh ra Tô Nhiên rồi ở lại quê nhà.
Dựa vào ý tưởng của Tô Cẩn và toàn bộ gia sản nhà họ Tô, công ty do hai người gây dựng dần đi vào quỹ đạo. Tô T.ử Mục phụ trách hỗ trợ quản lý. Thế nhưng đúng lúc Tô Cẩn m.a.n.g t.h.a.i đứa thứ hai, Thẩm Diễn lại nghi ngờ đứa bé không phải con mình mà là con của Tô T.ử Mục.
Để tự chứng minh trong sạch, Tô T.ử Mục chủ động từ chức. Không lâu sau đó, Tô Cẩn c.h.ế.t vì khó sinh. Ngày sinh nở, tình nhân của Thẩm Diễn còn dẫn theo con riêng đứng chặn trước cửa phòng sinh, mắng Tô Cẩn là tiểu tam, là hồ ly tinh cướp chồng người khác. Việc cứu chữa bị chậm trễ, một xác hai mạng.
Nói đến đây, giọng chú Tô T.ử Mục đã nghẹn ngào không thành tiếng:
"Tô Cẩn... Tô Cẩn là bị tức c.h.ế.t, bị tức c.h.ế.t đó."
Thẩm Diễn vốn tưởng mình có thể độc chiếm toàn bộ gia sản, nào ngờ trước khi rời đi , chú Tô T.ử Mục đã để lại một nước cờ. Ông ấy bảo Tô Cẩn lập di chúc để lại công ty cho Tô Nhiên, vì vậy Tô Nhiên mới bị đón từ quê lên thành phố. Có thể nói bản di chúc này vừa cứu Tô Nhiên, cũng vừa hại Tô Nhiên.
"Họ cắt đứt toàn bộ tin tức của chú. Chú có lỗi với con, Nhiên Nhiên."
Tô T.ử Mục đầy tình cảm và day dứt. Dù tôi không phải Tô Nhiên thật sự vẫn bị ông ấy làm cho rơi nước mắt.
Chú bảo chàng trai đẹp vẫn đội mũ đứng bên cạnh đưa tay ra , rồi đặt tay tôi vào tay cậu ấy :
"Nhiên Nhiên, đây là anh Tô Hành của con. Nhà chú mang ơn nhà họ Tô nên chú nhất định phải bảo vệ con cho tốt ."
Chaporia
Bình Luận (0)