Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Vừa dứt lời, chiếc mô tô màu mè kia liền quay đầu dừng ngay trước mặt tôi . Hả? Lần đầu tiên thấy có người vòng lại chỉ để nghe c.h.ử.i.

Tôi đang chuẩn bị khẩu nghiệp thì người ngồi trên mô tô mở mũ bảo hiểm lộ ra một đôi mắt đẹp . Đôi mắt hơi nheo lộ rõ tâm trạng đang rất tốt . Là Trương Dương. Cậu ấy nhìn tôi cười toe toét.

"Này, có cần tôi đưa cậu về nhà không ?"

" Tôi tên không phải là này ."

Tôi lầm bầm một câu nhưng cơ thể lại rất thành thật leo lên xe.

Chiếc xe này nhìn rất ngầu, cái giá phải trả là chỗ ngồi phía sau hơi chật. Tôi ngồi thẳng người cố giữ khoảng cách với Trương Dương để tránh bị hiểu lầm. Thế mà cậu ấy lại bất ngờ quay đầu lại . Dù đang đội mũ bảo hiểm nhưng vẫn áp rất sát tôi , gần đến mức tôi có thể cảm nhận được hơi thở của cậu ấy . Nóng quá.

Đột nhiên trước mắt tôi tối sầm lại .

"Thiên nga nhỏ cũng phải đội mũ bảo hiểm."

Thiên nga nhỏ cái gì chứ? Mặt tôi lập tức đỏ bừng, may mà có cái mũ bảo hiểm che đi . Tim đập thình thịch khiến tôi như được nhắc nhở lần nữa cảm giác sống là như thế nào.

Tôi bỗng nhận ra trước kia mình lớn lên trong trại trẻ mồ côi, từ nhỏ đã thích cạnh tranh và luôn phải vội vàng. Vội vàng giành lấy vị trí đứng đầu, vội vàng trở nên xinh đẹp , vội vàng tham gia đủ loại cuộc thi dẫn đến việc về sau thời gian tôi học hành bình thường ở trường ngày càng ít. Tuy tôi đạt được vinh quang khắp người nhưng cũng để lại không ít nuối tiếc. Chẳng lẽ ông trời cho tôi sống lại lần nữa là để bù đắp những tiếc nuối của tuổi thanh xuân?

"Ngồi vững vào !"

Chiếc mô tô vọt đi như bay. Tôi chẳng kịp giữ thể diện nữa, theo phản xạ ôm c.h.ặ.t lấy eo Trương Dương. Eo gì mà nhỏ quá, đồng phục mùa hè lại mỏng. Trương Dương như cảm nhận được điều gì đó, sống lưng bỗng căng lên.

Gió lớn gào thét lướt qua bên tai. Suốt quãng đường không ai nói gì nhưng dường như vô số cảm xúc đang lan ra khuếch tán rồi cuối cùng tan biến theo gió.

Tới khu nhà giàu, tôi tò mò hỏi Trương Dương:

"Sao cậu biết tôi ở khu này ?"

Cậu ấy cúi người ghé sát tai tôi thì thầm:

"Bí mật."

Tên này thật khiến người ta muốn đ.ấ.m cho một trận. Tôi theo địa chỉ đi vào lại gặp Trương Dương lần nữa. Thì ra nhà hai đứa tôi ở đối diện nhau .

Vừa mở cửa bước vào nhà, cả gia đình bốn người đang quây quần ăn tối trò chuyện vui vẻ. Vậy mà khoảnh khắc nhìn thấy tôi , không khí lập tức im bặt. Bầu không khí ngượng ngùng đến mức tôi có cảm giác mình là người ngoài.

"Chị mày về từ sớm rồi sao giờ mày mới mò về hả?" Ông ta trừng mắt mắng tôi .

Tôi còn chưa nghĩ ra nên bịa chuyện thế nào thì Thẩm Chi Y đã chen vào :

"Em gái đi học về còn rủ mấy thằng con trai chơi cùng nên con về trước ."

Tôi ... Con quỷ nói dối không chớp mắt này .

"Vớ vẩn. Con gái con lứa không biết xấu hổ là gì."

Nói xong ông ta đập vỡ một cái bát thay đồ rồi đi thẳng ra ngoài, từ đầu đến cuối không cho tôi cơ hội giải thích.

Dì ghẻ thấy ông đi khuất cũng sầm mặt, chỉ liếc mắt vài cái là giúp việc bắt đầu dọn hết đồ ăn đi .

"Con còn chưa ăn mà."

Tay giúp việc hơi khựng lại nhưng nhìn sắc mặt bà ta xong lại tiếp tục. Thằng bé lè lưỡi làm mặt xấu trêu tôi .

Thẩm Chi Y nghiêm giọng dạy dỗ:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tu-con-coc-ghe-bi-bat-nat-den-thu-khoa-hoa-khoi-van-nguoi-me/chuong-5.html.]

"Thẩm Chi Ngôn, đừng để ý đến nó."

Giúp việc dọn dẹp xong, ba mẹ con bọn họ rút về phòng. Căn nhà to như vậy , nhưng ở đâu cũng phảng phất cảm giác kỳ lạ dợn người .

Vừa hay tôi cũng đang muốn giảm cân, không ăn thì thôi, mới đến đây cứ tìm hiểu tình hình đã .

Tôi lén quan sát quanh nhà, phát hiện tầng hai còn một căn phòng nữa, có lẽ là phòng của Tô Nhiên.

Vừa bước lên cầu thang, tôi đã cảm thấy một luồng khí lạnh lướt qua sau lưng.

Không phải tôi mê tín mà thật sự mấy bức tranh treo tường ở đây trông rất kỳ quái, toàn là mấy bức tranh nghệ thuật tối màu méo mó vặn vẹo, nhìn vào chỉ khiến người ta lạnh cả sống lưng.

Tôi thấy mấy kiểu tranh đó sưu tầm hay thưởng thức thì còn chấp nhận được , chứ dùng để trang trí nhà ở thì có phải bị bệnh nặng không ?

Mở cửa phòng mình ra , tôi đứng khựng ngoài cửa rất lâu, nhất quyết không bước vào . Tôi xin rút lại lời càm ràm ban nãy, người thiết kế căn phòng này đúng là có bệnh nặng thật.

Có ai lại trang trí phòng ngủ như phim kinh dị thế này không ? Tổ nghề mà tới cũng phải gật gù khen là chuyên nghiệp, mức độ không cần dựng cảnh cũng có thể quay thẳng phim kinh dị.

Màu sắc toàn tông tối, tranh treo tường còn m.á.u me u ám hơn cả mấy bức ngoài hành lang.

Tôi hít sâu một hơi , tự chuẩn bị tâm lý xong mới dám bước vào . Vừa vào phòng, cửa rầm một tiếng đóng sập lại . Cái tên thiết kế cửa tự động này , tôi ba họ cả tổ tông nhà anh .

Căn phòng hình như được cải tạo từ gác mái, trần nhà có khoảng một phần ba là mái dốc không lớn. Mà vì đồ đạc liên quan đến Tô Nhiên quá ít nên nhìn càng trống trải. Trống trải đến mức không giống nhà ở, mà giống một kho chứa dùng cho người lạ ở tạm một đêm.

Tôi nhớ trên chùm chìa khóa có một chiếc chìa khá đặc biệt. Lục tung cả phòng, cuối cùng cũng tìm được một hộp sắt nhỏ có khóa.

Mở ra , bên trong có một tấm ảnh và một lá thư. Một tấm ảnh gia đình.

Trong ảnh là ông Thẩm lúc còn trẻ, Tô Nhiên khi còn nhỏ và một người phụ nữ xinh đẹp hẳn là mẹ của Tô Nhiên.

Phong nền trông như ở vùng quê, một nhà ba người cười rất hạnh phúc. Điều khiến tôi kinh ngạc là khi đó Tô Nhiên hoàn toàn không béo, thần thái còn rất rạng rỡ, tự tin.

Tôi quay sang soi gương nhìn mình bây giờ, mặt sưng húp, người béo giả, quầng mắt thâm đen. So với cô bé trong ảnh thì đúng là hai người khác hẳn nhau .

Mang theo đầy nghi hoặc, tôi mở lá thư ra rồi mới phát hiện ra gọi là thư thì không đúng lắm, phải gọi là thư tuyệt mệnh thì hơn. Dòng đầu tiên viết rằng: "Họ đã g.i.ế.c mẹ , bây giờ lại muốn ép tôi phát điên."

Chữ viết xiêu vẹo méo mó, tôi gần như có thể cảm nhận được tay của người viết đã run đến mức nào khi viết bức thư này . Ngoài câu đầu tiên ra , những dòng phía sau gần như không còn thành câu.

Một nữ sinh trung học rốt cuộc đã trải qua chuyện gì mới đến mức ngay cả chữ cũng không viết nổi cho ra hồn như vậy ?

Sau khi cố gắng nhận diện từng nét chữ, cuối cùng tôi cũng tìm được vài chữ miễn cưỡng đọc được : "Mẹ lập di chúc... công ty tôi ... sau 18 tuổi... tôi điên... muộn rồi ... giữ độc... cứu... cứu tôi ."

Dù vẫn chưa hiểu rõ toàn bộ chuyện đã xảy ra nhưng từ bức thư này , tôi cảm nhận được nỗi tuyệt vọng đậm đặc đến nghẹt thở.

Tôi thử ghép nối ý nghĩa trong thư lại . Chẳng lẽ là mẹ của Tô Nhiên đã lập di chúc để lại công ty cho Tô Nhiên, nhưng vì Tô Nhiên chưa đủ 18 tuổi nên quyền kiểm soát công ty tạm thời rơi vào tay ông Thẩm?

Vậy câu " tôi điên" là có ý gì? Tôi nhìn những bức tranh quỷ dị trên tường, trong lòng lạnh toát, lại nhớ tới bầu không khí kỳ quái trong nhà lúc tôi vừa về hôm nay.

Một suy đoán táo bạo dần hiện lên trong đầu tôi .

Có khi nào là vì ông Thẩm muốn nuốt trọn tài sản của Tô Nhiên, mà sau khi đủ 18 tuổi, cô ấy sẽ trở thành người có đầy đủ năng lực hành vi dân sự.

Cho nên trước khi cô ấy tròn 18 tuổi, họ phải biến cô ấy thành người không còn năng lực hành vi dân sự.

Ví dụ như người điên, kẻ ngốc hoặc bệnh nhân tâm thần. Càng nghĩ tôi càng rợn tóc gáy.

"Cốc cốc cốc."

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...