Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Bống đề thi mở rộng ra , bay thẳng đến trước mặt tôi . Ô, thì ra là vậy . Tôi bừng tỉnh đại ngộ, hoàn toàn không đề phòng. Đề thi đột ngột biến mất, thay vào đó là khuôn mặt Trương Dương đang cười gian.
"Gần quá." Tôi nghẹt thở.
Trương Dương cũng không ngờ lại gần đến thế, mặt đỏ ửng nhưng vẫn không quên trêu chọc:
"Thiên nga nhỏ, nhìn rõ chưa vậy ?"
Tôi cúi đầu kiểm tra lại phép tính, giọng nhỏ như muỗi:
"Nhìn rõ rồi ."
Tan học, nhìn Trương Dương cứ nghênh ngang lêu lổng, tôi chọc chọc vào đầu cậu ấy :
"Cậu thông minh như thế, sao không chuyển vào lớp chọn đi ?"
Cậu ấy cũng không né, chỉ cười ngốc nghếch với tôi , hai mắt cười cong cong, long lanh lấp lánh, toát ra một thứ ma lực khiến người ta rối loạn tâm trí:
"Chuyển vào lớp này mới được ngồi cạnh thiên nga nhỏ của chúng ta chứ."
Cậu ấy rút bảng điểm ra , điểm chúng tôi bằng nhau , tên cũng xếp cạnh nhau , còn bị cậu ấy vẽ nguệch ngoạc một cái hình trái tim sến rện. Xin lỗi , hình như tôi bị dị ứng với lãng mạn. Tôi thu hồi câu "Trương Dương thông minh" trước đó. Tên này mới đúng là husky mà còn thuần chủng nữa kìa.
Danh sách sơ tuyển Hoa khôi trường ra rồi .
"Thẩm Chi Y đứng đầu, mau xem còn ai nữa không ."
"Còn ai nữa không ? Trời ơi, ban giám khảo mù hết rồi à ? Con cóc ghẻ đó mà cũng được chọn á."
Thằng khỉ gầy kêu toáng một tiếng, ánh mắt cả lớp b.ắ.n về phía tôi như tên b.ắ.n. Cả lớp im bặt.
" Tôi mù rồi hả trời? Cô... cô ấy bao giờ gầy được như thế kia vậy ?"
Trong đám đông bắt đầu rì rầm bàn tán. Thậm chí có nữ sinh lên tiếng bênh tôi :
"Bạn Tô Nhiên vốn đã có nét sẵn, giờ gầy đi thì đương nhiên xinh rồi . Muốn hỏi bạn ấy giảm cân kiểu gì quá, mình cũng muốn giảm cân."
"Xinh thì có ích gì? Vẫn là đầu heo thôi mà."
Lòng người rất kỳ lạ. Khi bạn bắt đầu có dấu hiệu trở nên tốt hơn, người xung quanh lại không muốn tin điều đó. Nhưng khi bạn xuất hiện với dáng vẻ đã tốt lên, lại có một bộ phận bắt đầu chấp nhận và ngưỡng mộ. Cuối cùng cứ như thể những người từng buông lời cay nghiệt ngày trước không phải là họ vậy .
"Tạ Đồ Nam, Thẩm Chi Y tìm kìa."
Ánh mắt hóng chuyện của cả lớp liên tục đảo qua tôi , Tạ Đồ Nam và Thẩm Chi Y. Không biết dạo này Thẩm Chi Y làm sao , cứ thích đi chung với Tạ Đồ Nam lượn lờ trước mặt tôi . Kệ cô ta đi , chỉ cần tôi không ngượng thì người ngượng sẽ là họ.
Buổi tối tan học, Thẩm Chi Y vậy mà đứng chờ tôi ở cổng để cùng về nhà. Cô ta làm ra vẻ e thẹn:
" Tôi và Tạ Đồ Nam đang quen nhau rồi ."
"Ờ."
Nhìn hình ảnh phản chiếu trên cửa kính xe, gân xanh trên mặt cô ta nổi lên rõ ràng. Trong lòng tôi thấy hả hê không ít. Dùng người tôi từng thích để kích thích tôi sao , còn non lắm. Mà nói mới nhớ, dạo này cô ta có phải ngủ không ngon không , quầng thâm dưới mắt rõ rành rành.
Cuối tuần, tôi dùng tấm thẻ 20 vạn kia mua mấy chai rượu coi cũng được , lấy hết can đảm đến nhà người bạn thiết kế cũ. Trước đây từng nghe nói người c.h.ế.t vì t.a.i n.ạ.n thường sẽ quên mất chuyện đã xảy ra vì quá đột ngột. Tôi lắc đầu, đúng là vậy thật. Đến giờ tôi vẫn không nhớ nổi mình đã c.h.ế.t như thế nào, cứ như trong tiềm thức có thứ gì đó cố tình không cho tôi nghĩ tới.
Lần này đến gặp Mira, tôi cũng phải hạ quyết tâm rất lớn. Gặp người cũ đồng nghĩa với việc tiến gần hơn đến sự thật.
Ba giờ đúng, tôi gõ cửa. Quả nhiên, Mira vừa mới tỉnh ngủ, mơ mơ màng màng đã gọi tôi vào nhà. Người khác thì có cáu gắt khi mới ngủ dậy, riêng anh ta lại là kiểu vừa tỉnh đã ngoan.
Hai đứa
tôi
ngồi
trong phòng khách
nhìn
nhau
trân trân một lúc lâu,
anh
ta
như thể
vừa
mới phát hiện
ra
sự tồn tại của
tôi
, hoảng hốt che n.g.ự.
c
lại
:
"Cô là ai?"
"Người có thể khiến dòng Nirvana nổi đình nổi đám như thế."
Mira trấn tĩnh lại , thu hết vẻ sợ hãi, từ trên xuống dưới đ.á.n.h giá tôi một lượt. Anh ta lười biếng hất mái tóc rũ trước trán, đi đến tủ rượu lấy hai chiếc ly thủy tinh. Hình ảnh lướt qua trong trí nhớ, đó là quà sinh nhật trước kia tôi tặng anh ta .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tu-con-coc-ghe-bi-bat-nat-den-thu-khoa-hoa-khoi-van-nguoi-me/chuong-9.html.]
Tôi đón lấy chiếc ly, đầu ngón tay truyền đến cảm giác châm chích quen thuộc và kỳ lạ như vừa mới hôm qua. Mira nhìn thẳng vào mắt tôi , thẳng thắn nói :
" Tôi thích ánh mắt của cô, rất giống nàng thơ của tôi ."
Anh ta lúi húi lục lọi trong đống rượu tôi mang đến, ánh mắt sáng rực. Quả nhiên vẫn là tên nghiện rượu ấy .
Tôi đè tay anh ta lại khi anh ta với lấy bình rượu:
"Nếu tôi uống thắng anh , anh phải cho tôi mượn bộ đầu tiên của dòng Nirvana."
Anh ta lau bình decanter hết lần này đến lần khác, cuối cùng cũng chịu mở miệng:
"Do ánh mắt cô không tệ."
"Cho cô một cơ hội."
Ba lượt rượu trôi qua, Mira lộ rõ bản chất, ôm lấy tay tôi khóc ròng như mưa. Anh ta đúng là vừa kém vừa ham chơi, thật ra chẳng ai uống lại được tôi .
"Du, nàng thơ của tôi đã c.h.ế.t ngay trước đêm lễ trao giải. Dù ánh mắt của cô thực sự rất giống cô ấy ... Nhất định là do Mạnh Lệ hại. Cô ta nuốt trọn mọi tài nguyên. Ha ha ha! Nhưng cô ta không hiểu, g.i.ế.c được người đứng đầu không có nghĩa là cô ta sẽ thành người đứng đầu. Vị trí số một sẽ luôn để trống, chờ chủ nhân chân chính trở lại ."
Mạnh Lệ... Ký ức tràn về như nước vỡ bờ, tôi biết mình c.h.ế.t như thế nào rồi . Mạnh Lệ là bạn thân nhất của tôi . Chúng tôi cùng tham gia cuộc thi Hoa hậu Thế giới, dọc đường luôn động viên nhau cố gắng. Cuối cùng, cả hai đều giành thứ hạng cao nhất để vào vòng trong.
Tối hôm trước lễ trao giải, cô ta gọi tôi đến tổng duyệt. Tôi đứng trên sân khấu, đang chờ cô ta đội vương miện cho mình thì xà nhà đổ sập. Tôi ngã gục trong vũng m.á.u. Hình ảnh cuối cùng là đôi giày cao gót của Mạnh Lệ và chiếc bông tai rơi lọt vào khe sàn gỗ.
Sáng hôm sau , tôi và Mira đều tỉnh lại trên sàn, toàn thân đau nhức. Cuối cùng, anh ta cũng quyết định cho tôi mượn bộ đồ đó. Trước khi đi , tôi hỏi:
"Mạnh Lệ bị bắt chưa ?"
Mira tỏ vẻ bực bội:
"Chưa, cảnh sát nói chứng cứ không đủ."
Anh ta lại gãi đầu:
"Chà, sao chuyện gì tôi cũng kể hết cho cô vậy ?"
Tôi nhắc:
"Hiện trường gây án có khi còn sót lại mấy món phụ kiện nhỏ gì đó, có thể đến xem lại một lượt."
Mắt Mira sáng rực lên, như thể giây sau là lao đi ngay. Tôi kéo anh ta lại :
"Chuyện về nàng thơ của anh , tôi thật sự rất tiếc. Nhưng tôi tin nếu cô ấy biết anh đã quyên toàn bộ tiền thưởng cho trại trẻ mồ côi, nhất định sẽ thấy rất an lòng."
Mira cảm động ôm lấy tôi :
"Cảm ơn cô. Tôi luôn cảm thấy hối hận. Nếu hôm đó tôi cũng có mặt..."
"Tự trách làm gì, Mira? Nếu anh cứ dằn vặt như vậy , cô ấy sẽ buồn đấy."
Tôi lau nước mắt. Thì ra cảm giác được người khác ghi nhớ lại cay đắng đến thế.
Về đến nhà, tôi thử chiếc váy dạ hội đẹp đến ngẩn ngơ, chỉ là phần eo hơi chật. Có vẻ dạo này phải ăn ít lại mới được .
Khi ăn cơm ở căng tin trường, khay cơm của tôi bỗng dưng xuất hiện thêm một cái đùi gà. Ngẩng lên nhìn , quả nhiên là Trương Dương.
"Ăn nhiều một chút đi , xem con thiên nga bé nhỏ của tôi gầy đến mức nào rồi kìa."
" Nhưng thứ Sáu tôi thi vòng chung kết cuộc thi Hoa khôi trường đó, ăn nữa là không mặc vừa váy mất."
Tôi gắp cái đùi gà đó cùng luôn cả cái trong khay đưa sang cho Trương Dương. Thấy cậu ấy hơi giận rồi , tôi giơ tay thốt như một tên nịnh nọt:
" Tôi đảm bảo sau cuộc thi sẽ ăn uống lành mạnh trở lại ."
Tôi còn tự cho là mình quyến rũ mà liếc mắt đưa tình một cái.
"Vậy thì còn tạm được ."
Chaporia
Bình Luận (0)