Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

"Chuyện trên mạng là mày làm . Tao biết , cho mày một cơ hội xóa hết đi . Không thì đừng trách tao không khách sáo."

"Hừ, mày dám làm còn sợ người ta nói chắc? Mày giống mẹ mày, tiện như nhau , chuyên cướp đồ của người khác."

Nghe vậy , tôi giơ tay tát cô ta một cái rõ kêu:

"Đừng tưởng cướp lấy cuộc đời người khác rồi ôm khư khư là thành của mình . Những gì mày cướp từ nhà họ Tô sẽ phải trả lại từng thứ một. Quỳ xuống mà trả!"

Nói rồi , tôi giật phăng mặt dây chuyền trái tim tình nhân trên cổ cô ta , dùng tới ba miếng khăn ướt để lau. Sợi dây chuyền đẹp như vậy mà từng bị đeo trên người nhà họ Thẩm, bẩn thấy ghê.

Thẩm Chi Y về nhà không những không gỡ bài, mà còn tự đăng ảnh môi và cổ sưng đỏ lên mạng, vu cho tôi dọa nạt và hành hung cô ta . Dư luận lại bùng lên lần nữa. Tôi một lần nữa bị đẩy ra đầu sóng ngọn gió, ngay cả những người vốn tin tôi cũng bắt đầu d.a.o động. Tâm trạng tụt dốc không phanh.

Mira gọi điện tới:

"Nhiên Nhiên bảo bối, em đúng là thần tiên!"

"Ở khe nền nhà hiện trường tìm được khuyên tai của Mạnh Lệ rồi . Trời có mắt, ác giả ác báo rồi !"

Cuối cùng cũng có một tin tốt , nhưng tôi vẫn không cười nổi. Giọng Mira bên kia lại đột nhiên đầy phẫn nộ:

"Ôi trời, tôi thật sự tức điên rồi ! Đứa nào dám bịa đặt chuyện về Nhiên Nhiên bảo bối của tôi , tôi phải ra tay đối chất ngay!"

Xem ra Mira cũng đã thấy mấy bài bôi nhọ tôi . Chưa đến một phút, bình luận của anh ta đã bị đẩy lên đầu:

"Đính chính nhé, Nhiên Nhiên là nàng thơ mới của tôi . Tôi muốn cho em ấy mượn thiết kế thì sao nào, mắc mớ gì tới các người ? Và làm ơn đừng lấy đầu óc bẩn thỉu của mấy người mà nghi ngờ tình chị em chủ nghĩa xã hội giữa tôi với em ấy . Ok?"

Ngay lúc đó, không biết ai đã đào lại quá khứ của mẹ Thẩm Chi Y. Chuyện Thẩm Chi Y từng bắt nạt Tô Nhiên trong trường cũng bị bóc luôn. Thẩm Chi Y lập tức từ người yếu thế trở thành mục tiêu bị mọi người ném đá. Những bạn học từng nghi ngờ tôi giờ lại bắt đầu tỏ ra đồng cảm.

Pha xử lý lần này giúp tôi tăng vọt độ nổi tiếng. Lúc tranh cử hội trưởng hội học sinh, số phiếu của tôi vượt xa Tạ Đồ Nam mấy chục phiếu.

Sau khi bầu cử kết thúc, Tạ Đồ Nam tìm tôi :

"Hai chữ chúc mừng, tôi nói thật lòng đấy."

Trương Dương dường như cũng thay đổi thành một con người khác, hoàn toàn hòa nhập với tập thể. Kết bạn với một nhóm cùng chơi bóng rổ, cùng trốn học chơi game, cậu ấy vẫn rất hay cười . Chỉ là không hiểu sao nụ cười bây giờ lại thuần khiết và dễ gần hơn trước , cuối cùng cũng mang dáng vẻ của một thiếu niên rạng rỡ đúng tuổi. Ánh nắng rực rỡ ngoài cửa sổ, trong phòng tràn đầy sức sống tuổi trẻ.

Hôm nhận được giấy báo trúng tuyển của Đại học Bắc Kinh, tôi đến nghĩa trang thăm Tô Cẩn.

"Cô Tô, cháu xin lỗi vì đã mượn thân thể của Tô Nhiên."

Tôi đặt bó hoa xuống, cúi đầu thật sâu. Nghe nói cả nhà Thẩm Diễn vì dùng quá nhiều thực phẩm chức năng nên tinh thần lẫn thể chất đều không còn bình thường, cũng chẳng ai muốn quan tâm tới họ nữa. Ác giả ác báo, dưới đó mọi người cứ yên tâm nghỉ ngơi đi .

Tôi mở bức thư Tô Nhiên để lại , dùng bật lửa đốt đi . Ngay lúc gần cháy hết, tôi bỗng nhìn thấy cuối trang giấy hiện lên thêm một hàng chữ nhỏ: "Cảm ơn chị."

Gáy tôi bỗng lạnh đi .

Tôi nhìn thấy Tô Nhiên, chính xác hơn là linh hồn của cô ấy .

Cô ấy mỉm cười ngượng ngùng với tôi :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tu-con-coc-ghe-bi-bat-nat-den-thu-khoa-hoa-khoi-van-nguoi-me/chuong-12.html.]

"Trước khi khai giảng, em có thể mượn thân thể một ngày được không ?"

Tô Nhiên nói rất cẩn trọng, từ "mượn" ấy khiến tôi cảm thấy hổ thẹn. Rõ ràng tôi mới là người chiếm dụng thân thể cô ấy . Hóa ra phần linh hồn còn lại của Tô Nhiên vẫn luôn trú ngụ trong sợi dây chuyền trái tim tình nhân. Cũng bằng cách đó, cô ấy đã cẩn thận giữ tôi lại .

Việc đầu tiên Tô Nhiên làm là hẹn gặp Tạ Đồ Nam.

Tô Nhiên và Tạ Đồ Nam lớn lên cùng nhau trong một ngôi làng nhỏ, là thanh mai trúc mã. Sau này Tô Nhiên chuyển lên thành phố học, Tạ Đồ Nam cũng cố hết sức thi vào cùng một trường. Lẽ ra cả hai đã có thể trải qua một quãng thanh xuân thật đẹp . Nhưng Tạ Đồ Nam phát hiện mình càng đối xử tốt với Tô Nhiên thì cô ấy càng bị bắt nạt nhiều hơn. Ngược lại , nếu cậu ta tỏ vẻ chán ghét Tô Nhiên thì hôm đó cô ấy lại có thể sống yên ổn hơn một chút. Bóng lưng gầy gò của thiếu niên ấy , đến cả cách bảo vệ người khác cũng đầy thấp kém và cam chịu.

Hôm đó cả hai đều không nhắc gì đến những chuyện xảy ra sau này , chỉ kể toàn chuyện lúc nhỏ. Cùng nhau đi nhặt tổ chim, cùng nhau xem tivi, cùng nhau đến chùa xin túi vải đỏ cầu phúc.

Họ đến công viên giải trí. Lúc ngồi xe đua mini, cả hai cười rạng rỡ không dứt. Họ còn chụp loạt ảnh sticker, tấm nào cũng là ảnh chụp chung.

Trời sắp tối, Tạ Đồ Nam đưa Tô Nhiên về nhà. Lúc chia tay, cậu ta ôm c.h.ặ.t lấy Tô Nhiên, mạnh đến mức như sắp khóc . À, cậu ta khẽ khàng đến mức gần như không thể nghe thấy mà nói lời xin lỗi :

"Xin lỗi ..."

Tô Nhiên bật khóc , cậu ta cũng khóc theo. Chỉ vì họ ôm nhau quá c.h.ặ.t nên chẳng ai nhìn thấy nước mắt của người kia .

Một lúc lâu sau , Tô Nhiên mới lắc đầu. Cô ấy lau khô nước mắt, dùng hai tay đẩy khóe môi Tạ Đồ Nam lên:

"Tạ Đồ Nam, phải cười chứ?"

Tạ Đồ Nam ngoan ngoãn nhếch môi cười mà nước mắt vẫn không ngừng tuôn rơi. Bộ dạng vừa ngốc nghếch vừa buồn cười ấy khiến Tô Nhiên bật cười thành tiếng. Cả hai cứ vừa khóc vừa cười như thế cho đến khi mặt trời lặn hẳn.

"Tạ Đồ Nam, tạm biệt."

Tô Nhiên rời đi không ngoảnh đầu lại , còn tôi thì nhìn thấy Tạ Đồ Nam vẫn đứng yên tại chỗ. Cậu ta mấp máy môi như muốn nói gì đó, cuối cùng lại chỉ hóa thành một vẻ mặt nửa cười nửa khóc . Hôm đó bên lề đường, có một thiếu niên vóc người gầy guộc, bờ vai run rẩy rất lâu, rất lâu.

Hôm sau , trước cổng Đại học Bắc Kinh, vừa thấy Trương Dương, Tô Nhiên lập tức nhón chân hôn lên môi cậu ấy . Đến khi hoàn hồn lại , người vừa hôn Trương Dương đã biến thành tôi rồi !

Mắt tôi trừng to như chuông đồng:

"Cái đó... chuyện là thế này , nghe tôi giải thích đã ..."

Trương Dương kéo tôi vào lòng:

" Tôi là kiểu người rất trong sáng đấy. Cậu đã hôn tôi rồi thì phải có trách nhiệm với tôi đến cùng nha."

Giọng cậu ấy mềm như b.ún mà ánh mắt lại vô cùng đểu giả. Tôi tức điên.

Tôi nhìn thấy Tô Nhiên vẫy tay chào tôi ở góc phố rồi biến mất. Biến mất cùng với Tô Nhiên còn có túi cầu phúc mà Tạ Đồ Nam tặng, vé công viên trò chơi và loạt ảnh sticker họ đã chụp.

"Nhìn gì thế?" Trương Dương cũng thò đầu ra nhìn về phía góc phố.

"Không có gì. Đi báo danh thôi."

"Được thôi, ai tới sau là cún con nhé!"

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...