Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Mấy buổi tiệc như thế này gọi là tiệc mừng nhưng thực ra chỉ là cái cớ, chủ yếu vẫn là giao lưu thương mại. Trông thấy Trương Dương đang được ba cậu ấy giới thiệu với Thẩm Diễn, tôi bèn bước đến bên cạnh Thẩm Diễn. Ba của Trương Dương nhìn chằm chằm vào người đàn ông trẻ bên cạnh, ánh mắt đầy nhiệt tình:

"Khánh An này , đi mời Hoa khôi trường chúng ta , cô Thẩm Chi Y nhảy một bài nhé."

Người tên Khánh An rõ ràng không hứng thú. Trương Dương liền đứng ra , đi thẳng đến trước mặt Thẩm Chi Y nhưng lại kéo tay tôi :

"Để em thay anh mời Hoa khôi nhảy một bài."

Thẩm Chi Y lúng túng đứng chôn chân tại chỗ. Tiếng nhạc vang lên, tôi còn chưa kịp phản ứng thì đã bị Trương Dương ôm eo kéo vào sàn nhảy. Dưới ánh đèn rực rỡ, đường nét khuôn mặt của Trương Dương càng thêm nổi bật, chỉ là đằng sau vẻ ngoài bất cần kia lại ẩn chứa một sự uể oải tôi không tài nào nhìn thấu.

Trai xinh gái đẹp , khi bản nhạc kết thúc, mọi ánh mắt trong phòng đều đổ dồn về phía chúng tôi .

"Oa, cô gái kia chính là Thẩm Chi Y sao ?"

" Đúng là hoa khôi, đẹp thật đấy."

"Xì, đừng nói bừa, đó là Tô Nhiên, con gái riêng của Tổng giám đốc Thẩm và vợ trước ."

Ba Trương Dương lúng túng ra mặt, cười gượng với Thẩm Diễn:

"Thằng con trai tôi lỗ mãng, mong ông bà lượng thứ."

Thẩm Diễn vẫn giữ thái độ khiêm tốn lễ độ như thường, chỉ là ánh mắt nhìn tôi lạnh như hồ băng. Tôi biết rõ đó tuyệt đối không phải ánh mắt tán thưởng mà là sát ý. Nhưng tôi không đổi bước, trái lại còn đi lên bậc thang trong ánh nhìn đầy cảnh cáo của hắn , giật lấy micro trong tay MC:

"Chào mọi người , tôi là Tô Nhiên."

Cả hội trường lập tức im phang phắc. Phu nhân nhà họ Thẩm phát điên muốn lao lên kéo tôi xuống nhưng lại bị vệ sĩ do tôi sắp xếp từ trước ngăn lại .

"Cảm ơn mọi người đã bỏ thời gian quý báu để đến dự tiệc ăn mừng của tôi , cũng chính là lễ trưởng thành 18 tuổi."

"Sao cơ? Danh hiệu hoa khôi đâu phải là nó..." Phu nhân Thẩm túm lấy Thẩm Chi Y, nhưng Thẩm Chi Y chỉ cúi đầu không nói một lời.

Nghe đến vế sau , không chỉ phu nhân Thẩm mà cả đồng t.ử của Thẩm Diễn cũng lập tức co lại . Ngay sau đó, ông ta cười nói :

"Tô Nhiên, sinh nhật con là tháng sau , hôm nay tiện thể mượn dịp cùng mừng luôn thôi."

Tôi cười lạnh trong lòng. Tiếng chuông điểm 12 giờ đêm vang lên đúng lúc. Tiếng chuông cuối cùng vừa dứt, tôi mỉm cười nói :

"Có lẽ Thẩm tiên sinh vẫn chưa hiểu rõ ý tôi . Vậy tôi nói lại lần nữa, tôi đã trưởng thành rồi , vừa đúng lúc nãy."

"Sao có thể? Rõ ràng là sinh nhật con tháng sau cơ mà."

"Thẩm tiên sinh hay quên thật đấy. Vậy thì để tôi nhắc lại cho ông nhớ. Trước kia mẹ tôi cùng ông khởi nghiệp, lúc sinh tôi thì bận tối mắt tối mũi, mãi đến một tháng sau mới đi làm giấy khai sinh. Nhân viên khi ấy liền ghi ngày làm giấy tờ thành ngày sinh luôn. Tìm lại giấy chứng sinh ở bệnh viện rồi điều chỉnh lại ngày sinh cũng chẳng phải chuyện gì khó đúng không ?"

Ánh mắt Thẩm Diễn rõ ràng đã có chút hoảng loạn. Ông ta nhìn về phía các vị khách lên tiếng:

"Hôm nay tiếp đón chưa được chu đáo, mong mọi người thứ lỗi . Lần sau Thẩm mỗ nhất định sẽ tận tình chiêu đãi."

"Khoan đã , lần sau sẽ đấu đến cùng. Ông soi gương xem bản thân còn cơ hội lần sau không đã ." Tôi hắng giọng: "Đã đông đủ cả rồi thì tôi cũng có chuyện muốn công bố, phiền mọi người làm chứng cho tôi một việc. Công ty này là mẹ tôi để lại trong di chúc cho tôi , mà bây giờ tôi cũng đã đủ tuổi thành niên. Kể từ hôm nay, tôi sẽ chính thức tiếp quản công ty."

Hết tin sốc này đến tin sốc khác khiến mọi người có mặt đều ngẩn ra như phỗng. Thẩm Diễn ra hiệu bằng mắt cho vài người thân tín. Một người đàn ông trung niên đầu hói tai to đứng dậy:

"Tô Nhiên, không phải chú coi thường cháu, nhưng công ty lớn như vậy , một cô bé mới vừa thành niên liệu có kham nổi không ?"

" Đúng đó."

"Phải đó, phải đó."

Đối mặt với những lời nghi ngờ, tôi mỉm cười hỏi lại :

" Nhưng mấy năm nay ông Thẩm dẫn dắt công ty lỗ triền miên, tôi chẳng lẽ lại để tâm huyết của mẹ mình đổ sông đổ biển sao ?"

Cái này thì vài kẻ gió chiều nào theo chiều nấy đã bắt đầu d.

a.o động. Tôi nhân cơ hội tung đòn sát thủ:

"Hơn nữa, tôi sẽ mời người chuyên nghiệp hơn đến điều hành công ty. Mọi người nhìn xem ai đây."

Tô T.ử Mục bước vào với dáng vẻ uy nghiêm, được Tô Hành dìu đi .

"Anh Tô, anh chưa c.h.ế.t sao ?" Một cấp dưới cũ nhận ra Tô T.ử Mục, rưng rưng xúc động.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tu-con-coc-ghe-bi-bat-nat-den-thu-khoa-hoa-khoi-van-nguoi-me/chuong-11.html.]

Thẩm Diễn thấy tình hình không vãn hồi được nữa, muốn nói chuyện riêng với tôi . Tôi từ chối, quan tâm muộn màng còn không bằng cỏ rác. Việc điều hành công ty vẫn còn rất nhiều chuyện phải bàn bạc và quyết định. May mà chú T.ử Mục và anh Hành đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ.

Giữa chừng, tôi ra ngoài hít thở, tháo giày cao gót, thả lỏng người tựa vào lan can ban công đón gió. Mệt thì có , nhưng cũng thấy vui.

Sau cột trụ bỗng vang lên giọng quen thuộc:

"Anh, tất cả là em tự nguyện, anh đừng ái ngại."

"Dương Dương, anh biết em thông minh hơn anh nhiều. Em nên làm những việc mình muốn làm chứ không phải vì ân oán đời trước mà thấy mình nợ nần gì anh ."

"Anh, em hiểu mà."

"Em đó, chỉ giỏi qua mặt anh ."

Trước khi rời đi , Trương Thanh An xoa đầu Trương Dương, cảnh tượng đó lạ lùng mà ấm áp. Nhà nào cũng có chuyện khó nói , mãi gần đây tôi mới biết Trương Dương là con riêng, mẹ ruột cậu ấy vì tiền mà sinh ra cậu ấy .

"Sao cậu lại ở đây?" Trương Dương thấy tôi hơi bất ngờ, khóe mắt còn đỏ hoe.

"Là tôi đến trước đấy nhé. Nhóc con."

"Cậu nói ai là nhóc hả?"

"Cậu đó, chỉ có con nít mới lấy lỗi của người khác ra để trừng phạt bản thân mình , không phải sao ?"

Trương Dương cười ngẩn ra :

"Thiên nga nhỏ của tôi đúng là miệng lưỡi sắc bén thật đấy."

Tôi đưa cho cậu ấy một ly rượu:

"Anh trai cậu đúng là người tốt ."

"Ừ." Cậu ấy nhấp một ngụm, rượu men theo đôi môi đẹp chảy xuống.

"Vậy thì phải nghe lời anh ấy ." Tôi xoay vai, quay trở lại sảnh tiệc.

Phía sau bỗng vang lên giọng Trương Dương trong trẻo:

"Hay là chúng ta cùng học một trường đại học nhé?"

Tôi cong môi cười nhưng không quay đầu lại :

"Trường tôi định vào điểm đầu vào cao lắm đó."

Quay lại trường, thái độ của bạn học với tôi thay đổi 180 độ. Ngoài vài đứa mặt dày giả vờ thân thiết rồi bắt chuyện ngay:

" Tôi biết ngay Tô Nhiên lợi hại mà!"

Thì phần lớn đều lúng túng nhưng âm thầm thể hiện thiện chí:

"Tô Nhiên, để tớ lấy nước giúp cậu nha."

"Đây là bánh mẹ tớ tự làm . Cậu ăn thử xem."

Cô giáo thì coi tôi như hình mẫu tiêu biểu, khoe khoang khắp nơi với các thầy cô khác. Chuyện tôi từ đội sổ lật ngược thành thủ khoa lan khắp trường với tốc độ ánh sáng. Chớp mắt cái, tôi trở thành thần tượng của vô số học sinh bình thường.

"Tô Nhiên không ổn rồi , mau xem diễn đàn trường đi !"

Có người lôi ảnh tôi mặc bộ đồ thi chung kết hoa khôi ra bóc phốt, bảo đó là thiết kế thuộc dòng Nirvana của nhà thiết kế trẻ Mira. Họ dán mấy tấm hình có lý có chứng: tôi xách rượu đến nhà Mira, sáng hôm sau mới rời đi , lúc chia tay còn ôm nhau khóc .

"Chụp cũng đẹp đấy chứ." Tôi nhận xét rất khách quan.

"Tô Nhiên, cậu bị ngớ ngẩn hả? Giờ trên mạng đang nói cậu ngủ với nhà thiết kế để đổi lấy bộ đồ, chơi trò quy tắc ngầm đó. Cậu không mau đính chính đi ."

Dư luận đến nhanh mà cũng quay xe nhanh hơn nữa. Đặc biệt là kiểu tân binh vừa mới ló đầu như tôi , mới có chút người theo đuổi đã có cả đống người chờ hả hê xem tôi té ngã. Vừa khéo lại đúng lúc tranh cử hội trưởng hội học sinh, người tung tin đúng là biết chọn thời điểm. Để xem là ai rảnh rỗi sinh nông nổi bày ra cái chiêu này .

Tan học, tôi chặn đường Thẩm Chi Y ở cổng trường.

Sau khi tài sản được thanh lý, tôi đã dọn ra ngoài ở riêng. Ngôi nhà cũ tạm thời cho họ tá túc nhưng phải trả tiền thuê. Thẩm Diễn thân mình khó giữ, cuộc sống của hai mẹ con Thẩm Chi Y càng lúc càng tệ. Từ giàu sang mà nghèo thì nhanh lắm, chứ đã nghèo quay lại giàu mới khó. Giờ Thẩm Chi Y chẳng còn tư cách tiểu thư nữa mà cứ cố ra vẻ ta đây, nhìn mà buồn cười .

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...