Đau.
Cảm giác đau đớn xé rách da thịt truyền đến từ hai hố xương quai xanh khiến Quý Tiêu Du bừng tỉnh. Khứu giác nhạy bén của nàng lập tức bắt được một mùi ẩm mốc đặc trưng của rơm rạ mục nát, hòa quyện cùng một luồng u hương ngọt ngấy, dính dớp đến nghẹt thở.
Nàng chậm rãi mở mắt. Tầm nhìn mờ mịt dần trở nên rõ ràng. Nàng đang bị trói gô vào một cây cột gỗ sần sùi giữa một sài phòng tăm tối. Sợi thừng gai thô ráp siết c.h.ặ.t lấy cổ tay, hằn sâu vào lớp da thịt trắng bệch, rỉ m.á.u.
Chưa kịp để nàng hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra , vô số ký ức xa lạ và hỗn loạn như một trận cuồng phong thô bạo tràn vào vỏ não. Đại Phàn Vương Triều... Quý gia... Ngô gia... Một thế giới cổ đại quyền mưu đan xen cùng những thế lực ẩn thế như Cổ Võ và Cổ Độc.
Nàng, Quý Tiêu Du, đại tiểu thư danh chính ngôn thuận của Quý gia, nhưng lại bị chính cô ruột của mình là Quý Mỹ Nga cùng đứa con gái Ngô Ánh Toàn lừa gạt, tước đoạt gia sản. Cha nàng, Quý Xương Thịnh, vì bảo vệ nàng mà bị chúng đ.á.n.h đập tàn nhẫn, hiện đang bị giam cầm dưới địa lao tăm tối, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc. Còn nàng, lúc này đây, đang bị trói như một con súc vật chờ làm thịt, bị ép phải ký vào "Khế ước thế thân " để trở thành "dược dẫn" – một vật hiến tế sống gánh tai ương thay cho Ngô Ánh Toàn.
"Tỉnh rồi sao , biểu muội tốt của ta ?"
Một giọng nữ lanh lảnh, mang theo sự kiêu ngạo và đắc ý vang lên phá vỡ dòng suy nghĩ của Quý Tiêu Du.
Từ trong bóng tối của sài phòng, Ngô Ánh Toàn bước ra . Ả vận một thân cẩm bào lụa là thêu hoa mẫu đơn rực rỡ, dung mạo kiều diễm nhưng đôi mắt lại ánh lên sự độc ác, hẹp hòi. Trên tay ả là một tờ giấy tuyên giấy trắng mực đen, góc dưới cùng còn chừa lại một khoảng trống để điểm chỉ. Bên cạnh ả, một nam nhân dáng vẻ thư sinh nho nhã, mặc trường bào màu ngọc bích cũng từ từ bước tới. Hắn là Đỗ Giai Thành – vị hôn phu thanh mai trúc mã đã từng thề non hẹn biển với nguyên chủ, nay lại đứng ở phe kẻ thù.
"Tiêu Du..." Đỗ Giai Thành lên tiếng, giọng điệu tỏ vẻ xót xa nhưng ánh mắt lại không giấu được sự hèn hạ, giảo hoạt. "Nàng đừng trách ta . Thủy hướng đê lưu, nhân hướng cao tẩu (Nước chảy chỗ thấp, người vươn chỗ cao). Ánh Toàn muội muội đã hứa sẽ giúp Đỗ gia ta vực dậy, cho ta một con đường tiến thân rạng rỡ. Nàng mang bát tự thuần âm, sinh ra đã định sẵn là mệnh 'dược dẫn'. Dù sao cũng phải c.h.ế.t, chi bằng nàng điểm chỉ vào khế ước này , gả đi làm thế thân hiến tế thay cho Ánh Toàn. Như vậy , Quý gia và Đỗ gia đều được nhờ."
Quý Tiêu Du lạnh lùng nhìn hai kẻ cặn bã trước mặt. Linh hồn nữ cường nhân hiện đại từng hô mưa gọi gió trên thương trường nay dung hợp hoàn hảo với sự uất hận tột cùng của nguyên chủ, tạo ra một luồng sát khí vô hình cuộn trào trong l.ồ.ng n.g.ự.c. Nàng không gào thét, không khóc lóc van xin như chúng mong đợi. Khóe môi tái nhợt của nàng khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười giễu cợt đến gai người .
"Dược dẫn? Thế thân ?" Giọng nói của Quý Tiêu Du khàn đặc do lâu ngày không uống nước, nhưng từng chữ thốt ra lại sắc lạnh như d.a.o găm. "Đỗ Giai Thành, ngươi bán đứng nữ nhân của mình để đổi lấy vinh hoa phú quý, còn dám mở miệng nói những lời đạo mạo đó sao ? Quả nhiên là tiện nhân xứng với cẩu, thiên trường địa cửu."
Sắc mặt Đỗ Giai Thành thoắt cái trắng bệch, cơn tức giận bốc lên tận đỉnh đầu: "Ngươi... rượu mời không uống muốn uống rượu phạt!"
"Chát!"
Ngô Ánh Toàn không chần chừ, bước tới vung tay tát mạnh vào mặt Quý Tiêu Du. Cú tát mang theo mười phần lực đạo khiến khóe môi nàng rỉ ra một vệt m.á.u đỏ thẫm.
"Tiện nhân! Sắp c.h.ế.t đến nơi còn dám mạnh miệng!" Ngô Ánh Toàn nghiến răng, giơ tờ khế ước lên trước mặt nàng. "Mẫu thân ta đã bao vây toàn bộ sài phòng này rồi . Cha ngươi đang sống dở c.h.ế.t dở dưới địa lao, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn ấn dấu vân tay, ta sẽ cho lão già đó một chén cơm ôi để kéo dài hơi tàn. Nếu không ..."
Ả cười gằn, chỉ tay về phía chiếc lư hương nhỏ bằng đồng xỉn màu đang đặt trên chiếc bàn gỗ mục nát cách đó không xa. Khói hương màu hồng nhạt lượn lờ bốc lên, chính là ngọn nguồn của thứ u hương ngai ngái nãy giờ.
"Ngươi có biết đó là gì không ? Tầm Duyên Hương đấy." Ngô Ánh Toàn ghé sát tai Quý Tiêu Du, thì thầm đầy ác ý. "Thứ hương liệu chiết xuất từ Tầm Duyên Hoa của Cổ Độc gia tộc. Chỉ cần hít phải một canh giờ, trinh liệt ngọc nữ cũng biến thành dâm phụ khao khát nam nhân đến phát điên. Nếu ngươi không ký, ta sẽ để mấy tên gia đinh bẩn thỉu nhất Ngô gia vào đây hầu hạ ngươi. Đến lúc đó, danh tiết của đại tiểu thư Quý gia sẽ triệt để thối nát, để xem ngươi lấy mặt mũi nào đi gặp liệt tổ liệt tông dưới suối vàng!"
Tâm địa độc ác đến mức khiến người ta phải sôi m.á.u. Tầm Duyên Hương không chỉ là một loại xuân d.ư.ợ.c thông thường, nó là một loại ma túy ảo giác tàn phá thần kinh cực mạnh. Kẻ trúng độc sẽ hoàn toàn mất đi lý trí, trở thành nô lệ của d.ụ.c vọng, cuối cùng cạn kiệt tinh huyết mà c.h.ế.t. Chúng không chỉ muốn mạng nàng, mà còn muốn hủy hoại thanh danh nàng một cách triệt để nhất.
Trong lúc thế cục bên dưới sài phòng đang giằng co gay gắt, không một ai hay biết , trên thanh xà ngang khuất chìm trong bóng tối rậm rạp sát mái ngói, có một đôi mắt thâm thúy tựa hắc tinh linh đang thu trọn mọi biến động vào tầm nhìn .
Phàn Dật Ngân lười biếng tựa lưng vào cột nhà, hắc y trên người hắn hòa làm một thể với bóng đêm. Hắn là vị phiên vương nắm trong tay quyền sinh sát tối cao, cũng là thủ lĩnh của tổ chức sát thủ Long Điện hùng mạnh nhất vương triều - Tư Âm Nam. Kẻ giậm chân một cái cũng đủ khiến triều đình và giang hồ rung chuyển, nay lại đích thân tiềm nhập Ngô gia chỉ để điều tra một manh mối nhỏ giọt về Cổ Độc.
Căn bệnh trầm kha trong cơ thể hắn – một loại Cổ Độc chí mạng – dạo gần đây có dấu hiệu rục rịch phát tác. Manh mối chỉ điểm Ngô gia có giao dịch ngầm với Cổ Độc gia tộc, vì thế hắn mới xuất hiện ở cái sài phòng tồi tàn này .
Bàn tay thon dài, khớp xương rõ ràng của Phàn Dật Ngân khẽ vuốt ve ngọc bội bên hông. Hắn vốn định ra tay bóp c.h.ế.t đôi cẩu nam nữ ồn ào bên dưới để cướp lấy Tầm Duyên Hương thẩm vấn, nhưng ánh mắt trong trẻo mà tàn nhẫn của thiếu nữ đang bị trói c.h.ặ.t kia lại khiến hắn bất ngờ khựng lại .
Không có nước mắt. Không có sự hoảng loạn. Không có van xin.
Đối mặt với uy h.i.ế.p hủy hoại danh tiết và tính mạng, đôi mắt của Quý Tiêu Du phẳng lặng như một đầm nước sâu không đáy, bên trong ẩn chứa một luồng sát khí ngưng tụ đến cực điểm. Sự lạnh lùng ấy hoàn toàn không thuộc về một đại tiểu thư khuê các yếu đuối. Nó giống hệt ánh mắt của những con sói hoang bị dồn vào đường cùng trước khi c.ắ.n xé yết hầu kẻ thù.
Thú vị. Khóe môi Phàn Dật Ngân khẽ cong lên một đường cung thị huyết. Hắn quyết định thu lại sát ý, lặng lẽ khoanh tay trước n.g.ự.c, chờ xem con mồi bé nhỏ này sẽ giãy giụa ra sao .
Bên dưới , Đỗ Giai Thành thấy Quý Tiêu Du im lặng, tưởng nàng đã sợ hãi khuất phục. Hắn đắc ý cầm lấy hộp súc sắc đựng chu sa đỏ tươi, bước tới gần nàng.
"Tiêu Du, ngoan ngoãn nghe lời đi . Ta sẽ giúp nàng ấn tay..."
Khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy nửa bước.
Ngay khoảnh khắc ngón tay của Đỗ Giai Thành sắp chạm vào tay Quý Tiêu Du, ánh mắt nàng đột nhiên lóe lên một tia sắc bén tột độ.
Súc Cốt Công!
Một môn tuyệt kỹ của Cổ Võ gia tộc mà nguyên chủ từng vô tình học lỏm
được
từ một cao nhân giang hồ, nay kết hợp với khả năng chịu đựng đau đớn phi thường của linh hồn hiện đại,
được
thi triển một cách
hoàn
hảo.
"Rắc! Lách cách!"
Một chuỗi âm thanh giòn giã vang lên. Khớp vai và xương cổ tay của Quý Tiêu Du đột ngột trật khỏi vị trí nguyên bản, thu nhỏ lại với một biên độ khó tin. Sợi thừng gai vốn đang siết c.h.ặ.t lập tức lỏng lẻo. Chỉ trong chớp mắt, hai tay nàng đã tuột khỏi vòng trói.
Sự biến đổi diễn ra quá nhanh, quá kinh người . Đỗ Giai Thành trố mắt kinh ngạc, chưa kịp thốt lên nửa lời thì một luồng kình phong đã ập thẳng vào mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/dich-nu-hac-hoa-bao-vuong-cung-chieu-tan-troi/chuong-1-suc-cot-thoat-vay-doc-huong-phan-phe.html.]
Quý Tiêu Du lật tay, khớp xương nhanh ch.óng khôi phục vị trí cũ, đồng thời dồn toàn bộ lực lượng vào cùi chỏ, giáng một đòn sấm sét vào huyệt thái dương của hắn .
"Bốp!"
Âm thanh va chạm nặng nề vang lên. Đỗ Giai Thành, gã thư sinh trói gà không c.h.ặ.t, chỉ kịp kêu lên một tiếng nghẹn ứ trong cổ họng rồi hai mắt lật trắng, ngã vật xuống nền đất hôi hám, bất tỉnh nhân sự.
Toàn bộ quá trình từ lúc nàng bẻ khớp, thoát trói đến khi đ.á.n.h gục Đỗ Giai Thành diễn ra không quá ba nhịp thở. Gọn gàng, lưu loát, không một động tác thừa.
Ngô Ánh Toàn đứng sững sờ, nụ cười đắc ý trên môi ả cứng đờ như bị đóng băng. Ả không thể tin vào mắt mình . Biểu muội nhu nhược, yếu đuối, luôn cúi đầu ngoan ngoãn của ả từ khi nào lại có thân thủ quỷ mị và tàn độc đến vậy ?
"Ngươi... ngươi làm cái gì..." Ngô Ánh Toàn lắp bắp, hoảng loạn lùi lại , định há miệng gọi gia đinh bên ngoài.
Nhưng Quý Tiêu Du làm sao có thể cho ả cơ hội đó. Như một bóng ma, nàng vọt tới, bàn tay lạnh lẽo gầy gò vươn ra như móng vuốt chim ưng, bóp c.h.ặ.t lấy yết hầu của Ngô Ánh Toàn, nhấc bổng ả ép sát vào vách tường sần sùi.
"Ưm... á..." Ngô Ánh Toàn vùng vẫy kịch liệt, đôi chân đi hài thêu hoa đạp loạn xạ trong không trung. Khí quản bị siết c.h.ặ.t khiến mặt ả nhanh ch.óng chuyển sang màu đỏ tía, đôi mắt trợn ngược đầy kinh hoàng.
"Kêu đi . Ngươi thử thốt ra một âm thanh xem, ta lập tức bẻ gãy cổ ngươi." Quý Tiêu Du kề sát mặt ả, giọng nói mang theo hơi thở của t.ử thần. "Vừa rồi ngươi nói cái gì? Muốn ta làm d.ư.ợ.c dẫn thế thân ? Muốn hủy hoại danh tiết của ta ?"
Tay trái nàng duy trì lực siết, tay phải thuần thục cướp lấy tờ Khế ước thế thân đang nằm trong tay Ngô Ánh Toàn, nhét gọn vào vạt áo. Tờ giấy này , một lát nữa sẽ là bùa đòi mạng của chính Ngô gia chúng.
Trên xà nhà, đôi đồng t.ử sâu thẳm của Phàn Dật Ngân hơi co rút lại . Khí tức cuồng bạo của hắn lại được xoa dịu một cách kỳ lạ bởi sự tàn nhẫn và quyết đoán của thiếu nữ bên dưới .
Một con báo nhỏ giấu nanh vuốt dưới lớp vỏ bọc thỏ trắng. Hắn thầm nghĩ, ngón tay gõ nhẹ lên thân kiếm. Nàng ta định xử lý Tầm Duyên Hương thế nào đây?
Giống như đáp lại sự tò mò của hắn , Quý Tiêu Du quay đầu nhìn chiếc lư hương đang nhả khói hồng. Khóe môi nàng câu lên một nụ cười tà ác.
Nàng buông lỏng tay một chút để Ngô Ánh Toàn có thể thở, nhưng ngay lập tức bồi thêm một cú đá vào đầu gối khiến ả ngã quỵ xuống đất. Không để ả kịp phản ứng, Quý Tiêu Du bước tới bàn, cầm lấy chiếc lư hương bằng đồng đang nóng bỏng. Mặc kệ nhiệt độ làm bỏng rát lớp da tay, nàng dứt khoát hất tung nắp lư hương, dùng ngón tay kẹp lấy hai viên d.ư.ợ.c hoàn màu hồng sậm đang cháy dở bên trong.
"Ngươi... ngươi muốn làm gì? Đừng qua đây!" Ngô Ánh Toàn sợ hãi tột độ, lết lùi về phía sau , nước mắt nước mũi tèm lem làm hỏng cả lớp trang điểm tinh xảo. Ả hiểu quá rõ uy lực của Tầm Duyên Hương, nếu thứ đó nuốt vào bụng... hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi.
"Làm gì sao ? Đương nhiên là Gậy ông đập lưng ông rồi ."
Quý Tiêu Du cười lạnh, bước tới giẫm mạnh lên n.g.ự.c Ngô Ánh Toàn, đè ả xuống đất. Tay nàng bóp c.h.ặ.t cằm ả, lực đạo mạnh đến mức khiến xương hàm kêu răng rắc.
"Há miệng ra !"
Ngô Ánh Toàn mím c.h.ặ.t môi, liều mạng lắc đầu. Quý Tiêu Du không chút lưu tình, ngón tay cái ấn mạnh vào huyệt đạo dưới cằm ả. Cơn đau nhói truyền đến khiến Ngô Ánh Toàn không nhịn được phải há mồm bật ra tiếng kêu gào. Chỉ chờ có thế, Quý Tiêu Du nhét thẳng viên d.ư.ợ.c hoàn Tầm Duyên Hương đang cháy dở vào sâu trong cuống họng ả, rồi vuốt mạnh một cái ở yết hầu, ép ả phải nuốt chửng.
"Khụ khụ... ọe... tiện nhân... ngươi cho ta ăn cái gì..." Ngô Ánh Toàn ho sặc sụa, vươn tay móc họng nhưng viên t.h.u.ố.c đã trôi tuột xuống dạ dày, nháy mắt hóa thành một luồng hỏa thiêu đốt từ lục phủ ngũ tạng lan tỏa ra toàn thân .
Xử lý xong Ngô Ánh Toàn, Quý Tiêu Du quay sang gã thư sinh Đỗ Giai Thành vẫn đang nằm bất tỉnh. Nàng không chút thương xót, dùng mũi hài giẫm nát viên Tầm Duyên Hương còn lại , lấy bã t.h.u.ố.c bôi thẳng vào miệng và mũi của hắn , đảm bảo hắn hít đủ liều lượng kích thích chí mạng.
Hoàn thành mọi việc, Quý Tiêu Du đứng thẳng người dậy. Nàng phủi đi bụi bẩn trên vạt áo, ánh mắt lạnh lùng nhìn hai kẻ thù đang nằm la liệt dưới đất.
Dược tính của Tầm Duyên Hương phát tác cực kỳ dữ dội. Chỉ mới mười nhịp thở, làn da của Ngô Ánh Toàn đã ửng đỏ như tôm luộc, ánh mắt ả bắt đầu đờ đẫn, hơi thở trở nên dồn dập, hổn hển. Ả vặn vẹo thân mình trên mặt đất, đôi tay không tự chủ được mà bắt đầu cào xé lớp cẩm bào đắt tiền trên người . Đỗ Giai Thành bên cạnh cũng bắt đầu rên rỉ, bản năng nam nhân bị kích thích đến cực điểm khiến hắn trong cơn mê sảng vươn tay quờ quạng, ôm chầm lấy cơ thể nóng rực của Ngô Ánh Toàn ngay bên cạnh.
Một màn kịch cẩu huyết dơ bẩn sắp sửa diễn ra .
Quý Tiêu Du chán ghét thu hồi ánh mắt. Nàng bước ra khỏi sài phòng, xoay người , dứt khoát kéo cánh cửa gỗ nặng trịch đóng sầm lại .
"Cạch."
Thanh khóa đồng bên ngoài bị nàng hạ xuống, triệt để nhốt đôi cẩu nam nữ vào cái l.ồ.ng d.ụ.c vọng do chính tay chúng giăng ra . Bên ngoài sài phòng, bóng tối của đêm đen bao trùm, nhưng âm thanh xé rách y phục và những tiếng rên rỉ dâm đãng từ bên trong bắt đầu vang lên rõ mồn một.
Quý Tiêu Du đứng dưới mái hiên, gió lạnh ban đêm thổi tung mái tóc rối bời của nàng. Kế hoạch bước đầu đã thành công. Kẻ thù muốn dùng Tầm Duyên Hương hủy hoại nàng, vậy nàng sẽ để toàn bộ gia đinh Ngô gia và vị mẫu thân Quý Mỹ Nga kính yêu của ả phải tự mình chiêm ngưỡng màn kịch "đặc sắc" này .
Nhưng ngay khi nàng vừa định xoay người tìm chỗ ẩn nấp để chuẩn bị cho bước lật kèo tiếp theo, một luồng áp bách lạnh lẽo đột ngột giáng xuống từ đỉnh đầu. Khí tức này tàn bạo, cường đại, mang theo mùi m.á.u tanh nhàn nhạt và sự nguy hiểm của một vương giả săn mồi.
Quý Tiêu Du khựng lại , phản xạ của một nữ cường nhân từng trải qua sinh t.ử khiến các cơ bắp trên người nàng lập tức căng cứng. Nàng chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như d.a.o phóng thẳng về phía thanh xà ngang khuất trong bóng tối của sài phòng.
Ở nơi đó, Phàn Dật Ngân đã đứng dậy từ lúc nào. Hắc y tung bay theo gió, đôi mắt sâu thẳm mang theo ý cười tà tứ nhìn chằm chằm vào nàng xuyên qua khe hở của mái ngói.
Bốn mắt nhìn nhau . Một bên là sát khí lạnh lẽo ngưng tụ, một bên là hứng thú chiếm hữu điên cuồng.
Quý Tiêu Du siết c.h.ặ.t nắm tay. Nàng biết , con quái vật thực sự của đêm nay, bây giờ mới lộ diện.
Chaporia
Bình Luận (0)