Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Áp lực vô hình từ trên không trung ép xuống tựa như một ngọn núi Thái Sơn vô hình, mang theo hàn ý thấu xương và mùi m.á.u tanh nhàn nhạt. Quý Tiêu Du đứng lặng dưới mái hiên tồi tàn, lưng thẳng tắp như một cây tùng vươn mình trong bão tuyết. Nàng không hề hoảng loạn kêu la, cũng không vội vã lùi bước tìm chỗ trốn. Phản xạ sinh tồn được trui rèn từ vô số kiếp nạn ở kiếp trước mách bảo nàng rằng: đối diện với dã thú, kẻ nào chớp mắt trước , kẻ đó sẽ c.h.ế.t.
Xuyên qua khe hở của mái ngói xô lệch, đôi mắt đen láy, sâu thẳm của Phàn Dật Ngân khóa c.h.ặ.t lấy nàng. Hắn mặc hắc y tiệp hẳn vào màn đêm, dung mạo góc cạnh được ánh trăng mờ ảo phác họa tựa như một vị tu la vừa bước ra từ cõi c.h.ế.t. Khí tức trên người hắn quá mức nguy hiểm, cường đại đến mức khiến người ta chỉ muốn quỳ rạp xuống thần phục.
Thế nhưng, Quý Tiêu Du lại bình thản đón nhận ánh mắt mang đầy tính xâm lược ấy . Nàng nhạy bén nhận ra trong đôi mắt sắc bén của nam nhân kia không hề có sát ý nhằm vào mình , mà thay vào đó là một loại hứng thú tà tứ, hệt như một vương giả đang no bụng bỗng chốc phát hiện ra một con mồi nhỏ bé nhưng lại mọc ra nanh vuốt sắc nhọn. Hắn đã chứng kiến tất cả. Từ khoảnh khắc nàng dùng Súc Cốt Công thoát khỏi dây thừng, cho đến khi nàng bóp miệng ép Đỗ Giai Thành và Ngô Ánh Toàn nuốt trọn Tầm Duyên Hương, toàn bộ vở kịch tàn nhẫn ấy đều thu gọn vào tầm mắt của hắn .
Kẻ thù của kẻ thù chưa chắc đã là bạn, nhưng kẻ đứng yên xem kịch thì tạm thời không phải là địch.
Quý Tiêu Du thu hồi tầm mắt. Nàng dứt khoát xoay đầu đi , hoàn toàn phớt lờ sự tồn tại áp đảo của Phàn Dật Ngân trên xà nhà. Nàng không có thời gian để bận tâm đến một nam nhân xa lạ, dù hắn có là thần thánh phương nào đi chăng nữa. Canh giờ không còn nhiều, vở kịch hay nhất của đêm nay chỉ mới bắt đầu, và nàng còn rất nhiều việc phải làm để chuẩn bị đón tiếp vị "cô mẫu" kính yêu của mình .
Bên trong sài phòng, âm thanh rên rỉ thở dốc đã bắt đầu trở nên điên cuồng. Tiếng y phục bằng gấm vóc đắt tiền bị xé rách vang lên xoèn xoẹt, xen lẫn là tiếng va chạm của da thịt và những lời nỉ non dâm đãng của Ngô Ánh Toàn. Dược tính của Tầm Duyên Hương quả nhiên danh bất hư truyền, thứ độc d.ư.ợ.c này một khi đã phát tác thì dù là liệt nữ trinh tiết cũng sẽ hóa thành kỹ nữ lầu xanh khát cầu nam nhân, huống hồ gì Ngô Ánh Toàn vốn dĩ đã là một kẻ lăng loàn, nông cạn.
Khóe môi Quý Tiêu Du nhếch lên một nụ cười trào phúng lạnh lẽo. Nàng lùi bước vào góc khuất sau đống củi khô chất cao ngoài hiên, mượn bóng tối để che giấu thân hình tiều tụy. Đưa tay vào vạt áo, nàng lôi ra một tờ giấy Tuyên Thành đã bị vò nhàu nát.
Đó chính là "Khế ước thế thân ".
Dưới ánh trăng nhợt nhạt xuyên qua những đám mây đen, từng dòng chữ viết bằng mực đỏ trên khế ước hiện lên rõ mồn một. Nội dung bên trong cực kỳ tàn độc: Quý Tiêu Du tự nguyện bán mạng, thay thế biểu tỷ Ngô Ánh Toàn gả vào nơi âm tà để làm d.ư.ợ.c dẫn hiến tế. Sống không thấy người , c.h.ế.t không thấy xác, từ nay ân đoạn nghĩa tuyệt với Quý gia, mọi vinh hoa phú quý đều nhường lại cho Ngô gia.
Bọn chúng không chỉ muốn tước đoạt mạng sống của nàng, mà còn muốn danh chính ngôn thuận cướp sạch mọi tài sản do cha nàng - Quý Xương Thịnh để lại , sau đó dùng chính m.á.u thịt của nàng để lót đường cho vinh hoa của con gái mụ ta .
"Muốn ta làm đá kê chân sao ?" Ánh mắt Quý Tiêu Du lóe lên tia tàn nhẫn. "Để xem tối nay, ai mới là kẻ phải bước xuống địa ngục."
Nàng cúi người , nhặt lấy một thỏi than củi đen sì rơi vãi cạnh bếp lò cũ nát bên ngoài sài phòng. Than củi tuy thô cứng nhưng nếu biết cách dùng, vẫn có thể thay thế b.út mực trong tình huống cấp bách. Thế nhưng, nét chữ trên khế ước vốn được viết bằng loại chu sa đỏ tươi như m.á.u, dùng than đen để sửa chữa chắc chắn sẽ lộ ra sơ hở.
Ánh mắt Quý Tiêu Du trầm xuống. Nàng không chút do dự đưa ngón tay trỏ lên miệng, hàm răng trắng bóc c.ắ.n mạnh một cái.
"Phập."
Lớp da thịt mỏng manh bị xé rách, một giọt m.á.u tươi đỏ sẫm rịn ra , mang theo cơn đau nhói truyền thẳng lên đại não. Quý Tiêu Du ngay cả lông mày cũng không thèm nhíu lại . Đối với một người từng bò ra từ núi đao biển lửa như nàng, chút đau đớn này chẳng khác nào kiến đốt.
Nàng dùng đầu thỏi than củi chấm vào giọt m.á.u trên ngón tay, biến nó thành một cây b.út đẫm m.á.u tươi. Dưới ánh sáng mờ ảo, Quý Tiêu Du nín thở, ngưng thần. Đôi tay gầy gò nhưng vững chãi, không hề run rẩy dù chỉ là một cái chớp mắt. Nàng khéo léo dùng ngón tay cái bôi mờ ba chữ "Quý Tiêu Du" ở phần người thế mạng, sau đó dùng thỏi than nhuốm m.á.u cẩn thận tô vẽ lại .
Từng nét, từng nét một. Nét b.út sắc sảo, dứt khoát, bắt chước hoàn hảo kiểu chữ Khải thư cứng cáp trên khế ước.
Chỉ trong mười nhịp thở, cái tên "Quý Tiêu Du" đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là ba chữ "Ngô Ánh Toàn" đỏ ch.ót, ch.ói lóa. Máu tươi pha lẫn bột than tạo ra một màu sắc gần như tương đồng tuyệt đối với màu mực chu sa ban đầu, nếu không cầm lên soi xét kỹ lưỡng dưới ánh đèn sáng rực thì căn bản không thể phát hiện ra dấu vết chỉnh sửa.
Hoàn thành xong bước quan trọng nhất, Quý Tiêu Du lại bóp mạnh vết thương trên ngón tay, nặn ra thêm một giọt m.á.u lớn. Nàng lạnh lùng ịn thẳng ngón tay đẫm m.á.u lên khoảng trống bên dưới cái tên Ngô Ánh Toàn.
Một dấu điểm chỉ đỏ thẫm, rành rành hiện ra .
Khế ước thế thân đã được lập lại . Giờ đây, kẻ phải chịu số phận làm d.ư.ợ.c dẫn hiến tế bị ném vào chỗ c.h.ế.t không còn là đại tiểu thư Quý gia thất thế, mà chính là viên ngọc quý trên tay Quý Mỹ Nga – Ngô Ánh Toàn.
Toàn bộ quá trình diễn ra tĩnh lặng, nhanh gọn và chuẩn xác đến mức đáng sợ.
Trên xà nhà, Phàn Dật Ngân thu hết mọi hành động của nàng vào đáy mắt. Đôi con ngươi đen thẳm của hắn khẽ d.a.o động. Hắn vốn tưởng nữ t.ử này chỉ có chút thông minh vặt vãnh và sự liều lĩnh của kẻ bị dồn vào đường cùng. Nhưng không , sự bình tĩnh đến lạnh lùng, thủ đoạn quyết đoán và đặc biệt là sự tàn nhẫn với chính bản thân mình khi tự c.ắ.n bật m.á.u ngón tay mà không hề biến sắc... tất cả đã vượt xa nhận thức của hắn về những tiểu thư khuê các yếu đuối ở Đại Phàn Vương Triều.
Nữ nhân này , thú vị hơn hắn tưởng tượng rất nhiều. Nàng giống như một đóa hoa bỉ ngạn nở rộ giữa vũng bùn lầy, kiêu ngạo, độc hại nhưng lại tỏa ra sức hút chí mạng.
Một ý niệm tò mò trỗi dậy trong lòng vị phiên vương tàn bạo. Hắn muốn thử xem, giới hạn của con mèo nhỏ đang giương nanh múa vuốt này rốt cuộc nằm ở đâu .
Nghĩ là làm , Phàn Dật Ngân khẽ nhấc ngón tay dài nhợt nhạt. Một tia nội lực mỏng như sợi tơ vô thanh vô tức b.ắ.n ra , đ.á.n.h trúng vào viên ngói sứt mẻ ngay phía trên đầu Quý Tiêu Du.
"Lạch cạch."
Tiếng động rất nhỏ, nhưng trong màn đêm tĩnh mịch lại vang lên rõ ràng vô cùng. Cùng lúc đó, Phàn Dật Ngân cố ý giải phóng một tia sát khí bạo liệt mang theo hơi thở của Cổ Độc, cuồn cuộn ập thẳng xuống vị trí của nữ nhân đang nấp trong góc khuất.
Không khí xung quanh Quý Tiêu Du đột ngột giảm xuống độ
không
, lạnh lẽo như thể
có
hàng ngàn mũi kim băng đang đ.â.m
vào
da thịt.
Khí huyết trong
người
nàng chấn động, cảm giác nguy hiểm tột độ khiến mồ hôi lạnh lập tức rịn
ra
trên
trán.
Nhưng Quý Tiêu Du không hề hoảng sợ nhảy dựng lên.
Động tác cất khế ước vào n.g.ự.c áo của nàng không hề khựng lại một giây nào. Ngay sau khi giấu kỹ đồ vật, nàng mới từ từ ngẩng đầu lên. Xuyên qua bóng tối, ánh mắt Quý Tiêu Du sắc bén như một thanh loan đao mới ra khỏi vỏ, mang theo luồng lệ khí không hề thua kém sát khí của nam nhân kia , phóng thẳng lên xà nhà.
Ánh mắt ấy không có sự cầu xin, không có sự sợ hãi, chỉ có một lời cảnh cáo sắc lạnh và cuồng ngạo: Đừng cản đường ta ! Nếu ngươi dám phá hỏng chuyện tốt của ta đêm nay, dù ngươi có là Diêm Vương, Quý Tiêu Du ta cũng sẽ kéo ngươi xuống địa ngục cùng bồi táng!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/dich-nu-hac-hoa-bao-vuong-cung-chieu-tan-troi/chuong-2-tuong-ke-tuu-ke-bong-toi-giam-sat.html.]
Một nữ t.ử tay không tấc sắt, kinh mạch mỏng manh lại dám dùng ánh mắt uy h.i.ế.p lại sát thần khét tiếng của Đại Phàn Vương Triều.
Phàn Dật Ngân khẽ bật cười . Tiếng cười trầm thấp, khàn khàn bị hắn dùng nội lực nén lại , tan biến trong gió đêm. Sát khí bạo liệt quanh người hắn đột ngột thu liễm sạch sẽ, không còn sót lại một tia. Hắn lùi lại một bước, khoanh tay trước n.g.ự.c, dáng vẻ lười biếng tựa lưng vào cột gỗ, hoàn toàn bày ra tư thái của một kẻ đứng xem kịch vui.
Hắn nhượng bộ. Không phải vì sợ, mà vì hắn đột nhiên không nỡ phá hỏng sân khấu của nàng. Hắn muốn xem, đóa bỉ ngạn độc này sẽ dùng cách gì để xé nát những kẻ đang nhắm vào nàng.
Thấy nam nhân bí ẩn thu hồi sát khí, Quý Tiêu Du cũng lạnh lùng dời mắt đi . Nàng không biết hắn là ai, cũng không muốn biết mục đích hắn lẻn vào Ngô gia là gì. Chỉ cần hắn không xen vào , nàng sẽ coi hắn như không khí.
Đúng lúc này , từ phía cuối dãy hành lang dẫn đến khu viện hẻo lánh, những đốm lửa bập bùng bắt đầu xuất hiện. Tiếng bước chân rầm rập của hàng chục người dẫm lên phiến đá xanh phá vỡ sự tĩnh mịch của màn đêm.
"Nhanh lên! Tìm kỹ vào cho ta ! Đại tiểu thư thân thể yếu ớt, lỡ như đi lạc trong đêm tối trúng gió thì làm sao ? Các ngươi làm ăn kiểu gì mà để chủ t.ử đi lạc hả?"
Giọng nói ch.ói tai, mang theo vài phần lo lắng giả tạo của Quý Mỹ Nga vang lên văng vẳng. Mụ ta đi ở vị trí đầu tiên, xung quanh là hơn chục gia đinh tay cầm đuốc sáng rực. Điều đáng nói là, đi theo sau lưng Quý Mỹ Nga không chỉ có hạ nhân của Ngô gia, mà còn có vài vị phu nhân, tiểu thư của các gia tộc nhỏ đến làm khách trong yến tiệc tối nay.
Quý Mỹ Nga quả nhiên tính toán vô cùng thâm độc. Mụ ta cố tình mượn cớ đi tìm cháu gái thất lạc để kéo theo một đám đông đến đây làm nhân chứng. Một khi cánh cửa sài phòng mở ra , cảnh tượng Quý Tiêu Du cùng Đỗ Giai Thành không mảnh vải che thân , lăng loàn dâm đãng sẽ bày ra trước mắt hàng chục con người . Đến lúc đó, danh tiết của Quý Tiêu Du sẽ hoàn toàn bị hủy hoại. Bị bắt gian tại trận, Quý Tiêu Du sẽ mang danh dâm phụ, làm nhục gia môn, cái c.h.ế.t là điều không thể tránh khỏi. Khế ước thế thân khi đó sẽ trở thành chiếc bùa cứu mạng duy nhất mà Quý Tiêu Du buộc phải dập đầu tạ ơn để được nhận lấy, ngoan ngoãn đi làm d.ư.ợ.c dẫn thế mạng cho Ngô Ánh Toàn.
Kế hoạch hoàn hảo, không một kẽ hở. Chỉ tiếc rằng, mụ ta không biết người đang đứng trong bóng tối chờ đợi mụ, không còn là con cừu non ngoan ngoãn ngày xưa nữa, mà là một ác quỷ đòi mạng.
"Phu nhân, hình như... hình như phía sài phòng có tiếng động lạ!" Một tên gia đinh tinh mắt giả vờ hốt hoảng chỉ tay về phía căn phòng chứa củi tồi tàn đang đóng c.h.ặ.t cửa.
Quý Mỹ Nga nhếch mép cười thầm trong lòng, nhưng ngoài mặt lại tỏ ra kinh hãi, lấy khăn lụa che miệng: "Cái gì? Sài phòng sao ? Chỗ đó bẩn thỉu như vậy , Tiêu Du sao có thể ở đó được ? Các ngươi mau, mau cầm đuốc qua đó xem sao !"
Đám đông rùng rùng kéo đến trước cửa sài phòng. Khoảng sân chật hẹp vốn tối tăm lập tức bị ánh đuốc chiếu sáng rực như ban ngày.
Quý Tiêu Du nép mình vào góc khuất nhất sau đống củi khô, nín thở. Từ vị trí này , nàng có thể nhìn rõ từng biểu cảm giả tạo, đắc ý trên khuôn mặt trát đầy phấn son của Quý Mỹ Nga. Mụ ta mặc một bộ cẩm bào lụa là, đầu cài trâm ngọc quý giá, hoàn toàn đối lập với bộ dạng thê t.h.ả.m của người cha ruột Quý Xương Thịnh đang bị mụ giam cầm, hành hạ dưới địa lao ngập ngụa mùi chuột bọ.
Nghĩ đến cha mình đang phải chịu nỗi đau sống không bằng c.h.ế.t để bảo vệ nàng, sát ý trong l.ồ.ng n.g.ự.c Quý Tiêu Du bùng lên ngùn ngụt. Đôi bàn tay giấu trong tay áo siết c.h.ặ.t lại , móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay rướm m.á.u.
Quý Mỹ Nga, tối nay ta sẽ cho bà nếm thử mùi vị tự tay đẩy con gái ruột xuống vực sâu là như thế nào!
Khi đám người tiến sát đến cánh cửa gỗ, âm thanh từ bên trong rốt cuộc không thể che giấu được nữa.
"A... Giai Thành... mạnh nữa... ân..."
"Tiểu yêu tinh... nàng thật ngọt..."
Những tiếng rên rỉ thở dốc, những lời dâm từ uế ngữ nhớp nhúa vang vọng rõ mồn một đập vào màng nhĩ của tất cả mọi người có mặt. Đám gia đinh đứng c.h.ế.t trân, đưa mắt nhìn nhau đầy bối rối. Mấy vị phu nhân, tiểu thư đi theo thì đỏ bừng mặt, có người vội vàng dùng khăn tay che mặt, nhỏ giọng xì xầm bàn tán.
"Trời ơi, tiếng... tiếng gì thế kia ?"
" Đúng là đồi phong bại tục! Trong phủ đệ đàng hoàng mà lại có kẻ làm ra loại chuyện dơ bẩn này !"
"Nghe giọng nói ... hình như là nữ t.ử trẻ tuổi. Lẽ nào... lẽ nào thật sự là Quý đại tiểu thư đang mất tích?"
Nghe những lời xì xầm xung quanh, đôi mắt Quý Mỹ Nga lóe lên tia độc ác. Mụ ta bước lên một bước, lớn tiếng quát tháo, giọng điệu mang theo sự đau đớn và phẫn nộ tột cùng: "Tiêu Du! Có phải cháu ở bên trong không ? Cháu... sao cháu có thể làm ra chuyện bại hoại gia phong, nhục nhã tổ tông thế này ! Trời ơi, đệ đệ Quý Xương Thịnh của ta đang bệnh nặng, nếu biết con gái mình thành ra thế này , đệ ấy sống sao nổi đây!"
Nói rồi , mụ ta quay sang tên gia đinh lực lưỡng đứng bên cạnh, ra lệnh bằng giọng đanh thép, không cho phép bất cứ ai có cơ hội ngăn cản:
"Mau! Phá cửa cho ta ! Ta phải lôi đôi cẩu nam nữ này ra ngoài, xem xem rốt cuộc là kẻ nào to gan lớn mật, dám dụ dỗ đại tiểu thư Quý gia làm ra chuyện tày đình này !"
"Dạ, phu nhân!" Tên gia đinh vạm vỡ lĩnh mệnh, lùi lại nửa bước, nhấc chân đạp mạnh vào cánh cửa gỗ mục nát của sài phòng.
"Rầm!"
Tiếng cửa gỗ vỡ nát vang lên khô khốc, x.é to.ạc màn đêm. Cánh cửa bị bung ra , đập mạnh vào bức tường đất bên trong, mở toang lối vào chứa đầy bóng tối và d.ụ.c vọng.
Luồng không khí ngột ngạt mang theo mùi hương ngòn ngọt, ngầy ngậy của Tầm Duyên Hương lập tức ùa ra ngoài.
Từ trong góc khuất, Quý Tiêu Du chậm rãi bước ra khỏi bóng tối. Ánh lửa từ những ngọn đuốc hắt lên khuôn mặt tiều tụy nhưng tuyệt mỹ của nàng, chiếu sáng đôi mắt lạnh lẽo đang cong lên thành một nụ cười rạng rỡ đến rợn người .
Khế ước thế thân đã sửa xong, bằng chứng nằm gọn trong tay, màn kịch bắt gian đã đến hồi cao trào.
Cái bẫy hoàn hảo dành cho Quý Mỹ Nga, chính thức khép lại .
Chaporia
Bình Luận (0)