ĐÍCH NỮ HẮC HÓA: BẠO VƯƠNG CƯNG CHIỀU TẬN TRỜI/Chương 3: Cửa Mở Sóng Gió, Vả Mặt Toàn TậpC. 3: Cửa Mở Sóng Gió, Vả Mặt Toàn Tập
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Bụi mù bay lả tả trong không trung, nương theo ánh đuốc bập bùng chiếu rọi vào bên trong sài phòng tăm tối. Cánh cửa gỗ mục nát vừa bị đạp tung không chỉ x.é to.ạc màn đêm tĩnh lặng của Ngô gia, mà còn mở ra một màn kịch hoang đường đến mức không ai trong số những kẻ đang đứng ở bên ngoài có thể tưởng tượng nổi.

 

Luồng không khí ngột ngạt từ bên trong ùa ra , mang theo một mùi hương ngòn ngọt, ngầy ngậy, đan xen chút mị hoặc c.h.ế.t người của Tầm Duyên Hương. Đám phu nhân, tiểu thư đi theo xem náo nhiệt bất giác lấy khăn tay che mũi, nhíu mày vươn cổ nhìn vào . Bọn gia đinh cầm đuốc đi đầu soi rọi ánh sáng tới góc phòng, và rồi , tất cả đều hóa đá.

 

Trên đống rơm rạ khô cằn và củi mục tơi tả, hai thân ảnh đang quấn lấy nhau như rắn rết. Y phục trên người họ đã bị xé rách bươm, vứt lăn lóc dưới nền đất bẩn thỉu. Tiếng thở dốc ồ ồ của nam nhân hòa cùng những âm thanh rên rỉ mị cốt của nữ nhân vang lên rõ mồn một. Bọn họ hoàn toàn mất đi lý trí, chìm sâu vào ảo giác điên cuồng do Tầm Duyên Hương mang lại , mặc kệ cửa đã mở toang, mặc kệ ánh sáng ch.ói lòa và hàng chục đôi mắt đang trừng lớn nhìn mình .

 

"Trời ơi! Thật sự là... thật sự là ban ngày ban mặt, à không , đêm hôm khuya khoắt làm ra loại chuyện dơ bẩn này !" Một vị phu nhân che mặt kêu lên, nhưng ánh mắt qua kẽ tay vẫn dán c.h.ặ.t vào cảnh tượng bên trong.

 

Quý Mỹ Nga đứng ở hàng đầu, khóe môi nhếch lên một nụ cười đắc ý và tàn độc. Mụ ta tiến lên một bước, chống nạnh, giọng điệu bi phẫn như thể một bậc trưởng bối đau lòng tột độ: "Quý Tiêu Du! Đồ nha đầu không biết liêm sỉ! Quý gia ta sao lại sinh ra loại nghiệt chủng bôi nhọ gia phong thế này ! Ngươi khiến cha ngươi phải nhục nhã, khiến Ngô gia ta phải mang tiếng xấu thay ! Hôm nay, người làm cô mẫu như ta phải thay mặt tổ tông đ.á.n.h c.h.ế.t tiện nhân nhà ngươi!"

 

Nói đoạn, Quý Mỹ Nga hùng hổ sải bước vào trong, vươn tay định nắm lấy mái tóc của nữ nhân đang quay lưng lại kia để kéo xệch ra ngoài ánh sáng.

 

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc ngón tay mụ chạm vào bả vai trần trụi của nữ nhân đó, ánh đuốc từ phía sau hắt tới, soi rõ sườn mặt đang ửng hồng vì d.ụ.c vọng của ả. Đồng thời, nam nhân đang đè lên người ả cũng ngẩng đầu lên, để lộ khuôn mặt thư sinh bạch diện với nụ cười ngây dại dâm tà.

 

Cả không gian c.h.ế.t lặng. Tiếng xì xào bàn tán của đám đông phía sau bỗng chốc im bặt, thay vào đó là những tiếng hít khí lạnh kinh hoàng.

 

Đồng t.ử Quý Mỹ Nga co rút mạnh. Hơi thở mụ tắc nghẹn nơi cuống họng. Nụ cười đắc ý trên môi cứng đờ rồi vỡ vụn thành từng mảnh, thay thế bằng sự kinh hãi đến tột cùng.

 

Đó không phải là Quý Tiêu Du!

 

Kẻ đang rên rỉ gọi tên nam nhân, kẻ đang phô bày thân thể lõa lồ trên đống củi mục, kẻ đang làm ra những hành động đồi bại trước mặt bao nhiêu khách khứa và hạ nhân... lại chính là hòn ngọc quý trên tay mụ, là đại tiểu thư cao cao tại thượng của Ngô gia — Ngô Ánh Toàn!

 

Còn gã nam nhân kia , không ai khác chính là vị hôn phu hờ của Quý Tiêu Du, Đỗ Giai Thành!

 

"Ánh... Ánh Toàn..." Quý Mỹ Nga lắp bắp, giọng nói the thé vỡ vụn như tiếng thủy tinh cọ xát vào nhau . Đầu óc mụ quay cuồng, m.á.u dồn lên não khiến hai mắt tối sầm.

 

Bên ngoài, tiếng bàn tán bắt đầu bùng nổ như ong vỡ tổ.

 

"Kia... kia chẳng phải là Ngô đại tiểu thư sao ? Trời đất quỷ thần ơi! Sao lại là nàng ta ?"

 

"Kẻ nằm dưới là Đỗ thư sinh mà! Chẳng phải Đỗ thư sinh là người được hứa hôn cho Quý đại tiểu thư sao ? Sao bây giờ lại lăn lộn cùng biểu tỷ của vị hôn thê trong sài phòng thế này ?"

 

"Vừa rồi Ngô phu nhân còn khóc lóc nói Quý đại tiểu thư tư thông với dã nam nhân, hóa ra kẻ tư thông lại chính là nữ nhi ruột của bà ta ! Thật đúng là vừa ăn cướp vừa la làng, trò cười đổi trắng thay đen này cũng diễn đạt quá rồi !"

 

Những lời chế giễu, châm chọc như hàng vạn mũi kim tẩm độc hung hăng đ.â.m thẳng vào màng nhĩ Quý Mỹ Nga. Mụ ta điên cuồng lao tới, giật phắt chiếc áo choàng từ tay một tên gia đinh, trùm kín lên người Ngô Ánh Toàn đang giãy giụa đòi lột bỏ.

 

"Đừng nhìn ! Kẻ nào dám nhìn ta m.ó.c m.ắ.t kẻ đó! Đóng cửa lại ! Cút hết ra ngoài cho ta !" Quý Mỹ Nga gầm lên như một con thú bị dồn vào đường cùng, mái tóc b.úi cầu kỳ xõa tung, vẻ đoan trang quý phái thường ngày biến mất sạch sẽ, chỉ còn lại sự t.h.ả.m hại và hoảng loạn.

 

Đỗ Giai Thành đang trong cơn mê sảng bị Quý Mỹ Nga đạp một cước lăn lông lốc vào góc tường, nhưng Tầm Duyên Hương quá mạnh khiến hắn chỉ cười hềnh hệch, tay vẫn cào cấu vào hư không . Ngô Ánh Toàn thì ôm c.h.ặ.t lấy tấm áo choàng, miệng lẩm bẩm những lời dâm từ uế ngữ khiến những vị phu nhân đứng ngoài phải đỏ mặt tía tai quay đi .

 

Ngay tại khoảnh khắc hỗn loạn và nhục nhã nhất của Ngô gia, một tiếng vỗ tay chậm rãi, nhịp nhàng vang lên từ phía góc khuất ngoài cửa sài phòng.

 

"Bốp... Bốp... Bốp..."

 

Âm thanh thanh thúy, lạnh lẽo, mang theo sự chế giễu tột cùng, thành công thu hút sự chú ý của tất cả mọi người .

 

Từ trong bóng tối, Quý Tiêu Du từng bước thong thả đi ra . Nàng mặc bộ y phục bằng vải thô màu xanh nhạt, tuy có nếp nhăn nhưng hoàn toàn chỉnh tề, không hề có nửa điểm xộc xệch. Mái tóc đen nhánh xõa buông tự nhiên trên bờ vai gầy, khuôn mặt tuy tiều tụy vì bị bỏ đói nhưng lại toát lên vẻ thanh lãnh, cao ngạo không thể mạo phạm. Đôi mắt trong vắt như hồ thu giờ đây sắc bén như lưỡi đao, lóe lên tia sáng lạnh lẽo lướt qua đám đông, rồi dừng lại trên khuôn mặt đang trắng bệch của Quý Mỹ Nga.

 

Nàng nghiêng đầu, khóe môi điểm một nụ cười như có như không , cất giọng rành rọt, trong trẻo:

 

"Cô mẫu, người dẫn theo đông đảo phu nhân, tiểu thư đến cái sài phòng tồi tàn này giữa đêm hôm khuya khoắt, hóa ra là để thưởng lãm nhã hứng đặc biệt của biểu tỷ sao ? Khẩu vị của biểu tỷ... quả thực khiến Tiêu Du mở rộng tầm mắt."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/dich-nu-hac-hoa-bao-vuong-cung-chieu-tan-troi/chuong-3-cua-mo-song-gio-va-mat-toan-tap.html.]

Toàn trường hít một ngụm khí lạnh. Quý đại tiểu thư không những không ở bên trong, mà còn xuất hiện với dáng vẻ thanh cao tuyệt trần, biến toàn bộ những lời nh.ụ.c m.ạ trước đó của Quý Mỹ Nga thành những cái tát nảy lửa vả ngược lại chính mặt mụ ta .

 

"Ngươi... Tiện nhân! Là ngươi!" Quý Mỹ Nga ôm lấy đứa con gái đang không ngừng vặn vẹo, đôi mắt vằn lên những tia m.á.u đỏ ngầu, chỉ thẳng tay vào mặt Quý Tiêu Du rít lên: "Là ngươi hại Ánh Toàn! Ngươi ghen tị với tỷ tỷ ngươi, nên mới hạ d.ư.ợ.c hãm hại nó! Người đâu , bắt con tiện nhân này lại cho ta !"

 

Bọn gia đinh rục rịch định xông lên, nhưng Quý Tiêu Du không hề hoảng sợ.

Nàng khẽ cười thành tiếng, tiếng cười trong vắt nhưng mang theo luồng hàn khí thấu xương khiến mấy tên gia đinh bất giác khựng lại .

 

"Cô mẫu nói đùa sao ? Ta bị các người trói gô ném vào sài phòng từ sáng sớm, nước không được uống một ngụm, cơm không được ăn một miếng. Ta lấy đâu ra bản lĩnh để hạ d.ư.ợ.c đại tiểu thư Ngô gia?" Quý Tiêu Du cất giọng lảnh lót, đảm bảo từng chữ đều lọt vào tai những người không liên quan đang đứng xem kịch. "Hơn nữa, Tầm Duyên Hương quý giá như vậy , một nữ nhi thất thế như ta làm sao có được ? Đó chẳng phải là đồ vật tùy thân của biểu tỷ sao ?"

 

Đám đông lại xôn xao. Tầm Duyên Hương! Hóa ra loại mùi hương mị hoặc này là Tầm Duyên Hương của Cổ Độc! Ngô gia đường đường là danh gia vọng tộc, đại tiểu thư lại mang theo loại dâm d.ư.ợ.c này trên người ?

 

Quý Mỹ Nga tức đến hộc m.á.u, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt: "Ngươi nói bậy! Ngươi ngậm m.á.u phun người ! Ánh Toàn hiền lương thục đức, sao có thể..."

 

"Hiền lương thục đức?" Quý Tiêu Du lạnh lùng cắt ngang, thu lại nụ cười , ánh mắt trở nên tàn nhẫn và bễ nghễ. Nàng đưa tay vào tay áo, rút ra một tờ giấy có điểm chỉ dấu vân tay đỏ ch.ót, giơ cao trước mặt mọi người . "Nếu biểu tỷ hiền lương thục đức, thì tờ Khế ước thế thân này là cái gì đây?"

 

Tờ giấy trắng mỏng manh bay phần phật trong gió đêm, nhưng lại mang sức nặng vạn cân giáng thẳng xuống đầu Quý Mỹ Nga.

 

Sắc mặt mụ ta chuyển từ đỏ sang trắng bệch, rồi từ trắng bệch sang xám ngoét. Khế ước! Tại sao Khế ước lại nằm trong tay con nha đầu này ? Chẳng phải Ánh Toàn đã cầm nó đi ép Quý Tiêu Du điểm chỉ rồi sao ?

 

Không để Quý Mỹ Nga kịp phản ứng, Quý Tiêu Du đã cao giọng đọc rõ từng chữ trên khế ước, âm thanh rành rọt như chuông bạc gõ vào đá tảng:

 

"Khế ước thế thân . Ngô gia đại tiểu thư, Ngô Ánh Toàn, tự nguyện làm d.ư.ợ.c dẫn, dâng hiến thân xác, gánh vác tai ương, thay thế hiến tế. Nay lập khế ước này làm chứng, có ấn son điểm chỉ, sống c.h.ế.t không hối tiếc!"

 

Đọc xong, Quý Tiêu Du dùng sức ném mạnh tờ khế ước về phía Quý Mỹ Nga. Tờ giấy mỏng bay lượn trên không trung, chuẩn xác rơi xuống ngay trước mũi giày của mụ ta . Những vị khách khứa tò mò rướn cổ lên nhìn , dưới ánh đuốc sáng rực, nét chữ than củi đen nhánh đè lên trên nền giấy, cái tên "Ngô Ánh Toàn" hiện lên rõ ràng, bên cạnh là một dấu vân tay đỏ ch.ót, khớp hoàn toàn với ngón tay cái vẫn còn dính chu sa của ả nữ nhân đang nằm dặt dẹo trên đất.

 

"Trời cao có mắt!" Quý Tiêu Du ngẩng cao đầu, giọng nói mang theo sự bi phẫn nhưng đầy uy lực. "Ngô gia các người bề ngoài giả nhân giả nghĩa, bên trong lại tàn độc vô đạo! Các người muốn bán ta làm d.ư.ợ.c dẫn thế thân hiến tế, muốn bắt ta đi c.h.ế.t thay ! Nhưng biểu tỷ bỗng nhiên lại lương tâm trỗi dậy, tự cảm thấy tội lỗi ngập đầu, nên đã tự mình điểm chỉ vào khế ước. Tỷ ấy nói , tỷ ấy muốn tự mình làm d.ư.ợ.c dẫn, không nỡ hại ta !"

 

Nàng dừng một nhịp, ánh mắt quét qua Đỗ Giai Thành đang nửa tỉnh nửa mê, cười khẩy: "Có lẽ vì biết bản thân sắp phải làm thế thân hiến tế, sống không qua khỏi đêm nay, nên biểu tỷ mới dứt khoát gọi Đỗ thư sinh vào sài phòng để ôn lại tình xưa nghĩa cũ, hoàn thành tâm nguyện trước lúc lên đường. Cô mẫu, người làm mẹ như bà không thành toàn cho tỷ ấy thì thôi, cớ sao lại dẫn đông người đến bắt gian, làm nhục thanh danh của tỷ ấy như vậy ?"

 

Từng câu từng chữ của Quý Tiêu Du như những nhát b.úa tạ nện thẳng vào t.ử huyệt của Ngô gia.

 

Đám đông bùng nổ. Sự thật kinh hoàng về việc Ngô gia dùng người sống làm "dược dẫn", ép buộc cháu gái ruột hiến tế thay con gái mình đã bị phơi bày ra ánh sáng. Không những thế, Ngô Ánh Toàn còn bị vạch trần là kẻ lăng loàn, tự tay điểm chỉ khế ước, rồi làm chuyện đồi bại ngay trong sài phòng. Danh tiếng của đại tiểu thư Ngô gia, danh tiếng của toàn bộ Ngô phủ, trong khoảnh khắc này đã bị triệt để dẫm nát dưới gót giày của Quý Tiêu Du.

 

Trên xà nhà cao v.út chìm trong bóng tối, Phàn Dật Ngân một thân hắc y ẩn nấp tựa như vị thần c.h.ế.t dung nhập vào màn đêm. Chứng kiến toàn bộ thủ đoạn lật lọng, đổi trắng thay đen, sắc bén đẩy kẻ thù vào chỗ vạn kiếp bất phục của Quý Tiêu Du, khóe môi hắn khẽ câu lên một nụ cười tà tứ. Đôi mắt sâu thẳm híp lại , lóe lên sự hứng thú nồng đậm. Một con mèo nhỏ bị dồn vào chân tường, lại có thể vươn móng vuốt xé rách yết hầu của bầy sói. Thật sự... vô cùng thú vị.

 

Bên dưới , Quý Mỹ Nga đã hoàn toàn sụp đổ. Mưu kế hoàn hảo của mụ ta bị phá nát không còn một mảnh. Đứa con gái mụ yêu thương nhất bị hủy hoại danh tiết trước mặt bao người , trở thành trò cười cho toàn thành. Khế ước thế thân vốn dùng để khống chế Quý Tiêu Du, nay lại biến thành bản án t.ử hình treo trên cổ Ngô Ánh Toàn.

 

Nỗi nhục nhã hóa thành cơn thịnh nộ ngút trời, thiêu rụi chút lý trí cuối cùng của Quý Mỹ Nga. Mụ ta ngẩng phắt đầu lên, khuôn mặt vặn vẹo dữ tợn như ác quỷ bò lên từ địa ngục, chỉ tay vào Quý Tiêu Du gào thét đến rách cả giọng:

 

"G.i.ế.c nó! Bắt lấy con tiện nhân đó cho ta ! Nó cấu kết ngoại nhân, vu oan giá họa cho đại tiểu thư! Băm vằm nó ra ! G.i.ế.c nó ngay lập tức! Kẻ nào lấy được đầu nó, ta thưởng ngàn lượng hoàng kim!"

 

Trong cơn điên loạn, Quý Mỹ Nga không còn màng đến việc che giấu hay biện minh. Giờ phút này , chỉ có cái c.h.ế.t của Quý Tiêu Du mới có thể vùi lấp bí mật này , mới có thể xoa dịu nỗi hận thù đang c.ắ.n xé tâm can mụ.

 

Dưới sự cám dỗ của ngàn lượng hoàng kim, hàng chục tên gia đinh Ngô gia lập tức rút đao bừng bừng sát khí, tạo thành một vòng vây khép kín, từng bước tiến về phía Quý Tiêu Du. Ánh đao sáng loáng phản chiếu ánh lửa, mang theo ý đồ diệt khẩu rõ rệt. Đám phu nhân, khách khứa thấy Ngô gia động sát tâm thì sợ hãi lùi dạt ra xa, không một ai dám lên tiếng can ngăn.

 

Đối diện với vòng vây sinh t.ử, Quý Tiêu Du không hề chớp mắt. Ánh mắt nàng lạnh lẽo đến cùng cực. Ký ức về người cha đang bị gông cùm rỉ m.á.u dưới địa lao xẹt qua trong đầu, thổi bùng ngọn lửa sát ý trong l.ồ.ng n.g.ự.c nàng.

 

Nàng khom người , nhặt lên một mảnh vỡ sắc lẹm từ chiếc bình gốm bị vỡ dưới đất, nắm c.h.ặ.t trong tay. Mũi nhọn hướng thẳng về phía đám gia đinh, m.á.u từ lòng bàn tay rỉ ra từng giọt rơi xuống nền đất, nhưng nàng không hề cảm thấy đau đớn.

 

"Kẻ nào dám bước tới một bước, ta cho kẻ đó m.á.u văng ba thước!" Giọng nói của Quý Tiêu Du vang lên, không lớn, nhưng chứa đựng sự điên cuồng và tàn nhẫn của một kẻ đã từng bước qua ranh giới của cái c.h.ế.t.

 

Gió đêm rít gào, thổi tung tà áo xanh của nàng. Trong đại sảnh Ngô gia nguy nga tráng lệ, trận chiến sinh t.ử giữa một đích nữ thất thế và cả một gia tộc tàn bạo, chính thức bùng nổ. Thế nhưng, Quý Mỹ Nga không hề biết rằng, ở ngay trên đỉnh đầu bọn họ, một vị vương giả thực sự đang chuẩn bị buông xuống sự trừng phạt mang tính hủy diệt.

 

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...