Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Không khí trong đại sảnh Ngô gia lúc này ngưng trệ đến mức vắt ra nước. Hàng chục thanh đao sáng loáng chĩa thẳng vào một thân ảnh mỏng manh, nhưng kỳ lạ thay , không một tên gia đinh nào dám bước lên thêm bước thứ hai. Máu tươi từ lòng bàn tay Quý Tiêu Du vẫn từng giọt, từng giọt rơi xuống nền gạch đá hoa cương, vỡ nát thành những đóa huyết mai ch.ói mắt.
Ánh mắt của nàng không thuộc về một đích nữ khuê các quanh năm chịu sự chèn ép. Đó là ánh mắt của loài sói hoang bị dồn vào đường cùng, lạnh lẽo, tàn độc và sẵn sàng nhai nát cổ họng bất cứ kẻ nào dám đưa tay ra . Sát khí cuồn cuộn tỏa ra từ người nàng khiến đám tay sai thân hình vạm vỡ cũng phải rùng mình ớn lạnh. Bọn chúng làm tay sai cho Ngô gia đã lâu, từng đ.á.n.h c.h.ế.t không ít hạ nhân, nhưng đối mặt với một kẻ thực sự không màng đến mạng sống như Quý Tiêu Du lúc này , bản năng sinh tồn khiến chúng chần chừ.
"Lũ phế vật! Các ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì? Lên! Băm vằm nó ra cho ta !" Quý Mỹ Nga gầm lên, khuôn mặt trang điểm cầu kỳ nay đã vặn vẹo đến mức bong tróc cả lớp phấn hoa. Mụ ta giậm chân bành bạch, hàm răng nghiến c.h.ặ.t trút ra từng lời cay độc.
Hai tên gia đinh đứng gần nhất c.ắ.n răng, liếc nhau một cái rồi đồng loạt vung đao c.h.é.m tới.
Quý Tiêu Du không hề lùi lại . Nàng hơi nghiêng người , mượn sức bật từ mũi chân, né trọn nhát đao thứ nhất trong đường tơ kẽ tóc. Cùng lúc đó, cổ tay nàng lật một vòng, mảnh vỡ gốm sứ mang theo lực đạo xé gió cứa phăng qua cổ tay của tên gia đinh thứ hai.
"Á!" Tên gia đinh hét lên t.h.ả.m thiết, thanh đao rơi loảng xoảng xuống đất, m.á.u tươi phun trào.
Chỉ bằng một chiêu thức đơn giản nhưng tàn độc, Quý Tiêu Du đã chứng minh lời nói của mình không phải là hư trương thanh thế. Dù cỗ thân thể nguyên chủ này suy nhược, nhưng kỹ năng chiến đấu cận chiến và bản năng sinh tồn từ kiếp trước của một nữ cường nhân vẫn ăn sâu vào trong linh hồn nàng. Nàng thở hắt ra một hơi , ánh mắt như d.a.o găm cắm thẳng vào mặt Quý Mỹ Nga.
"Quý Mỹ Nga, bà tưởng chỉ dựa vào đám giá áo túi cơm này mà lấy được mạng ta sao ?" Khóe môi Quý Tiêu Du nhếch lên một nụ cười trào phúng, từng chữ thốt ra sắc bén như băng tuyết ngàn năm. "Hôm nay, nếu ta không thể bước ra khỏi cánh cửa này , ta thề sẽ băm nát cơ nghiệp Ngô gia, khiến các ngươi xuống hoàng tuyền cũng không được c.h.ế.t t.ử tế!"
Sự ngông cuồng và khí thế áp đảo của Quý Tiêu Du khiến Quý Mỹ Nga chợt khựng lại . Nỗi sợ hãi len lỏi trong đáy mắt mụ ta , nhưng ngay sau đó bị sự thâm độc đè bẹp. Bạo lực không xong, mụ ta liền chuyển sang đòn tâm lý. Một nụ cười gằn ghê rợn từ từ nở rộ trên môi người đàn bà ác độc.
"Giỏi! Giỏi cho một đứa cháu gái ngoan ngoãn!" Quý Mỹ Nga vỗ tay, tiếng vỗ tay vang lên giữa đại sảnh tĩnh lặng nghe ch.ói tai vô cùng. Mụ ta hếch cằm, ánh mắt đắc ý nhìn Quý Tiêu Du như nhìn một con kiến sắp bị nghiền nát. "Ngươi không sợ c.h.ế.t, ta biết . Nhưng còn cha ngươi thì sao ? Ngươi quên mất lão già Quý Xương Thịnh đang nằm trong tay ai rồi à ?"
Ba chữ "Quý Xương Thịnh" vừa thốt ra , đồng t.ử của Quý Tiêu Du đột ngột co rút. Bàn tay đang nắm c.h.ặ.t mảnh vỡ gốm khẽ run lên một nhịp không thể nhận thấy.
Ký ức của nguyên chủ ùa về như một cơn hồng thủy. Người cha già ốm yếu, vì bảo vệ con gái mà gánh chịu đòn roi, cuối cùng bị vu oan giá họa, gông cùm xiềng xích ném vào địa lao tăm tối. Động cơ lớn nhất để nàng vùng lên, để nàng phản kháng lại khế ước thế thân khốn nạn kia , chính là để cứu ông ấy ra khỏi nơi quỷ môn quan đó.
Bắt được sự biến đổi tinh vi trên nét mặt Quý Tiêu Du, Quý Mỹ Nga biết mình đã nắm được nhược điểm chí mạng của đối phương. Mụ ta cười phá lên, tiếng cười the thé đầy thỏa mãn: "Ngươi tưởng mình lật ngược được thế cờ ở sài phòng là hay lắm sao ? Tiện nhân, ngươi ngây thơ quá rồi ! Ngay lúc này đây, dưới địa lao ẩm thấp kia , cha ngươi đang bị treo lên bằng xích sắt. Mỗi một canh giờ trôi qua, hạ nhân của ta sẽ dùng roi nhúng nước muối quất vào người lão. Lão già đó vốn đã bệnh tật đầy mình , không biết có chịu nổi ba mươi roi không nhỉ?"
"Bà dám?!" Sát ý trong mắt Quý Tiêu Du bùng nổ, hóa thành ngọn lửa thực sự. Nàng bước lên một bước, mảnh gốm trong tay siết c.h.ặ.t đến mức m.á.u tươi lại trào ra , nhỏ giọt tong tong xuống sàn.
"Ta có gì mà không dám!" Quý Mỹ Nga hung hăng quát lại , vung tay ra lệnh cho gia đinh ngừng tiến công để bao vây giữ chân nàng. "Quý Tiêu Du, ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng. Bỏ mảnh vỡ xuống, quỳ rạp dưới chân ta dập đầu nhận tội, sau đó ngoan ngoãn ký lại khế ước thế thân mới, tự mình đi làm d.ư.ợ.c dẫn! Nếu không ... ta lập tức sai người xuống địa lao, c.h.ặ.t đứt hai chân của Quý Xương Thịnh mang lên đây cho ngươi chiêm ngưỡng!"
Sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy đại sảnh. Đám khách khứa và phu nhân đứng dạt ở góc tường nín thở, không ai dám thốt lên một lời can ngăn. Trong thế giới quyền mưu tàn khốc này , kẻ yếu bị giẫm đạp là lẽ đương nhiên. Bọn họ chỉ thấy kinh hãi trước sự tuyệt tình của Quý Mỹ Nga, nhưng tuyệt nhiên không một ai đồng tình đưa tay cứu vớt Quý Tiêu Du.
Tâm trí Quý Tiêu Du xoay chuyển nhanh như chớp. Nàng đang tính toán xác suất. Khoảng cách từ chỗ nàng đến chỗ Quý Mỹ Nga là mười lăm bước. Xung quanh có ba mươi tên gia đinh. Nếu liều mạng lao tới khống chế mụ ta , với thể lực hiện tại, tỷ lệ thành công chỉ chưa tới hai phần mười. Hơn nữa, dù có khống chế được , mụ ta cũng là kẻ điên, chưa chắc đã chịu nhả người . Nhưng nếu nàng buông v.ũ k.h.í đầu hàng, với bản tính ch.ó má của mụ đàn bà này , mụ tuyệt đối sẽ không thả Quý Xương Thịnh mà sẽ diệt khẩu cả hai cha con để diệt trừ hậu họa.
Nhượng bộ là c.h.ế.t. Phản kháng cũng là c.h.ế.t. Một ván cờ tưởng chừng như t.ử cục.
Quý Tiêu Du từ từ ngẩng đầu lên. Ánh sáng từ những ngọn nến hắt lên nửa khuôn mặt tuyệt mỹ nhưng dính đầy vết sẹo bụi bẩn của nàng, tạo nên một vẻ mị hoặc quỷ dị. Khóe môi nàng cong lên, nụ cười không những không tắt mà còn rạng rỡ hơn, lạnh lẽo hơn.
"Bà uy h.i.ế.p ta ?" Giọng nói của Quý Tiêu Du nhẹ bẫng, nhưng lại mang theo sức nặng ngàn cân. "Quý Mỹ Nga, bà nghĩ ta quan tâm đến cái mạng này sao ? Bà g.i.ế.c cha ta , ta sẽ để cả cái Ngô gia này chôn cùng! Hôm nay, ta không cứu được người , thì ta sẽ tắm m.á.u cái đại sảnh này !"
Vừa dứt lời, Quý Tiêu Du không lùi mà tiến. Nàng không nhắm vào đám gia đinh, mà như một mũi tên rời cung, lao thẳng về phía tên quản gia đang đứng gần cửa nhất — kẻ nắm giữ chìa khóa địa lao.
"Bắt lấy nó! Chém đứt gân chân nó cho ta !" Quý Mỹ Nga kinh hãi lùi lại , gào rách cả họng.
Đám gia đinh đồng loạt xông lên. Đao kiếm sáng loáng đan thành một tấm lưới t.ử thần bổ xuống đỉnh đầu Quý Tiêu Du. Sinh t.ử chỉ còn tính bằng cái chớp mắt.
Nhưng , ngay tại khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy ...
"Rắc... ẦM!"
Một âm thanh đinh tai nhức óc vang lên từ trên đỉnh đầu. Toàn bộ mái ngói lưu ly của đại sảnh Ngô gia đột ngột vỡ vụn như bị một bàn tay khổng lồ nghiền nát. Mảnh vỡ, gỗ lạt và bụi mù rơi xuống rào rào như một trận mưa đá.
Theo cùng trận mưa đá ấy , một bóng đen từ trên không trung lao thẳng xuống. Tốc độ nhanh đến mức mắt thường không thể bắt kịp.
"Oanh!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/dich-nu-hac-hoa-bao-vuong-cung-chieu-tan-troi/chuong-4-uy-hiep-tinh-mang-vuong-gia-hang-lam.html.]
Bóng đen đáp xuống ngay chính giữa đại sảnh, tạo ra một luồng kình phong bạo liệt. Khí tràng phát ra từ người nọ cường hãn đến mức tạo thành một làn sóng nội lực vô hình, quét ngang toàn bộ căn phòng.
Hàng chục tên gia đinh Ngô gia đang giơ đao lao tới Quý Tiêu Du giống như bị một tảng đá ngàn cân đập trúng n.g.ự.c. Bọn chúng đồng loạt phun ra một ngụm m.á.u tươi, cơ thể bay ngược về phía sau rồi đập sầm vào tường, rơi lả tả xuống đất rên rỉ đau đớn. Những chiếc bàn gỗ lim, bình hoa cổ quý giá xung quanh đều vỡ vụn thành bột mịn trước sức mạnh kinh hồn này .
Luồng kình phong mạnh đến mức Quý Tiêu Du cũng bị đẩy lùi lại vài bước. Nàng vội cắm mảnh gốm xuống kẽ gạch để giữ thăng bằng, nheo mắt nhìn xuyên qua lớp bụi mờ.
Khi bụi bặm dần tan đi , một nam nhân thân vận hắc y thêu chìm họa tiết mãng xà bằng chỉ vàng từ từ đứng thẳng người dậy.
Đó là một nam nhân mang dáng vẻ của một vị tu la bước ra từ địa ngục. Khuôn mặt góc cạnh hoàn mỹ như được điêu khắc từ hàn băng, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng khẽ mím lại đầy bạc tình. Nhưng đáng sợ nhất là đôi mắt của hắn . Đôi mắt đen sâu thẳm, tĩnh lặng nhưng cuộn trào sóng ngầm, tỏa ra sát khí nồng đậm đến mức khiến người ta chỉ nhìn vào thôi cũng cảm thấy hô hấp khó khăn.
Trên người hắn vương vấn một mùi hương nhàn nhạt của mộc hương hòa quyện với mùi m.á.u tanh thoang thoảng — dấu hiệu của việc Cổ Độc trong cơ thể đang rục rịch phát tác, khiến lệ khí của hắn càng trở nên hung tàn bạo ngược.
Đó chính là Phàn Dật Ngân. Vị phiên vương nắm trong tay quyền sinh sát, kẻ đứng đầu thế lực ngầm cường đại nhất vương triều.
"Kẻ... kẻ nào dám làm càn tại Ngô gia?!" Quý Mỹ Nga run rẩy bám vào thành ghế, giọng nói lắp bắp, sự kiêu ngạo vừa nãy đã bay sạch, thay vào đó là nỗi khiếp sợ tột cùng trước uy áp của nam nhân trước mặt. Mụ ta không nhận ra hắn , bởi những kẻ từng nhìn thấy dung nhan thật của Phàn vương khi hắn nổi sát tâm, đều đã trở thành cái xác không hồn.
Phàn Dật Ngân từ từ xoay người . Hắn thậm chí không thèm liếc nhìn Quý Mỹ Nga lấy một cái, mà chỉ hững hờ nhấc tay phải lên. Hành động nhẹ nhàng, lười biếng, nhưng lại mang theo mệnh lệnh của t.ử thần.
"Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!"
Từ bốn phương tám hướng, bên ngoài cửa sổ, trên xà nhà, từ những góc khuất tối tăm nhất của đại sảnh, hàng chục bóng đen mang mặt nạ quỷ dạ xoa đồng loạt xuất hiện. Bọn họ di chuyển không một tiếng động, tựa như những bóng ma trồi lên từ mặt đất.
Đây chính là Long Điện — tổ chức ám vệ đáng sợ nhất thuộc quyền sở hữu của Phàn Dật Ngân, nơi quy tụ những cỗ máy g.i.ế.c người m.á.u lạnh nhất.
Chỉ trong chớp mắt, thế cục lật ngược hoàn toàn . Đám gia đinh Ngô gia vừa lồm cồm bò dậy đã bị những thanh nhuyễn kiếm lạnh lẽo kề sát cổ. Cả đám khách khứa, phu nhân cũng bị ép lùi vào một góc, run rẩy ôm lấy nhau không dám phát ra một tiếng nấc.
Hai gã ám vệ Long Điện lao v.út tới, một cước đá văng tên quản gia, cước còn lại quật ngã Quý Mỹ Nga xuống đất. Thanh kiếm sắc lẹm áp sát vào yết hầu mụ ta , chỉ cần mụ nhúc nhích một phân, m.á.u sẽ đổ.
"Các... các người là ai? Ta là đương gia chủ mẫu của Ngô gia... Các người dám..." Quý Mỹ Nga kinh hoàng tột độ, mồ hôi lạnh ướt đẫm trán, đôi mắt trợn ngược nhìn nam nhân hắc y đang chắp tay sau lưng đứng giữa sảnh.
Phàn Dật Ngân lúc này mới khẽ chớp mắt. Hắn bước từng bước chậm rãi về phía trước . Tiếng đế giày nện xuống sàn nhà vỡ nát vang lên từng nhịp "cộc... cộc", tựa như tiếng b.úa gõ nhịp t.ử hình vào màng nhĩ của tất cả những kẻ có mặt.
Hắn dừng lại . Nhưng không phải dừng trước mặt Quý Mỹ Nga, mà là dừng trước mặt Quý Tiêu Du.
Cô gái nhỏ bé với bộ y phục xộc xệch, mái tóc rối tung, bàn tay nhuốm m.á.u vẫn đang nắm c.h.ặ.t mảnh vỡ gốm. Đứng trước uy áp kinh thiên động địa của hắn , tất cả mọi người đều đã quỳ rạp, run rẩy như cầy sấy. Chỉ riêng nàng là đứng thẳng. Sống lưng nàng vươn cao kiêu hãnh như một cây trúc đ.â.m xuyên qua gió bão.
Phàn Dật Ngân rũ mắt, ánh nhìn sắc bén như ưng chuẩn quét qua khuôn mặt nàng. Hắn đã theo dõi nàng từ khi nàng tỉnh lại trong sài phòng. Hắn đã chứng kiến cách nàng dùng Súc Cốt Công tự cởi trói, cách nàng tàn nhẫn ép đôi tra nam tiện nữ nuốt Tầm Duyên Hương, và cả cách nàng bình tĩnh sửa đổi khế ước thế thân .
Một nữ nhân nhỏ bé bị gia tộc ruồng bỏ, lại sở hữu tâm cơ và sự độc ác khiến một kẻ sống trong bóng tối như hắn cũng phải sinh ra hứng thú mãnh liệt. Hắn vốn định chỉ xem kịch, nhưng khi thấy nàng bị dồn vào đường cùng, chuẩn bị lấy mạng đổi mạng, một cỗ bực dọc vô danh bỗng bùng lên trong l.ồ.ng n.g.ự.c hắn , thôi thúc hắn phải đập nát cái mái nhà này để bước xuống.
Vật nhỏ kiêu ngạo này , mạng của nàng, chỉ có hắn mới có quyền định đoạt.
Quý Tiêu Du ngước mắt lên, trực diện đón nhận ánh nhìn của Phàn Dật Ngân. Không hề có sự e lệ, cũng chẳng có vẻ sợ hãi. Đôi mắt trong vắt nhưng lạnh lẽo của nàng phản chiếu hình bóng cao lớn của hắn .
Nàng lập tức nhận ra . Mùi mộc hương thoang thoảng này ... chính là kẻ đã trốn trên xà nhà sài phòng theo dõi nàng suốt từ đầu đến cuối! Căn cứ vào thực lực khủng khiếp và đám ám vệ quy củ này , thân phận của nam nhân trước mặt tuyệt đối không tầm thường. Hắn không thuộc về Ngô gia, lại ra tay khống chế toàn bộ thế cục.
Trong đầu Quý Tiêu Du, một bàn tính bắt đầu gảy lách cách. Đối với nàng hiện tại, sức mạnh của riêng nàng không đủ để chọc thủng địa lao cứu cha. Nhưng nếu... mượn được thế lực của nam nhân này thì sao ? Nàng không quan tâm hắn là thần tiên hay ác quỷ, chỉ cần có thể lợi dụng, nàng sẵn sàng làm giao dịch với ma quỷ.
Bốn mắt nhìn nhau . Một bên là vương giả đứng trên vạn người , mang theo sự chiếm hữu và hứng thú tàn bạo. Một bên là đóa hoa hồng có gai vừa tái sinh từ đống tro tàn, ánh mắt rực lửa toan tính. Không một lời nào được thốt ra , nhưng giữa không gian tĩnh lặng, một sự giao phong ngầm đã lặng lẽ bắt đầu.
Khóe môi Phàn Dật Ngân khẽ nhếch lên, tạo thành một độ cong nguy hiểm. Hắn chậm rãi cất lời, giọng nói trầm thấp, ma mị vang vọng khắp đại sảnh, tuyên cáo sự phán xét cuối cùng:
"Ngô gia... tính mạng của các người , từ giây phút này , do bổn vương định đoạt."
Chaporia
Bình Luận (0)