Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Lời tuyên cáo lạnh lẽo của Phàn Dật Ngân tựa như một đạo sấm sét giáng thẳng xuống giữa đại sảnh Ngô gia. Âm thanh trầm thấp, ma mị mang theo uy áp ngập trời cuồn cuộn tỏa ra , đè ép toàn bộ không gian đến mức không khí dường như cũng ngừng lưu thông.
Chỉ trong chớp mắt, bóng tối từ bốn phương tám hướng tràn vào . Hàng chục hắc y nhân mang trên mình gia huy của Long Điện tựa như những bóng ma trồi lên từ cõi c.h.ế.t, lặng lẽ hạ xuống bao vây toàn bộ đại sảnh. Bọn họ không phát ra bất kỳ tiếng động thừa thãi nào, nhưng lưỡi kiếm sắc lạnh tuốt khỏi vỏ đã tỏa ra hàn khí bức người , chĩa thẳng vào yết hầu của đám gia đinh Ngô gia.
"Kẻ nào dám nhúc nhích, c.h.é.m." Một tên ám vệ cất giọng vô cảm.
Đám gia đinh vừa rồi còn hung hăng cầm gậy gộc bao vây Quý Tiêu Du, giờ phút này hai chân mềm nhũn, đồng loạt quỳ rạp xuống đất, run rẩy như cầy sấy. Tiếng binh khí rơi loảng xoảng vang lên liên hồi. Ngay cả Quý Mỹ Nga, kẻ vừa giây trước còn đứng trên cao đắc ý ra lệnh diệt khẩu, lúc này cũng bị sát khí của Phàn Dật Ngân làm cho kinh hãi đến mức lùi lại mấy bước, trượt chân ngã phịch xuống chiếc ghế gỗ lim, khuôn mặt trát đầy phấn son nay trắng bệch như giấy bồi.
Giữa cục diện nghiêng ngả ấy , chỉ có duy nhất một người vẫn đứng thẳng.
Quý Tiêu Du vứt bỏ mảnh vỡ gốm sắc nhọn dính m.á.u trên tay xuống đất. Nàng biết , trước mặt thế lực khủng khiếp của nam nhân này , mọi sự phản kháng bằng vũ lực của nàng chỉ là trò cười . Đôi mắt trong vắt nhưng lạnh lẽo của nàng ngước lên, trực diện đón nhận ánh nhìn của Phàn Dật Ngân.
Hắn đứng đó, tà áo bào đen thêu họa tiết rồng chìm khẽ bay trong gió lạnh lùa qua từ lỗ hổng trên nóc nhà. Khuôn mặt tựa tu la dưới ánh nến lờ mờ toát lên vẻ tàn nhẫn, duy chỉ có đôi mắt sâu thẳm như hồ nước đen là đang khóa c.h.ặ.t lấy nàng, mang theo sự đ.á.n.h giá, tò mò và một tia d.ụ.c vọng chiếm hữu nguyên thủy nhất.
Hắn đang đợi nàng mở lời. Hắn muốn xem, con thú nhỏ bị dồn vào chân tường này sẽ c.ắ.n trả thế nào, hay sẽ quỳ xuống cầu xin sự thương hại như bao kẻ yếu đuối khác.
Quý Tiêu Du hít sâu một hơi , mùi mộc hương đặc trưng pha lẫn chút hàn khí từ người hắn xộc vào khoang mũi, giúp cái đầu đang căng như dây đàn của nàng càng thêm tỉnh táo. Nàng chậm rãi bước lên phía trước hai bước, thoát khỏi vòng vây của đám gia đinh đang quỳ rạp, đứng đối diện với vị phiên vương nắm sinh sát trong tay.
"Tôn giá giáng lâm Ngô gia, chắc chắn không phải để thưởng trà hay xem trò vui của một nữ t.ử khuê các." Giọng nói của Quý Tiêu Du vang lên, trong trẻo, bình tĩnh, không hề có lấy nửa điểm run rẩy. "Ngài mang theo sát khí và ám vệ Long Điện càn quét nơi này , chứng tỏ thứ ngài tìm kiếm vô cùng quan trọng."
Phàn Dật Ngân nhướng mày, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt nhưng lạnh thấu xương. Hắn bước xuống một bậc thềm, thân hình cao lớn đổ bóng bao trùm lấy vóc dáng nhỏ bé của nàng.
"Ngữ khí không tồi. Nhưng ngươi nghĩ, chỉ bằng vài lời phỏng đoán vớ vẩn, ngươi có tư cách đứng nói chuyện ngang hàng với bổn vương?" Hắn cúi đầu, giọng nói trầm khàn mơn trớn bên tai nàng, mang theo áp lực đè nặng ngàn cân. "Mạng của ngươi hiện tại nằm trong tay ta . Ta có thể g.i.ế.c sạch Ngô gia, cũng có thể bóp c.h.ế.t ngươi chỉ bằng một cái nhấc tay."
"Ngài sẽ không g.i.ế.c ta ." Quý Tiêu Du ngẩng cao đầu, ánh mắt sắc bén như d.a.o găm đối diện thẳng với đồng t.ử đen tuyền của hắn . "Bởi vì ta có thứ ngài muốn . Một giao dịch công bằng, ngài thấy sao ?"
Phàn Dật Ngân bật cười . Tiếng cười trầm thấp vang vọng trong đại sảnh tĩnh mịch khiến đám người Ngô gia càng thêm khiếp đảm. Một nữ nhân nhỏ bé, thân phận thấp hèn là "dược dẫn" thế thân , lại dám mở miệng đòi làm giao dịch với Phàn Vương? Quả là to gan lớn mật!
"Nói nghe thử xem, trên người ngươi có thứ gì đáng giá để trao đổi với bổn vương?"
Quý Tiêu Du khẽ nhếch mép, buông ra hai chữ nhẹ tựa lông hồng nhưng lại nặng như ngàn cân: "Cổ Độc."
Đồng t.ử của Phàn Dật Ngân đột ngột co rút lại . Xung quanh hắn , nhiệt độ nháy mắt giảm xuống mức đóng băng. Đám ám vệ Long Điện đang đứng bất động cũng vô thức siết c.h.ặ.t chuôi kiếm, sát khí bùng nổ nhắm thẳng vào Quý Tiêu Du. Nàng vừa chạm vào vảy ngược lớn nhất của hắn !
Mặc kệ áp lực t.ử vong đang bủa vây, Quý Tiêu Du vẫn điềm nhiên lên tiếng, phân tích rành mạch: "Lúc nãy ở sài phòng, ngài nấp trên xà nhà đã chứng kiến toàn bộ. Ngô Ánh Toàn dùng Tầm Duyên Hương để hãm hại ta . Tầm Duyên Hương không phải là loại xuân d.ư.ợ.c bình thường trôi nổi trên giang hồ, nó là một phân nhánh được chiết xuất từ tàn dư của Cổ Độc gia tộc. Ngô gia chỉ là một gia tộc buôn bán hạng trung, tuyệt đối không có khả năng tự chế tạo ra thứ tà vật này ."
Nàng dừng lại một nhịp, ánh mắt lóe lên tia sáng xảo quyệt: "Bọn chúng có được Tầm Duyên Hương, chứng tỏ Ngô gia đang âm thầm chứa chấp, hoặc có đường dây giao dịch mật thiết với tàn đảng của Cổ Độc gia tộc. Mà ngài... mang theo Long Điện xuất hiện ở đây, sát khí đằng đằng, chẳng phải là đang truy lùng manh mối của bọn chúng sao ?"
Sự im lặng đáng sợ bao trùm đại sảnh. Phàn Dật Ngân nhìn chằm chằm vào người con gái trước mặt. Thật thông minh. Chỉ từ một loại hương liệu, một sự xuất hiện tình cờ, nàng đã xâu chuỗi lại toàn bộ sự việc, thậm chí nhìn thấu mục đích tối mật của hắn . Bệnh cũ Cổ Độc trong cơ thể hắn dạo gần đây ngày càng bạo phát không kiểm soát, hắn đích thân dẫn Long Điện đến đây chính là vì nhận được mật báo tàn đảng Cổ Độc đang lẩn trốn tại vùng này .
Con mồi nhỏ bé này không chỉ có nanh vuốt, mà còn sở hữu một cái đầu cực kỳ đáng gờm.
"Ngươi muốn gì?" Phàn Dật Ngân thu lại sát khí, giọng nói trở nên đầy hứng thú. Hắn thừa nhận, nàng đã thành công khơi dậy khao khát chinh phục của hắn .
"Ta có thể tìm ra kẻ cung cấp Cổ Độc đang trốn trong Ngô gia, giao toàn bộ chứng cứ cho ngài." Quý Tiêu Du gằn từng chữ, ánh mắt chuyển hướng, phóng một tia nhìn sắc như đao về phía Quý Mỹ Nga đang run lẩy bẩy trên ghế. "Đổi lại , ngài phải cho ta mượn đao. Ta muốn ngài lập tức phái người phá vỡ địa lao, cứu cha ta ra khỏi đó an toàn . Và từ nay về sau , tính mạng của hai cha con ta , Ngô gia không có quyền đụng đến!"
Nghe đến đây, Quý Mỹ Nga hoảng loạn tột độ. Mụ ta không biết Cổ Độc là cái thứ quỷ quái gì, nhưng mụ ta biết rõ nếu Quý Xương Thịnh được cứu ra , mưu đồ chiếm đoạt tài sản và bắt Quý Tiêu Du làm thế thân sẽ hoàn toàn đổ vỡ.
"Vương gia! Ngài đừng
nghe
con tiện nhân
này
nói
bậy!" Quý Mỹ Nga vội vã dập đầu, giọng thé lên ch.ói tai. "Nó là một kẻ điên! Nó
vừa
hãm hại tỷ tỷ ruột của
mình
trong sài phòng, bây giờ
lại
dám lừa gạt ngài! Quý Xương Thịnh là tội nhân của gia tộc,
đã
bị
nhốt
vào
địa lao chờ ngày xét xử, tuyệt đối
không
thể thả.
.."
"Câm mồm."
Phàn Dật Ngân lạnh nhạt phun ra hai chữ. Một gã ám vệ lập tức tiến lên, vung tay tát một cái nổ đom đóm mắt vào mặt Quý Mỹ Nga. Lực đạo mạnh đến mức khiến mụ ta văng khỏi ghế, răng cửa gãy nát, m.á.u tươi trào ra khỏi khóe miệng, nằm bẹp dưới đất rên rỉ không thành tiếng.
"Bổn vương nói chuyện, đến lượt tiện tỳ nhà ngươi xen vào sao ?" Ánh mắt Phàn Dật Ngân lướt qua Quý Mỹ Nga như nhìn một đống rác rưởi, sau đó quay lại nhìn Quý Tiêu Du, khóe môi nhếch lên nụ cười tà mị. "Được. Giao dịch thành lập. Bổn vương thích những kẻ thông minh, nhưng hãy nhớ, nếu ngươi dám lừa gạt ta , cái giá phải trả sẽ t.h.ả.m khốc hơn cái c.h.ế.t gấp vạn lần ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/dich-nu-hac-hoa-bao-vuong-cung-chieu-tan-troi/chuong-5-giao-dich-cung-soi-dot-kich-dia-lao.html.]
Nói xong, hắn hơi nâng cằm lên, ra lệnh: "Long Điện nghe lệnh! Lục soát toàn bộ Ngô gia, đập nát địa lao, mang người lên đây. Kẻ nào dám cản trở, g.i.ế.c không tha!"
"Tuân lệnh!"
Hàng chục bóng đen lập tức tản ra như ma mị. Tiếng bước chân dồn dập, tiếng đạp cửa, tiếng binh khí va chạm và cả những tiếng la hét thất thanh từ phía sau hậu viện bắt đầu vang lên. Long Điện hành sự, từ trước đến nay đều là sấm rền gió cuốn, không để lại cho kẻ thù bất kỳ cơ hội phản kháng nào.
Quý Tiêu Du đứng lặng giữa sảnh, hai bàn tay giấu trong tay áo vô thức siết c.h.ặ.t đến mức móng tay găm vào lòng bàn tay rỉ m.á.u. Nàng đã cược thắng. Nàng dùng cái mạng nhỏ của mình làm mồi nhử, mượn sức mạnh của con sói đầu đàn này để xé nát lớp phòng ngự kiên cố của Ngô gia.
Thời gian trôi qua từng giây, mỗi một tiếng động cất lên từ phía địa lao đều khiến nhịp tim nàng đập mạnh hơn. Ký ức của nguyên chủ ùa về, hình ảnh người cha lương thiện, luôn nở nụ cười hiền hậu che chở cho nàng, người duy nhất trên thế gian này coi nàng là trân bảo, giờ phút này không biết đang phải chịu đựng những nhục hình gì dưới cái hầm ngầm hôi thối đó.
"Ngươi đang sợ?" Phàn Dật Ngân bất chợt tiến lại gần, cúi đầu nhìn bờ vai đang khẽ run lên của nàng. Mùi Tầm Duyên Hương nhàn nhạt còn vương trên y phục của nàng hòa quyện với mùi m.á.u tanh, vô tình kích thích một tia xao động kỳ lạ trong huyết mạch của hắn . Bệnh cũ Cổ Độc dường như đang rục rịch c.ắ.n nuốt lý trí, nhưng hắn dùng nội lực cưỡng ép đè xuống.
"Ta không sợ." Quý Tiêu Du lạnh lùng đáp, không hề lùi bước trước sự áp sát của hắn . "Ta chỉ đang hận. Hận mình không thể chính tay băm vằm những kẻ đã tổn thương cha ta ."
Sự tàn nhẫn và hận thù cuộn trào trong đáy mắt nàng khiến Phàn Dật Ngân càng thêm say mê. Vật nhỏ này , sinh ra để đứng trong bóng tối cùng hắn .
"Bẩm chủ t.ử! Đã tìm thấy người !"
Một tiếng hô lớn vang lên từ ngoài cửa. Quý Tiêu Du giật mình quay phắt lại .
Hai tên ám vệ Long Điện sải bước tiến vào đại sảnh. Trên tay bọn họ là một thân ảnh gầy gò, rũ rượi, bị xốc nách lôi đi . Khi nhìn rõ khuôn mặt của người đó, đồng t.ử Quý Tiêu Du mở to, hô hấp như ngừng trệ.
Đó là cha nàng, Quý Xương Thịnh.
Nhưng ông không còn mang dáng vẻ của một lão gia nho nhã nữa. Y phục trên người ông rách nát tơi tả, nhuốm một màu đỏ thẫm của m.á.u đã khô và m.á.u mới đang tuôn ra . Mười đầu ngón tay bị kẹp nát, móng tay bị rút bong tróc, thịt xương lẫn lộn. Trên l.ồ.ng n.g.ự.c và cánh tay là những vết roi mây chằng chịt sâu hoắm, có chỗ còn in hằn vết bỏng cháy khét do bàn ủi nung đỏ ấn vào . Hơi thở của ông thoi thóp, yếu ớt như một ngọn nến tàn trước gió, đôi mắt nhắm nghiền, hoàn toàn mất đi ý thức.
"Cha!"
Quý Tiêu Du hét lên một tiếng xé lòng, lao bổ tới. Nàng quỳ sụp xuống sàn đá lạnh lẽo, run rẩy vươn tay muốn ôm lấy ông, nhưng lại sợ chạm vào những vết thương chí mạng kia . Nước mắt vốn đã cạn khô từ lúc xuyên không giờ phút này không kìm được mà trào ra . Đó không chỉ là cảm xúc của nguyên chủ, mà còn là sự phẫn nộ tột cùng của một linh hồn kiêu ngạo không cho phép bất kỳ kẻ nào chà đạp lên người thân của mình .
"Cha... cha tỉnh lại đi ! Là con đây, Tiêu Du đây..." Nàng nghẹn ngào gọi, cẩn thận truyền một tia nội lực mỏng manh từ Cổ Võ thuật mà nàng vừa dung hợp được vào huyệt tâm của ông để duy trì tâm mạch.
Quý Xương Thịnh khẽ ho ra một ngụm m.á.u đen. Hàng mi dính đầy mồ hôi và huyết thủy nặng nề hé mở. Tầm nhìn mờ đục của ông khó khăn lắm mới lấy lại được tiêu cự, dừng lại trên khuôn mặt đang đầm đìa nước mắt của con gái.
"Tiêu... Du..." Giọng ông khàn đặc, thoi thóp như tiếng rên của côn trùng. Bàn tay tàn phế cố gắng nhấc lên, muốn chạm vào má nàng nhưng lại vô lực rơi xuống. "Con phải ... chạy đi ... Mặc kệ cha... Bọn chúng... bọn chúng ép con làm d.ư.ợ.c dẫn... Đừng ký..."
Trái tim Quý Tiêu Du như bị hàng vạn mũi kim đ.â.m xuyên qua. Đến tận giây phút ngàn cân treo sợi tóc này , bị t.r.a t.ấ.n đến tàn phế không thành nhân dạng, điều duy nhất ông quan tâm vẫn là sự an nguy của nàng. Ông thà c.h.ế.t dưới địa lao tối tăm, thà chịu đựng nhục hình tan xương nát thịt, cũng nhất quyết không mở miệng khuyên nàng chấp nhận số phận.
Sự lương thiện của ông đổi lại được cái gì? Đổi lại sự dối trá, lừa lọc và đòn roi tàn độc của chính những kẻ mang danh m.á.u mủ ruột rà!
Nước mắt ngừng rơi. Quý Tiêu Du nhẹ nhàng đặt cha mình nằm tựa vào vòng tay của tên ám vệ. Nàng từ từ đứng dậy.
Lúc này , không khí xung quanh Quý Tiêu Du thay đổi hoàn toàn . Nếu như lúc trước nàng chỉ là một cô gái thông minh sắc sảo đang cố gắng phản kháng, thì giờ phút này , nàng giống như một ác quỷ tu la vừa bò lên từ địa ngục. Sát ý thực chất ngưng tụ trong mắt nàng, lạnh lẽo, cuồng bạo và khát m.á.u đến mức ngay cả những ám vệ được huấn luyện nghiêm ngặt của Long Điện cũng phải vô thức rùng mình .
Phàn Dật Ngân đứng ở trên cao, thu hết sự biến hóa của nàng vào tầm mắt. Khóe môi hắn càng cong lên sâu hơn. Hắn biết , vở kịch vả mặt tàn khốc nhất đêm nay, bây giờ mới thực sự bắt đầu.
Quý Tiêu Du chậm rãi xoay người . Ánh mắt như lưỡi hái t.ử thần khóa c.h.ặ.t lấy Quý Mỹ Nga đang nằm thoi thóp trên vũng m.á.u cách đó không xa. Tiếng bước chân của nàng vang lên trong đại sảnh tĩnh lặng, mỗi bước đi như giẫm lên nhịp tim của kẻ thù.
"Quý Mỹ Nga." Quý Tiêu Du cất giọng, âm độ không lớn nhưng lạnh lẽo thấu xương. "Bà ép ta làm thế thân hiến tế, ta nhịn. Bà để con gái bà hạ độc ta , ta trả lại . Nhưng bà dám động đến cha ta , biến ông ấy thành bộ dạng này ..."
Nàng dừng lại ngay trước mặt mụ ta , mũi giày đạp mạnh lên bàn tay đang cố gắng cào cấu sàn nhà của Quý Mỹ Nga, hung hăng nghiến xuống khiến tiếng xương ngón tay gãy vụn vang lên giòn giã.
"Á á á á!!!" Quý Mỹ Nga thét
Chaporia
Bình Luận (0)