Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tiếng thét thất thanh của Quý Mỹ Nga x.é to.ạc bầu không khí đặc quánh mùi m.á.u tanh trong đại sảnh Ngô gia. Âm thanh ấy ch.ói tai, mang theo sự đau đớn tột cùng khi từng đốt ngón tay bị gót giày của Quý Tiêu Du nghiến nát, gãy vụn thành từng mảnh.
Nhưng Quý Tiêu Du không hề chớp mắt. Đôi mắt trong veo vốn từng chứa đựng sự lương thiện và nhẫn nhịn nay chỉ còn lại một màu đen đặc quánh của địa ngục tu la. Cô từ từ cúi xuống, gương mặt xinh đẹp kề sát vào mụ đàn bà đang co giật liên hồi trên mặt đất, giọng nói nhẹ bẫng nhưng sắc như d.a.o lam:
"Đau sao ? Cô ruột kính mến, chút đau đớn này của bà so với những đòn roi tàn độc, so với cái gông cùm rỉ sét cắm sâu vào xương cốt cha tôi dưới địa lao kia ... thì tính là cái thá gì?"
Quý Mỹ Nga toàn thân đẫm mồ hôi lạnh, khuôn mặt được trang điểm kỹ lưỡng nay nhòe nhoẹt nước mắt và son phấn, méo mó đến t.h.ả.m hại. Bà ta run rẩy ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm phải sát ý thực chất tỏa ra từ đứa cháu gái mà bà ta từng coi như rác rưởi. Nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất bắt đầu gặm nhấm tâm trí mụ.
"Mày... mày là đồ nghiệt chủng... Tao là trưởng bối của mày... Mày dám..." Quý Mỹ Nga nghiến răng trăn trối, cố bấu víu vào chút uy nghiêm hão huyền cuối cùng của một phu nhân hào môn.
"Chát!"
Một cái tát giáng thẳng xuống, mạnh đến mức khóe miệng Quý Mỹ Nga rách toạc, m.á.u tươi trào ra . Quý Tiêu Du đứng thẳng lưng, rút từ trong túi áo ra một xấp tài liệu đã bị vò nát ở góc cạnh – đó chính là những bản hợp đồng thâu tóm tài sản mà Ngô gia đã dùng thủ đoạn bỉ ổi để cướp đoạt từ tay Quý Xương Thịnh. Cùng với đó là bản khế ước ép cô làm d.ư.ợ.c dẫn thế thân hiến tế cho Ngô Ánh Toàn.
Cô ném mạnh xấp giấy tờ vào mặt Quý Mỹ Nga, từng tờ giấy bay lả tả rơi xuống vũng m.á.u.
"Trưởng bối? Một kẻ vì lòng tham vô đáy mà bòn rút sạch sẽ tài sản của anh ruột, giam cầm ông ấy dưới địa lao ẩm thấp không bằng súc vật. Một kẻ vì muốn dọn đường cho đứa con gái lăng loàn của mình mà ép cháu ruột bán mạng làm d.ư.ợ.c dẫn thử độc. Bà xứng đáng với hai chữ 'trưởng bối' sao ?"
Quý Tiêu Du lạnh lùng ra lệnh, giọng nói vang vọng khắp đại sảnh rộng lớn, đ.á.n.h thẳng vào màng nhĩ của tất cả những gia đinh Ngô gia đang quỳ rạp dưới đất: "Giao giải d.ư.ợ.c Tục Mệnh Hoàn của cha tôi ra đây. Đồng thời, ký vào giấy chuyển nhượng, trả lại toàn bộ cổ phần, bất động sản và tài sản của Quý gia mà Ngô gia các người đã nuốt trọn. Nếu không ..."
Cô khẽ liếc mắt về phía hắc y nam t.ử đang ngồi vắt chéo chân trên chiếc ghế chủ tọa bằng gỗ lim cao cấp nhất của đại sảnh. Phàn Dật Ngân vẫn giữ thái độ nhàn nhã, một tay chống cằm, ánh mắt thâm thúy đầy hứng thú khóa c.h.ặ.t lấy từng cử động của cô. Sự hiện diện của hắn , cùng với hàng chục sát thủ Long Điện mang theo đao kiếm lạnh lẽo đang bao vây tứ phía, chính là tấm bùa đòi mạng khủng khiếp nhất đối với Ngô gia.
Nhận được ánh mắt của Quý Tiêu Du, khóe môi Phàn Dật Ngân khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười tàn nhẫn. Hắn hất cằm.
Ngay lập tức, Đổng Thiên Đông – ám vệ thân tín nhất của hắn – bước tới, rút thanh đoản đao sáng loáng ra khỏi vỏ, cắm phập xuống sàn nhà ngay sát yết hầu của Quý Mỹ Nga. Lưỡi đao cắm ngập vào nền đá hoa cương, tỏa ra hàn khí bức người .
"Thiếu phu nhân nhà ta đã ra lệnh, bà điếc sao ?" Giọng nói của Đổng Thiên Đông không mang theo tia cảm xúc nào, sát khí ép thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c Quý Mỹ Nga.
Chữ "Thiếu phu nhân" thốt ra khiến cả đại sảnh sững sờ, ngay cả Quý Tiêu Du cũng hơi khựng lại một nhịp, nhưng cô nhanh ch.óng thu liễm cảm xúc, tiếp tục dồn ép kẻ thù.
Tâm tuyến phòng ngự của Quý Mỹ Nga hoàn toàn sụp đổ. Bà ta nhận ra , hôm nay nếu không nhả ra những thứ đã nuốt, mạng sống của bà ta và đứa con gái cưng đang phát điên trong sài phòng kia sẽ chấm dứt tại đây. Kẻ chống lưng cho Quý Tiêu Du không phải là người phàm, mà là vị Diêm Vương sống nắm giữ quyền sinh sát trong thế giới ngầm.
"Tao... tao ký... Tao đưa..."
Quý Mỹ Nga run rẩy dùng bàn tay còn lại chưa bị phế, móc từ trong vạt áo ra một lọ sứ nhỏ xíu, ném về phía Quý Tiêu Du. Sau đó, bà ta c.ắ.n răng, dùng ngón tay dính đầy m.á.u tươi của chính mình , run lẩy bẩy ấn từng dấu vân tay lên các bản hợp đồng hoàn trả tài sản. Mỗi một dấu tay in xuống, đồng nghĩa với việc đế chế Ngô gia mà bà ta dày công xây dựng bằng sự tàn độc đã chính thức tan thành mây khói. Bọn họ mất trắng. Bọn họ từ những kẻ đứng trên đỉnh cao quyền lực, nay rơi thẳng xuống vũng bùn lầy nhơ nhuốc.
Quý Tiêu Du bắt lấy lọ sứ, lập tức mở nắp ngửi thử. Mùi d.ư.ợ.c liệu cay nồng quen thuộc xộc vào mũi, xác nhận đây chính là Tục Mệnh Hoàn. Cô nhanh ch.óng chạy về phía người cha đang thoi thóp trong vòng tay của ám vệ, cẩn thận bóp nát viên t.h.u.ố.c, hòa cùng chút nước rồi mớm vào miệng ông.
Nhìn l.ồ.ng n.g.ự.c Quý Xương Thịnh dần có nhịp đập ổn định hơn, hơi thở tuy yếu ớt nhưng không còn đứt quãng như trước , tảng đá đè nặng trong lòng Quý Tiêu Du rốt cuộc cũng vơi đi một nửa. Cô nắm lấy bàn tay gầy guộc đầy vết roi của ông, khóe mắt cay xè nhưng tuyệt đối không để rơi một giọt lệ nào trước mặt kẻ thù.
"Đưa cha tôi ra xe trước ," Quý Tiêu Du nhẹ giọng nói với ám vệ.
Khi bóng dáng người cha được đưa ra khỏi cánh cửa lớn an toàn , Quý Tiêu Du mới từ từ đứng thẳng dậy. Cô quay lại nhìn Quý Mỹ Nga đang nằm bẹp dưới đất như một con ch.ó hoang mất chủ, ánh mắt vô cảm.
"Tài sản đã lấy lại , giải d.ư.ợ.c đã đưa. Nhưng những món nợ m.á.u mà Ngô gia các người gây ra , hôm nay mới chỉ là bắt đầu. Hãy cầu nguyện cho con gái bà sống sót qua đêm nay trong sài phòng đi ."
Nói xong, cô bước về phía Phàn Dật Ngân. Đêm nay, cô đã mượn thành công thế lực của hắn để lật ngược thế cờ, một ván bài hiểm hóc nhưng cô đã thắng. Đã đến lúc thực hiện lời hứa giao dịch.
"Phàn thiếu," Quý Tiêu Du đứng cách hắn ba bước chân, giọng nói khôi phục lại sự bình tĩnh, rành mạch. "Giao dịch hoàn tất. Cảm ơn sự phối hợp của anh . Manh mối về Cổ Độc gia tộc đang ẩn nấp trong Ngô gia, tôi đã ghi lại trong cuốn sổ nhỏ giấu ở mật thất thư phòng. Anh có thể cho người vào lấy. Bây giờ, tôi xin phép cáo từ."
Mọi thứ tưởng chừng như đã kết thúc viên mãn. Vở kịch vả mặt hoàn hảo hạ màn, kẻ ác đền tội, người cha được cứu.
Thế nhưng, biến cố luôn ập đến
vào
khoảnh khắc con
người
ta
lơi lỏng cảnh giác nhất.
Ngay khi Quý Tiêu Du vừa dứt lời, một cơn gió lạnh từ ngoài sân ập vào đại sảnh. Cơn gió luồn qua mái tóc rối bời của cô, mang theo một mùi hương vô cùng đặc biệt tỏa ra từ quần áo cô. Đó là mùi hương ngọt ngấy, ma mị và tà ác – tàn dư của Tầm Duyên Hương trong sài phòng mà cô đã ép Đỗ Giai Thành và Ngô Ánh Toàn nuốt vào bụng. Dù cô không trực tiếp ngửi nhiều, nhưng hương thơm ấy đã bám c.h.ặ.t vào từng thớ vải.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/dich-nu-hac-hoa-bao-vuong-cung-chieu-tan-troi/chuong-6-buc-tu-ke-thu-doc-tinh-phat-tac.html.]
Phàn Dật Ngân vốn đang định mở miệng trêu chọc con mèo nhỏ sắc sảo này , thì đột nhiên, sống lưng hắn cứng đờ.
Mùi Tầm Duyên Hương mỏng manh kia vừa lọt vào khứu giác, tựa như một mồi lửa ném thẳng vào thùng t.h.u.ố.c s.ú.n.g đang ngủ yên trong cơ thể hắn .
"Phập... phập... phập..."
Tiếng nhịp tim của Phàn Dật Ngân đột ngột đập mạnh đến mức những người đứng gần cũng có thể nghe thấy. Cơn đau nhói từ đan điền bùng lên, lan tỏa ra khắp lục phủ ngũ tạng như hàng vạn con kiến lửa đang gặm nhấm. Cổ Độc – căn bệnh trầm kha mang đầy sự tàn ác của Cổ Võ gia tộc mà hắn đã dùng nội công áp chế suốt nhiều tháng qua, nay bị mùi Tầm Duyên Hương kích thích, bất ngờ bạo phát với một cường độ kinh hoàng chưa từng có .
Nụ cười trên môi Phàn Dật Ngân vụt tắt. Thay vào đó là những đường gân xanh nổi ngoằn ngoèo trên trán và cổ. Đôi mắt đen thẳm của hắn chỉ trong chớp mắt đã chuyển sang một màu đỏ ngầu như m.á.u, tỏa ra sự cuồng loạn và mất trí của một con dã thú khát m.á.u.
"Chủ t.ử!" Đổng Thiên Đông là người đầu tiên phát hiện ra sự bất thường. Sắc mặt gã ám vệ biến đổi kịch liệt, hoảng hốt kêu lên: "Không hay rồi ! Cổ Độc bạo phát! Tất cả lùi lại !"
Đám ám vệ Long Điện vốn dĩ vô cảm, nay lại như nhìn thấy ác quỷ giáng trần, đồng loạt lùi lại phía sau vài bước, tạo thành một vòng tròn rỗng. Bọn họ biết rõ, một khi thiếu chủ mất khống chế vì Cổ Độc, bất cứ ai đến gần đều sẽ bị xé xác thành trăm mảnh.
Quý Tiêu Du nhíu mày, chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì một luồng kình phong đen kịt đã ập thẳng vào mặt cô. Tốc độ của Phàn Dật Ngân nhanh đến mức vượt qua giới hạn phản xạ của con người .
"Rầm!"
Lưng Quý Tiêu Du đập mạnh vào cây cột trụ bằng đá hoa cương cẩm thạch phía sau . Cơn đau điếng người truyền đến khiến cô suýt ho ra m.á.u. Nhưng nỗi đau đó chẳng là gì so với cảm giác nghẹt thở ập đến ngay giây tiếp theo.
Bàn tay to lớn, nóng rực như bàn ủi của Phàn Dật Ngân đã bóp c.h.ặ.t lấy chiếc cổ thanh mảnh của cô. Hắn ép cô dính c.h.ặ.t vào cột đá, nhấc bổng cô lên khỏi mặt đất.
"Khụ... Phàn... Dật Ngân..." Quý Tiêu Du hai chân vùng vẫy trên không trung, hai tay theo bản năng bám lấy cánh tay cứng như thép nguội của hắn , cố gắng cạy những ngón tay đang siết c.h.ặ.t yết hầu mình ra .
Nhưng vô ích. Sức mạnh của hắn lúc này là sức mạnh của một kẻ điên.
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi thở nóng rực, dồn dập của hắn phả vào mặt mình . Đôi mắt đỏ ngầu của Phàn Dật Ngân ghim c.h.ặ.t vào khuôn mặt đang dần tái đi vì thiếu dưỡng khí của cô. Trong đôi mắt ấy không còn sự tỉnh táo, không còn sự hứng thú trêu chọc thường ngày, mà chỉ còn lại sự điên cuồng, bạo ngược và một loại d.ụ.c vọng tăm tối đến đáng sợ.
Mùi Tầm Duyên Hương trên người cô liên tục kích thích thần kinh hắn . Cổ Độc trong cơ thể gào thét đòi m.á.u, đòi sự tàn sát, nhưng đồng thời, ảo giác từ Tầm Duyên Hương lại khiến bản năng nguyên thủy nhất của đàn ông trỗi dậy. Hắn muốn bẻ gãy chiếc cổ nhỏ bé này , nhưng lại muốn c.ắ.n xé, nuốt trọn cô vào bụng, hòa làm một với cô.
"Thơm quá..." Giọng nói của Phàn Dật Ngân khàn đặc, trầm đục như phát ra từ dã thú bị thương. Hắn ghé sát mặt vào hõm cổ cô, hít một hơi thật sâu, hàm răng trắng ở khoảng cách nguy hiểm cọ xát lên vùng da mỏng manh ở động mạch chủ của cô.
"Chủ t.ử! Mau buông cô ấy ra ! Ngài sẽ g.i.ế.c cô ấy mất!" Đổng Thiên Đông đứng cách đó không xa, nóng ruột gào lên nhưng không dám tiến lên bước nào. Bất kỳ sự can thiệp vật lý nào lúc này cũng sẽ kích động Phàn Dật Ngân ra tay tàn nhẫn hơn.
Quý Tiêu Du cảm thấy tầm nhìn bắt đầu mờ đi , những đốm sáng đen nổ đom đóm trước mắt. Phổi cô gào thét đòi không khí. Cảm giác cái c.h.ế.t cận kề vây lấy cô, lạnh lẽo và chân thực không kém gì lúc cô chứng kiến cha mình rơi xuống từ tòa nhà cao tầng trong kiếp trước .
Cô vừa mới bò ra khỏi ma quật của Ngô gia, vừa mới dùng trí thông minh lật đổ được bàn cờ t.ử thần, lẽ nào hôm nay lại phải c.h.ế.t oan uổng trong tay một tên điên bị bạo phát Cổ Độc?
Không! Cô không cam tâm! Cha cô vẫn đang đợi cô ở bên ngoài!
Ý chí sinh tồn mãnh liệt bùng cháy trong đầu Quý Tiêu Du. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái c.h.ế.t, cô ép mình phải giữ bình tĩnh. Sự hoảng loạn lúc này chỉ đẩy nhanh tốc độ cái c.h.ế.t.
Cô buông lỏng một tay đang cố cạy ngón tay hắn ra , chuyển hướng trượt xuống cổ tay hắn . Ngón trỏ và ngón giữa của Quý Tiêu Du dùng chút sức lực tàn tạ cuối cùng, chuẩn xác ấn mạnh vào mạch đập ở cổ tay Phàn Dật Ngân.
Mạch đập hỗn loạn, cuồng bạo, lúc thì nhanh như ngựa phi, lúc lại chìm nghỉm như đá chìm đáy biển. Đây không phải là tẩu hỏa nhập ma thông thường, đây là dấu hiệu của việc kinh mạch bị độc tố xâm thực, tà hỏa bốc lên não.
Kiến thức y thuật hiện đại kết hợp với những ghi chép về y lý cổ truyền mà cô từng nghiên cứu lướt qua trong não bộ với tốc độ ánh sáng. Căn bệnh này ... Tầm Duyên Hương... Cổ Độc...
"Anh... buông..." Quý Tiêu Du khó nhọc nặn ra từng chữ qua kẽ răng, đôi mắt bướng bỉnh, sắc lẹm đối diện thẳng với ánh mắt đỏ ngầu của Phàn Dật Ngân. Bất chấp việc sắp tắt thở, sự kiêu ngạo và không khuất phục trong mắt cô vẫn rực sáng như ngọn đuốc trong đêm tối.
Sát khí cuồng bạo của Phàn Dật Ngân bao trùm toàn bộ không gian. Hắn như một vị bạo chúa mất trí, cầm trong tay sinh mạng của cô, chỉ cần khẽ dùng lực, chiếc cổ thiên nga kia sẽ gãy gập.
Bầu không khí trong đại sảnh Ngô gia ngưng đọng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Một bên là quyền lực tối thượng đang bị bản năng hoang dã nuốt chửng, một bên là ý chí phản kháng ngoan cường không chịu đầu hàng số phận. Quý Tiêu Du bị giam cầm trong vòng tay t.ử thần, nhưng cô biết , nếu không thể tự mình dập tắt ngọn lửa điên loạn này của hắn , đêm nay, cả cô và hắn đều sẽ bị kéo xuống vực sâu vạn trượng.
Chaporia
Bình Luận (0)