Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Mạch đập dưới đầu ngón tay Quý Tiêu Du nảy lên điên cuồng, tựa như một con dã thú đang tuyệt vọng phá l.ồ.ng giam. Khí huyết trong cơ thể Phàn Dật Ngân hoang loạn đến mức nhiệt độ trên làn da hắn nóng rực như than hồng, nhưng sâu thẳm bên trong lại tỏa ra một luồng hàn khí bức người .
Đây tuyệt đối không phải là một cơn tẩu hỏa nhập ma do luyện Cổ Võ thông thường.
Tầm Duyên Hương!
Đại não Quý Tiêu Du vận động với tốc độ cực hạn. Dù không khí trong phổi đang cạn kiệt, tầm nhìn bắt đầu xuất hiện những đốm đen mờ ảo, cô vẫn giữ được sự tỉnh táo đáng sợ. Tàn dư của Tầm Duyên Hương bay lơ lửng trong không khí đại sảnh Ngô gia chính là mồi lửa. Nó không chỉ kích thích d.ụ.c vọng mà còn mang theo một loại độc tính ảo giác, trực tiếp xông vào hệ thần kinh trung ương, đ.á.n.h thức Cổ Độc vốn đang ngủ yên trong cơ thể Phàn Dật Ngân.
Hắn đang mất trí. Hắn đang bị chính sức mạnh bạo tàn của mình nuốt chửng.
"Ưm..." Quý Tiêu Du c.ắ.n nát môi dưới , cơn đau nhói từ vết thương rỉ m.á.u giúp cô níu giữ lại chút sức lực tàn tạ.
Cô không thể c.h.ế.t ở đây! Cô vừa mới dẫm đạp lên sự kiêu ngạo của mẹ con Quý Mỹ Nga, vừa mới lôi được người cha đáng thương Quý Xương Thịnh ra khỏi địa lao tăm tối. Quý Tiêu Du của kiếp này phải sống, sống một cách rực rỡ và tàn nhẫn nhất để không kẻ nào dám chà đạp lên cô thêm một lần nào nữa!
Ánh mắt Quý Tiêu Du lóe lên tia hàn quang lạnh lẽo. Bàn tay đang bám víu lấy cổ tay Phàn Dật Ngân đột ngột buông lỏng. Thay vì chống cự vô ích trước sức mạnh cường hãn của một kẻ đứng đầu Cổ Võ gia tộc, cô trượt tay xuống, luồn vào mái tóc mình .
Soạt!
Một chiếc trâm cài tóc bằng bạc sắc nhọn được rút ra . Đây là món đồ trang sức duy nhất nguyên chủ còn giữ lại trên người trước khi bị ép điểm chỉ bán mạng.
Trong chớp mắt, kiến thức giải phẫu học hiện đại và sơ đồ kinh mạch huyệt đạo của Cổ Võ thuật dung hợp hoàn hảo trong tâm trí cô. Cổ Độc bạo phát là do tà hỏa công tâm, độc khí xông thẳng lên não. Muốn cứu cô, muốn cứu hắn , chỉ có một cách duy nhất: Cắt đứt luồng khí huyết hỗn loạn này , ép Cổ Độc quay trở lại trạng thái ngủ đông!
"Phàn Dật Ngân, đắc tội!"
Quý Tiêu Du gầm lên trong cổ họng bằng âm thanh vỡ vụn. Ngay khoảnh khắc ngón tay hắn siết c.h.ặ.t chuẩn bị bẻ gãy cổ cô, Quý Tiêu Du dồn toàn bộ sức lực bình sinh, giương chiếc trâm bạc lên, đ.â.m phập một nhát cực kỳ chuẩn xác vào huyệt Ế Phong nằm ngay sau mang tai của hắn , đồng thời đầu gối cô nâng lên, nhắm thẳng vào huyệt Đản Trung ngay giữa n.g.ự.c hắn mà thúc mạnh.
Phập! Bịch!
Hai đòn tấn công diễn ra trong chưa đầy một giây, chuẩn xác, tàn nhẫn và không chút do dự. Không có sự e sợ trước quyền lực, không có sự run rẩy của một kẻ yếu thế, chỉ có bản năng sinh tồn và sự quyết đoán của một nữ cường nhân thực thụ.
Động tác của Phàn Dật Ngân đột ngột khựng lại .
Đôi mắt đỏ ngầu như m.á.u của hắn trợn trừng. Cơn đau nhói từ huyệt đạo sau tai và cú va đập mạnh ở n.g.ự.c giống như một chậu nước đá dội thẳng vào ngọn lửa điên loạn đang thiêu đốt tâm trí hắn . Luồng khí huyết đang cuộn trào bỗng nhiên bị tắc nghẽn, Cổ Độc mất đi sự tiếp tế, lập tức co rút lại , rút lui về phía đan điền.
Bàn tay đang siết c.h.ặ.t cổ Quý Tiêu Du vô lực buông thõng xuống. Hắn lảo đảo lui về sau nửa bước, hơi thở dốc dồn dập, sắc mặt từ đỏ bừng chuyển sang tái nhợt.
"Khụ... khụ khụ..."
Quý Tiêu Du ngã khuỵu xuống mặt sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo, ôm lấy chiếc cổ hằn rõ năm dấu tay đỏ bầm, ho sặc sụa. Từng ngụm không khí tràn vào phổi mang theo cảm giác bỏng rát, nhưng lại là hương vị ngọt ngào nhất của sự sống. Cô ngước đôi mắt ngấn nước sinh lý nhưng sắc bén như d.a.o nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt.
Toàn bộ đại sảnh Ngô gia tĩnh lặng như một nấm mồ. Đám ám vệ Long Điện đứng xung quanh đều toát mồ hôi lạnh. Bọn họ biết rõ sự đáng sợ của chủ t.ử khi Cổ Độc bạo phát. Trong quá khứ, mỗi lần Tư Âm Nam mất kiểm soát, m.á.u chảy thành sông, không một ai dám lại gần. Vậy mà hôm nay, một cô gái mảnh mai, thoạt nhìn yếu ớt vỡ vụn, lại dám dùng một cây trâm bạc và một cú thúc gối để áp chế con ác long đang nổi điên.
Đổng Thiên Đông - kẻ dẫn đầu đội ám vệ - nuốt nước bọt, ánh mắt nhìn Quý Tiêu Du từ kinh ngạc chuyển sang kính sợ.
Qua vài giây tĩnh lặng đến nghẹt thở, Phàn Dật Ngân từ từ đứng thẳng người dậy. Đôi mắt đỏ ngầu đã rút đi , trả lại màu đen sâu thẳm, lạnh lẽo và tĩnh lặng như vực không đáy. Khí chất bạo chúa điên cuồng được thay thế bằng uy áp của một bậc đế vương nắm trong tay sinh sát của thế gian.
Hắn giơ tay lên, vệt m.á.u rỉ ra từ huyệt sau tai dính vào đầu ngón tay cái. Hắn nhìn vệt m.á.u, rồi từ từ chuyển ánh mắt xuống người con gái đang quỳ trên mặt đất, không ngừng bảo vệ cha mình .
"Em học được y thuật và thủ pháp điểm huyệt Cổ Võ từ khi nào?" Giọng nói của Phàn Dật Ngân trầm khàn, khôi phục lại sự lạnh nhạt thường ngày, nhưng ẩn sâu trong đó là một tầng hứng thú nồng đậm không thể che giấu.
Quý Tiêu Du chống tay đứng lên, vuốt lại mái tóc rối bời, sống lưng thẳng tắp không chút khuất phục. Cô nhìn thẳng vào mắt vị tổng tài bá đạo, khóe môi nhếch lên một nụ cười trào phúng: "Phàn tổng, trên đời này có những chuyện bị dồn vào đường cùng tự khắc sẽ biết . Cổ Độc của anh tạm thời đã bị tôi ép xuống, nhưng nếu không có phương pháp giải trừ tận gốc, lần bạo phát tiếp theo, e rằng mười cây trâm bạc cũng không cứu nổi mạng anh ."
Cô không giải thích, cũng không cần giải thích. Sự bí ẩn chính là tấm khiên vững chắc nhất của cô lúc này . Cô ném cho hắn một miếng mồi nhử mang tính chí mạng: Khả năng giải độc.
Ánh mắt Phàn Dật Ngân tối sầm lại . Hắn bước lên phía trước , mũi giày da cọ xát trên mặt sàn tạo ra âm thanh t.ử thần. Khoảng cách giữa hai người bị thu hẹp đến mức Quý Tiêu Du có thể ngửi thấy mùi bạc hà lạnh lẽo xen lẫn mùi m.á.u tanh nhạt trên người hắn .
Bất ngờ, bàn tay to lớn của Phàn Dật Ngân vươn ra . Nhưng lần này không phải để bóp cổ cô. Ngón tay thon dài, mang theo những vết chai mỏng do rèn luyện v.ũ k.h.í, nhẹ nhàng chạm vào vết bầm tím trên chiếc cổ trắng ngần của Quý Tiêu Du. Lực đạo cực kỳ tinh tế, như đang vuốt ve một món đồ sứ quý giá vừa suýt bị chính mình làm vỡ.
Quý Tiêu Du cứng đờ người , bản năng muốn lùi lại , nhưng uy áp từ hắn gắt gao khóa c.h.ặ.t cô tại chỗ.
"Rất tốt ." Khóe môi Phàn Dật Ngân nhếch lên một nụ cười tà mị, mang theo sự cuồng vọng và chiếm hữu tuyệt đối. "Quý Tiêu Du, em dùng một cái tin tức về Cổ Độc gia tộc để đổi lấy mạng cha em. Nhưng em lại dùng chính đôi tay này để cứu mạng tôi . Món nợ này , tôi ghi nhận."
Hắn cúi sát xuống tai cô,
hơi
thở nóng hổi phả
vào
vành tai mẫn cảm, giọng
nói
trầm thấp chỉ đủ để hai
người
nghe
thấy: "Từ giây phút em cắm cây trâm đó
vào
người
tôi
, em
đã
tự tay trói buộc vận mệnh của
mình
vào
tôi
rồi
.
Từ nay về
sau
, mạng của em, con
người
em, đều là của Phàn Dật Ngân
này
. Kẻ nào dám đụng đến một sợi tóc của em,
tôi
sẽ khiến kẻ đó c.h.ế.t
không
có
chỗ chôn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/dich-nu-hac-hoa-bao-vuong-cung-chieu-tan-troi/chuong-7-ap-che-co-doc-roi-khoi-ma-quat.html.]
Lời tuyên bố bá đạo vang lên, không cho phép phản bác, không cho phép từ chối. Nó giống như một bản khế ước linh hồn mới, nhưng khác với tờ giấy thế thân bẩn thỉu của Ngô gia, đây là sự che chở từ thế lực quyền khuynh ngập trời.
Quý Tiêu Du híp mắt, không hùa theo cũng không chống cự. Cô cần một cái ô bảo vệ đủ lớn để đối phó với những kẻ thù đang rình rập trong bóng tối, và Phàn Dật Ngân chính là cái ô hoàn hảo nhất. Hợp tác với ác ma luôn đi kèm rủi ro, nhưng so với việc bị lũ cặn bã Ngô gia gặm nhấm, cô thà đứng bên cạnh ác ma.
" Tôi nhớ kỹ lời anh nói ." Cô lạnh lùng đáp trả, sau đó xoay người đi về phía người cha đang nằm thoi thóp.
Phàn Dật Ngân nhìn theo bóng lưng kiên cường của cô, trong đáy mắt xẹt qua một tia sủng nịnh mà chính hắn cũng không nhận ra . Hắn quay đầu lại , ánh mắt rơi xuống mụ đàn bà đang run lẩy bẩy ở góc tường – Quý Mỹ Nga.
Lúc này , Quý Mỹ Nga đã hoàn toàn sụp đổ. Mụ ta chứng kiến từ đầu đến cuối sự kiện kinh hoàng đêm nay. Con gái mụ, Ngô Ánh Toàn, hiện đang bị nhốt trong sài phòng với tên cặn bã Đỗ Giai Thành, thân bại danh liệt, mãi mãi không ngóc đầu lên nổi. Gia sản Ngô gia bị tước đoạt qua tờ giấy ký kết dưới họng s.ú.n.g của Long Điện. Và giờ đây, đứa cháu gái mụ từng coi như rác rưởi, như một "dược dẫn" để dẫm đạp, lại trở thành người phụ nữ được Phàn Dật Ngân – vị Thái t.ử gia của Tập đoàn Phàn thị kiêm thiếu chủ Cổ Võ – công khai bảo bọc.
Quý Mỹ Nga bò lết trên mặt đất, đầu tóc rũ rượi, nước mắt nước mũi tèm lem, hèn mọn khóc lóc cầu xin: "Phàn tổng... Phàn thiếu gia! Xin ngài khai ân! Là tôi có mắt không tròng, là tôi bị ma xui quỷ khiến! Cầu xin ngài tha cho Ngô gia một con đường sống... Tiêu Du! Tiêu Du, cháu nói giúp cô một câu đi ! Chúng ta là m.á.u mủ tình thâm mà!"
Nghe hai chữ "tình thâm", bước chân Quý Tiêu Du khựng lại . Cô quay đầu, ánh mắt nhìn Quý Mỹ Nga như nhìn một đống rác rưởi không hơn không kém.
"Máu mủ tình thâm?" Quý Tiêu Du bật cười , nụ cười mang theo sự mỉa mai đến tận xương tủy. "Khi cô nhốt cha cháu vào địa lao, đ.á.n.h đập ông ấy đến thân tàn ma dại, cô có nhớ đến hai chữ tình thâm không ? Khi cô và Ngô Ánh Toàn thiết kế hạ Tầm Duyên Hương, ép cháu ký khế ước bán t.ử cung, đi vào chỗ c.h.ế.t, cô có nhớ đến hai chữ tình thâm không ?"
Từng câu từng chữ của Quý Tiêu Du như những nhát b.úa nện thẳng vào mặt Quý Mỹ Nga.
"Quý Mỹ Nga, tôi đã nói rồi , gậy ông đập lưng ông. Sự nhục nhã của Ngô Ánh Toàn trong sài phòng hôm nay, và sự sụp đổ của Ngô gia ngày mai, đều là quả báo do chính tay bà gieo trồng! Kể từ giây phút này , tôi và bà, Quý gia và Ngô gia, ân đoạn nghĩa tuyệt. Gặp lại nhau , chỉ có kẻ sống người c.h.ế.t!"
Sự dứt khoát, sát phạt của cô khiến đám vệ sĩ xung quanh cũng phải âm thầm thán phục. Không khóc lóc ỉ ôi, không giả vờ thánh mẫu khoan dung, một đao c.h.é.m đứt quan hệ độc hại, ân oán phân minh. Đây mới chính là phong thái của một nữ chủ nhân xứng tầm với Long Điện!
Phàn Dật Ngân hài lòng nhìn con nhím nhỏ của mình xù lông vạch mặt kẻ thù. Hắn phất tay, một mệnh lệnh lạnh lẽo, tàn nhẫn được ban xuống.
"Đổng Thiên Đông."
"Có thuộc hạ!" Đổng Thiên Đông lập tức tiến lên.
"Phong tỏa toàn bộ Ngô gia. Kể từ đêm nay, xóa tên Ngô thị khỏi bản đồ thương giới của thành phố này . Thu hồi toàn bộ tài sản, bất động sản chuyển vào danh nghĩa của Quý Tiêu Du. Còn mụ đàn bà này ..." Phàn Dật Ngân híp mắt, sát khí lan tỏa, "Đánh gãy hai chân, ném ra đầu đường. Tôi muốn mụ ta phải sống nửa đời còn lại trong sự xỉ nhục và nghèo hèn, mở to mắt ra mà nhìn người phụ nữ của tôi đứng trên đỉnh cao vạn trượng."
"Vâng, thưa Sếp!"
"Không! Không thể nào! Các người không thể làm thế với tôi !" Quý Mỹ Nga hét lên t.h.ả.m thiết, điên cuồng giãy giụa. Nhưng hai tên ám vệ to khỏe đã lập tức xốc nách mụ lôi đi . Tiếng gào thét tuyệt vọng xa dần, để lại một đại sảnh Ngô gia hoang tàn, vỡ vụn.
Mọi ân oán trong cái l.ồ.ng giam chật hẹp này , đến đây là kết thúc triệt để.
Quý Tiêu Du hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén sự xúc động đang cuộn trào trong l.ồ.ng n.g.ự.c. Cô cúi xuống, cùng với sự hỗ trợ của hai ám vệ do Phàn Dật Ngân phái tới, cẩn thận đỡ lấy cơ thể gầy gò, đầy thương tích của Quý Xương Thịnh.
Ông vẫn đang hôn mê, hơi thở yếu ớt nhưng đều đặn. Cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể cha, hốc mắt Quý Tiêu Du bất giác đỏ lên. Kiếp trước , cô đã vĩnh viễn mất đi người đàn ông này vì sự ngu ngốc và nhu nhược của bản thân . Kiếp này , dù phải hóa thân thành ác quỷ, cô cũng sẽ bảo vệ ông đến cùng.
"Chúng ta đi thôi." Quý Tiêu Du nhẹ giọng nói .
Cô xoay người , đỡ cha bước đi . Phàn Dật Ngân sải bước đi ngay bên cạnh cô, tấm lưng rộng lớn của hắn như một bức tường thành kiên cố che chắn mọi giông bão từ phía sau . Đội ám vệ Long Điện lặng lẽ tản ra , dọn đường cho hai người .
Bước qua cánh cửa lớn của Ngô gia đại trạch, cơn gió đêm lạnh lẽo thổi thốc vào mặt, mang theo hương vị trong lành của sự tự do. Bóng tối của sài phòng, sự ô uế của mưu hèn kế bẩn, sự đe dọa của khế ước hiến tế... tất cả đều bị bỏ lại phía sau lưng.
Quý Tiêu Du ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm đầy sao . Đôi mắt trong trẻo phản chiếu ánh sáng rực rỡ.
Ma quật Ngô gia đã bị san phẳng. Âm mưu của tra nam tiện nữ đã bị nghiền nát. Nhưng cô biết , đây chỉ mới là sự khởi đầu. Bí mật về Cổ Độc trong cơ thể Phàn Dật Ngân, thế lực bí ẩn của Cổ Võ gia tộc, và cả những kẻ thù quyền lực hơn đang lẩn khuất ở Tường Bình Thôn hay Cổ Võ Châu vẫn đang chờ đợi cô ở phía trước .
Nhưng hiện tại, cô không còn là Quý Tiêu Du yếu ớt mặc người xâu xé. Cô có trí tuệ, có sự tàn nhẫn, và quan trọng nhất, cô có một vị tổng tài bá đạo sẵn sàng vì cô mà chống lại cả thế giới.
"Tiêu Du," Phàn Dật Ngân đột nhiên cất tiếng gọi, giọng nói trầm ấm xua tan đi cái lạnh của sương đêm. Hắn cởi chiếc áo vest đặt lên vai cô, kéo sát cô vào lòng. "Chào mừng em đến với thế giới của tôi ."
Quý Tiêu Du quay sang nhìn hắn , khóe môi khẽ nở một nụ cười rạng rỡ, đẹp đến mức khiến tinh tú trên trời cũng phải lu mờ.
"Phàn Dật Ngân, hy vọng anh sẽ không hối hận vì đã trói buộc tôi vào cuộc đời anh ."
"Sẽ không bao giờ."
Hai bóng người , một cao lớn uy dũng, một kiên cường kiêu hãnh, sóng bước bên nhau đi về phía chiếc Rolls-Royce đang chờ sẵn. Cánh cửa xe khép lại , chính thức khép lại kiếp nạn đau thương, mở ra một hành trình mới đầy bão tố nhưng cũng ngập tràn sự sủng ái và vinh quang rực rỡ nhất.
Bàn cờ vận mệnh đã lật sang trang, và từ nay, Quý Tiêu Du chính là người cầm trịch.
Chaporia
Bình Luận (0)