20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

05

Rõ ràng đều là lỗi của Diệp Thù Dị, vì sao lại trách lên đầu ta ?

Trong lòng ta phẫn uất, mắt đỏ hoe.

Ta muốn lớn tiếng chất vấn, nhưng bao năm không có mẫu thân và thân phận chống lưng trong Đan phủ đã dạy ta phải cẩn trọng từng li từng tí, sợ mỗi bước sẽ sai.

Ta hít sâu một hơi , ép nước mắt trở về.

"Tỷ tỷ, người trong lòng muội là Triệu Tự, bất kể kiếp nào, muội cũng không yêu Diệp Thù Dị, hành vi của hắn tồi tệ như vậy , muội cũng thấy bất bình thay tỷ..."

Đích tỷ lạnh lùng quay mặt đi .

"Muội không cần nói nữa, ta tác thành cho các người , lần này ta sẽ không giẫm lên vết xe đổ nữa, hy vọng muội và Diệp Thù Dị đều hiểu được sự hy sinh của ta ."

Tỷ ấy không nghe lọt bất cứ lời nào.

Ta cũng không muốn giải thích thêm, quay người băng qua sân viện, cúi đầu trở về chỗ ngồi của mình .

Trên đài cao.

Thanh niên bên cạnh hoàng hậu gầy yếu bệnh tật, mệt mỏi tiều tụy, nhưng vẫn không làm giảm đi khí chất thanh nhã như trăng sáng.

Hoàng hậu đau lòng hỏi chàng :

"Phù Quang, con đặt hoa xong chưa ?"

Triệu Tự khẽ cười :

"Rồi ạ, đặt xong rồi ."

Nhưng ta biết là chưa .

Người này đặt hoa xong lại tự giấu vào tay áo, căn bản không muốn ai tìm thấy.

Đã thật nhiều năm không gặp rồi .

Ánh mắt ta không khống chế được mà dính c.h.ặ.t lên người chàng , từ đôi mắt phượng xinh đẹp đến đôi môi nhạt màu, từng chút từng chút khắc ghi.

Có lẽ ánh mắt ta quá nóng bỏng.

Triệu Tự bỗng ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua đám đông, đối diện với ta .

Chàng khựng lại trong giây lát, khóe môi đột nhiên cong lên thành nụ cười nhàn nhạt.

Tựa như tuyết trên đỉnh núi lạnh giá tan chảy.

Trong nháy mắt, đầu óc ta như có pháo hoa nổ tung.

Ta choáng váng đứng bật dậy, nhanh chân chạy ra bên hồ ngóng đợi.

Sớm hơn cả kiếp trước , chờ Triệu Tự tự lén đi ra hít thở, rồi ngất xỉu.

Ta sẽ nhặt chàng về.

Sau đó, chàng sẽ cười nhẹ cài bông hoa giấu trong tay áo lên tóc ta .

Trước lúc c.h.ế.t, chàng mới tìm được một vị thần y.

Vị thần y ấy từng lắc đầu thở dài:

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

"Nếu nhiều năm trước bắt đầu điều dưỡng, thân thể điện hạ chưa chắc không có hy vọng khỏi hẳn, đáng tiếc... đã muộn rồi ."

Nếu kiếp này , ta tìm được vị thần y đó sớm hơn...

Ta chưa chắc không thể cùng Triệu Tự bạc đầu giai lão.

Ta ngơ ngẩn đợi bên hồ thật lâu, lại mãi không thấy người đâu .

Niềm vui trong lòng dần lạnh xuống.

Cuối cùng khó hiểu quay lại yến tiệc.

Đột nhiên nghe thấy quý nữ ở bàn bên cạnh cười khẽ trò chuyện:

"Đích nữ Đan phủ đã cứu thái t.ử đang hôn mê."

"Một chiếc vòng ngọc cực phẩm, ngay tại chỗ đã được hoàng hậu nương nương đeo vào cổ tay đại tiểu thư Đan phủ.

"

"E rằng hôn sự này đã thành chuyện chắc chắn rồi ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/len-doi-mau-don/chuong-3.html.]

Đầu óc ta nổ vang một tiếng.

Đúng lúc đó, hương thơm quen thuộc lướt qua ch.óp mũi, đích tỷ ngồi xuống bên cạnh ta .

Ta muốn hỏi tỷ ấy vì sao .

Tỷ ấy lại nhẹ nhàng quay mắt nhìn ta , dứt khoát nói :

"Lần này , ta và muội đổi gả."

Đầu óc ta ong ong hỗn loạn.

Rõ ràng ta đã nói không yêu Diệp Thù Dị! Đừng đẩy ta cho hắn .

Vì sao tỷ ấy hoàn toàn không để ý đến ý nguyện của ta ...

Trong cơn tức giận.

Hai tay ta run rẩy, cuối cùng không nhịn được mà giơ tay tát tỷ ấy một cái thật mạnh.

Đích tỷ ôm mặt, kinh ngạc và khó tin nhìn ta .

"Đan Giai Âm, muội ..."

06

"Có chuyện gì vậy ?"

Hoàng hậu nương nương chậm rãi đến nơi, nhìn thấy dấu tay đỏ trên mặt đích tỷ, thần sắc lập tức nghiêm lại .

Còn chưa kịp để ta mở miệng, người bên cạnh đã quỳ xuống.

"Muội muội cũng không phải cố ý, chắc là cảm xúc quá kích động thôi."

Ta cứng người , mơ hồ nhận ra mọi chuyện sẽ không đơn giản như vậy .

Quả nhiên.

"Lần trước trong yến tiệc của Diệp tiểu tướng quân, người nhận được hoa thật ra là muội muội ta , Đan Giai Âm, nhưng muội ấy tính tình nhút nhát, da mặt lại mỏng, vô ý giẫm nát cành hoa, không biết phải làm sao nên mới vội vã rời khỏi yến tiệc."

Đích tỷ dùng ánh mắt khích lệ an ủi nhìn ta .

"Đừng giận nữa, Giai Âm, tỷ tỷ nói giúp muội là được rồi , hoàng hậu nương nương hiền hòa rộng lượng, chắc chắn sẽ không trách tội muội chỉ vì một cành hoa đâu ."

Tỷ ấy dừng một chút, giọng nói dịu dàng.

"Vừa rồi sao muội còn ngăn không cho tỷ nói ?"

Ta lập tức hiểu ra .

Đích tỷ quyết tâm đổi gả!

Tỷ ấy gả cho Triệu Tự còn chưa đủ, còn muốn thuận nước đẩy thuyền tác hợp ta với Diệp Thù Dị!

Một nỗi bi ai dâng lên trong lòng.

Từ nhỏ ta đã sống như đi trên băng mỏng, cẩn thận dè dặt.

Thứ ta có rất ít, cũng không dám chủ động tranh giành.

Trong danh sách đích mẫu chuẩn bị cho ta , hoặc là làm thiếp cho tiểu quan, hoặc là làm thiếp cho đại quan.

Kiếp trước hay kiếp này , ta đều âm thầm chấp nhận.

Thậm chí còn biết ơn vì bà ấy chưa gả ta cho kẻ tệ hơn.

Nhưng vì sao ...

Hốc mắt ta chua xót, oan ức đến mức nước mắt lã chã rơi.

Món nợ Diệp Thù Dị cưỡng ép cưới ta ở kiếp trước , vì sao lại phải tính lên đầu ta , hủy luôn cả đời này của ta !

Nghe lời đích tỷ, hoàng hậu nương nương chợt hiểu ra .

"Khó trách lần trước không tìm thấy hoa, Thù Dị còn nói chính tay nó giấu."

Bà che môi cười bất đắc dĩ.

Lại nhìn sang Diệp Thù Dị đang im lặng bên cạnh.

"Thù Dị, hôn sự đến muộn này , con nhận hay không nhận?"

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...