20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Diệp Thù Dị ngước mắt nhìn đích tỷ đang khăng khăng cố chấp.

Lặng lẽ nhíu mày.

Ta đột nhiên nhớ đến lời hắn nói lúc say khướt ở kiếp trước :

"Đan Giai Âm, ta không nên ép cưới nàng."

Ta giống như người c.h.ế.t đuối nắm được cọng rơm cứu mạng cuối cùng.

Biết đâu ... Diệp Thù Dị thật sự hối hận rồi thì sao ?

Diệp Thù Dị im lặng rất lâu, không biết đang nghĩ gì.

Đột nhiên, một giọng nói ôn hòa khác vang lên:

"Mẫu hậu vội làm chủ cho biểu ca như vậy , còn hoa của nhi thần thì sao ?"

07

Yến tiệc im lặng trong thoáng chốc.

Hoàng hậu nương nương kinh ngạc mở to mắt:

"Hoa của con?"

Triệu Tự giống như vừa đi quá gấp, trên gương mặt tái nhợt hiện lên chút đỏ ửng nhàn nhạt.

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Chàng mỉm cười gật đầu, nhìn về phía ta .

"Đan nhị cô nương, nàng tìm phía sau chỗ ngồi của mình xem, có phải có một cành mẫu đơn không ?"

Giọng chàng chắc chắn đến lạ, khiến người khác an lòng.

Ta theo bản năng cúi đầu, nhìn về chỗ ngồi của mình lúc trước .

Trong khe hẹp giữa ghế gỗ đàn và bình phong, thấp thoáng lộ ra chút màu sắc không thuộc về nơi đó.

Là một cành mẫu đơn đỏ thẫm như ráng chiều.

Ta chậm rãi ngồi xuống, đầu ngón tay run run nhặt lên nửa cành hoa.

Xuyên qua đám người , ngẩng đầu nhìn vào ý cười nơi đáy mắt của Triệu Tự.

"Cành mẫu đơn này , từ lúc yến tiệc bắt đầu đã ở sau chỗ ngồi của nàng rồi ."

"Là cô đích thân đặt."

Cả sảnh xôn xao.

Ta siết c.h.ặ.t cành hoa, khẽ nói :

"Ta tìm thấy rồi ."

Triệu Tự... chẳng lẽ chàng cũng sống lại ?

Triệu Tự ôn hòa cong khóe mắt.

"Tìm thấy là tốt rồi ."

Hoàng hậu nương nương lộ vẻ khó xử.

"Diệp Thù Dị, chuyện này ..."

Diệp Thù Dị lạnh lùng ngước mắt nhìn sang.

Hắn nghĩ, Triệu Tự có gì tốt chứ? Sao Đan Giai Âm cứ ngây thơ như vậy ?

Sống lại một đời, vẫn chọn tên ma ốm không bảo vệ nổi nàng.

Ánh mắt hắn dừng trên cành mẫu đơn chướng mắt kia , cùng vành mắt đỏ hoe của Đan Giai Âm sau khi khóc .

Hắn cong môi cười mỉa.

"Vừa rồi là ta không kịp nhận lời, hôn sự này coi như không tính nữa đi ."

Kẻ săn mồi ngạo mạn tạm thời thu cung tên lại .

Hắn thờ ơ nghĩ.

Chẳng qua chỉ là tạm gửi Đan Giai Âm ở chỗ một kẻ sớm muộn cũng c.h.ế.t mà thôi, cùng lắm sau này hối hận thì cướp nàng về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/len-doi-mau-don/chuong-4.html.]

Chỉ cần hắn muốn , tất cả vẫn sẽ là vật trong tay hắn .

08

"Giai Âm, muội vẫn còn trách tỷ sao ?"

Trên xe ngựa hồi phủ, ta không hề nhìn đích tỷ lấy một lần .

Thấy ta không để ý đến mình .

Tỷ ấy đưa tay khẽ chọc vào cánh tay ta trách yêu.

"Con nhóc này , sao lại giận dai thế... vừa rồi tỷ nói hơi gấp thật, nhưng muội cũng không nghĩ xem tỷ là vì ai?"

"Duyên phận hai đời của muội và Diệp Thù Dị cứ thế vụt mất, trong lòng tỷ thấy tiếc thay cho muội , chỉ muốn sửa chữa sai lầm này thôi..."

Ta cuối cùng không nhịn nổi mà gạt tay tỷ ấy ra .

"Diễn đủ chưa ? Nếu tỷ hận cả muội lẫn Diệp Thù Dị thì muội còn chấp nhận được , nhưng bây giờ tỷ hận muội đến vậy , lại đối xử tốt với Diệp Thù Dị như thế!"

"Một chén rượu độc vẫn chưa g.i.ế.c c.h.ế.t trái tim yêu Diệp Thù Dị của tỷ sao ? Chẳng lẽ tỷ sống lại chỉ vì muốn hoàn thành tâm nguyện của hắn ?"

"Tỷ tỷ, tỷ thật sự rất yêu hắn đấy!"

Đích tỷ nghe xong, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.

"Nếu muội gả cho thái t.ử, vài năm nữa hắn bệnh c.h.ế.t, chẳng phải muội vẫn sẽ rơi vào tay Diệp Thù Dị như kiếp trước sao ?"

Tỷ ấy khẽ thở dài, giọng mang theo oan ức và trách móc.

"Giai Âm, muội quá ích kỷ, không biết hành động này của mình sẽ hại nữ nhân gả cho Diệp Thù Dị trước , giống như ta vậy ..."

"Cho nên, sao muội không trực tiếp gả cho Diệp Thù Dị ngay từ bây giờ đi ?"

Ta tức đến run người , đích tỷ lại như chợt hiểu ra điều gì.

Tỷ ấy nhíu mày, trên mặt hiện lên vẻ thấu hiểu và mỉa mai nhàn nhạt.

"Càng không có được càng nhớ mãi... Giai Âm, tâm tư không thể để ai biết của muội , tỷ đều hiểu."

"Thôi vậy , tỷ sẽ giúp muội tính toán."

Mấy lời đó khiến ta tức đến muốn phát điên, muốn cãi nhau với tỷ ấy một trận.

Nhưng đột nhiên ta lóe lên một ý nghĩ.

Đích tỷ cho rằng Triệu Tự kiếp này không sống được bao lâu? Cho rằng ta đang lạt mềm buộc c.h.ặ.t?

Vậy Diệp Thù Dị... có phải cũng nghĩ như thế không ?

Ta suýt nữa bật cười .

Nhưng ta cố ép khóe môi xuống.

Bình thản nói với đích tỷ:

"Tỷ nói đúng, muội chính là muốn làm thái t.ử phi vài năm rồi lại gả cho Diệp Thù Dị giống kiếp trước đấy, muội đang lạt mềm buộc c.h.ặ.t đấy, đều bị tỷ nhìn thấu cả rồi ."

Đích tỷ tức đến nghẹn lời:

"Muội..."

Có lẽ tỷ ấy thật sự rất tức giận, đột nhiên bật cười khinh.

"Giai Âm, từ nhỏ muội lớn lên nơi sơn dã, lại không có mẫu thân bên cạnh dạy dỗ, kiến thức nông cạn, ta không muốn chấp nhặt với muội ."

Ta lạnh lùng nhìn tỷ ấy , cụp mắt xuống.

Không nói thêm gì.

Mẫu thân ta từng vô tình làm ngoại thất của một vị quan lớn.

Sau khi phát hiện đối phương giả nghèo và đã có chính thê, bà lập tức rời đi , một mình nuôi ta khôn lớn ở Trữ Thành.

Về sau , bà mắc trọng bệnh, t.h.u.ố.c quá đắt, ngay cả một d.ư.ợ.c sư như bà cũng không mua nổi.

Khi đó ta khoảng năm tuổi, khóc đến khàn giọng mà không biết phải làm sao .

Chỉ có thể đến cầu xin Đan phủ.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...