20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

"Diệp Thù Dị."

Giọng đích tỷ kéo hắn trở về thực tại.

Tỷ ấy quay mặt đi , nước mắt lại lặng lẽ rơi xuống.

"Chén rượu độc đó đổ vào ruột, đau đến mức ngươi không thể tưởng tượng nổi, ngươi còn muốn ban cho ta thêm một chén nữa sao ?"

Giọng Diệp Thù Dị lạnh lẽo đến cực điểm.

"Lần này sẽ không ."

Hắn sẽ nghĩ cách khác.

13

Diệp Thù Dị chủ động đến cầu hôn đích tỷ.

Đích tỷ vui mừng khôn xiết, hai má ửng hồng chạy đến viện của ta .

"Giai Âm, hắn thật sự muốn cưới ta ."

Biểu cảm của tỷ ấy cứ như đang nằm mơ vậy .

"Thật ra ta chỉ muốn thử buông tay xem sao , biết đâu hắn sẽ vì áy náy với kiếp trước mà..."

"Đối xử tốt với ta hơn ở kiếp này ."

Ta lịch sự chúc mừng:

"Chúc mừng tỷ tỷ."

Đích tỷ khựng lại , cúi đầu, ánh mắt buồn bã.

"Thật ra ... hắn cũng không hoàn toàn là điều ta muốn , ta rất nhớ Chiêu Chiêu và Nghiên Nghiên. Kiếp trước lúc ta c.h.ế.t, chúng nó còn nhỏ như vậy , ta vừa dạy chúng đọc xong Thiên Tự Văn, ta nhìn chúng khóc trong linh đường, gọi ta là mẫu thân , nhưng... cũng không còn cách nào."

"Kiếp này , nếu Diệp Thù Dị bằng lòng sống yên ổn với ta , ta cũng muốn nhìn chúng lớn lên."

Ta nghe mà nhíu mày:

"Tỷ đừng vì hài t.ử mà đ.á.n.h đổi hạnh phúc nửa đời."

Đáy mắt đích tỷ phủ một tầng sương mờ, cố chấp lắc đầu:

"Ta sẽ hạnh phúc."

Ta im lặng:

"Ồ, vậy chúc mừng tỷ."

Sau khi đích tỷ rời đi , ta thu dọn hành lý đến núi Thanh Hoài tìm thần y.

Vừa ra khỏi cổng thành không bao lâu, phía sau xe ngựa đột nhiên vang lên tiếng vó ngựa dồn dập.

Tim ta khẽ thót lên.

Ta vén rèm quay đầu nhìn lại .

Thanh niên cưỡi trên lưng ngựa, một thân huyền y ôm sát eo gầy săn chắc, ánh mắt trầm lạnh khóa c.h.ặ.t trên người ta .

Chính là Diệp Thù Dị.

Hắn thúc ngựa tiến lại gần, sóng vai bên cửa sổ xe, từ trên cao nhìn xuống ta :

"Đan nhị tiểu thư, đây là định đi đâu ?"

Ta âm thầm siết c.h.ặ.t t.a.y.

"Đi núi Thanh Hoài tìm danh y chữa bệnh cho thái t.ử điện hạ."

"Chữa bệnh cho thái t.ử?"

Diệp Thù Dị cười khẩy.

"Nàng sốt ruột muốn hắn sống lâu đến vậy sao ?"

Ta không chút yếu thế nhìn thẳng vào mắt hắn .

"Chàng ấy là phu quân tương lai của ta , ta đương nhiên hy vọng chàng trường mệnh trăm tuổi."

Đáy mắt Diệp Thù Dị cuồn cuộn sóng ngầm.

Đột nhiên, bàn tay thon dài của hắn siết c.h.ặ.t rèm xe, nghiêng người ghé sát tai ta , giọng nói ép thật thấp.

"Chỉ là công cốc thôi, nàng nghĩ Triệu Tự có thể bảo vệ nàng bao lâu? Với thân thể đó của hắn , đừng để ngày đại hôn khăn đỏ còn chưa vén đã phải treo cờ trắng rồi ."

Hắn cười lười biếng đầy ác ý.

"Chi bằng cùng tỷ tỷ nàng gả cho ta , làm bình thê.

"

Nghe đến đây, lửa giận trong lòng ta bốc lên.

Ta hung hăng đẩy hắn ra .

"Diệp tướng quân đã nhận lời hủy hôn trước mặt hoàng hậu nương nương, lại sắp kết duyên cùng gia tỷ, lúc này hỏi ta những lời đó, xét về lễ là không hợp, xét về tình càng vô lý."

"Thái t.ử phi của cô, không phiền Diệp tiểu tướng quân nhọc lòng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/len-doi-mau-don/chuong-7.html.]

Giọng nói quen thuộc vọng lại từ xa.

Ta vội vàng nhìn sang.

Một chiếc xe ngựa xa hoa khác đuổi kịp chúng ta , rèm xe được vén lên, môi Triệu Tự vẫn nhợt nhạt như cũ, trong đôi mắt phượng lại mang theo vài phần lạnh lẽo hiếm thấy.

Ta vội nhảy xuống xe.

"Điện hạ, ta ngồi cùng chàng ."

"Được."

Triệu Tự mỉm cười đáp lời, đưa tay kéo ta lên.

Sau khi ta ngồi vững, chàng lại dùng tay áo che mặt ta .

Ta không hiểu gì, đang định gạt tay áo chắn tầm mắt ra .

Lại vì một câu của Triệu Tự mà giữ nguyên động tác.

"Kẻ đáng ghét ở trước mắt, có thể không cần nhìn ."

Diệp Thù Dị nhìn bàn tay chướng mắt kia của Triệu Tự, ánh mắt trầm xuống.

"Điện hạ có ý gì..."

Triệu Tự chuyển mắt nhìn Diệp Thù Dị.

Giọng ôn hòa nhưng không cho phép phản bác.

"Cảnh cáo vài kẻ có tâm địa bất chính, rằng cô vẫn còn sống sờ sờ tại đây."

Diệp Thù Dị nhìn đôi bích nhân mà hắn không muốn thừa nhận kia .

Tim truyền đến từng cơn đau nhói.

Nhưng chỉ có thể siết c.h.ặ.t dây cương.

Lạnh giọng nói :

"Ta sẽ chờ được ."

Nói xong liền quay đầu ngựa rời đi .

Dưới ánh hoàng hôn, bóng lưng hắn cô độc đến lạ.

14

Ngày đại hôn, trời quang mây tạnh.

Ta mặc giá y được dìu lên kiệu hoa.

Những ngày tháng cùng Triệu Tự trôi qua rất bình yên.

Có lúc ta bị ác mộng kiếp trước làm tỉnh giấc, mồ hôi lạnh đầy người , theo bản năng sờ sang bên cạnh.

Ngoài cửa sổ vang lên tiếng thì thầm đè thấp:

"Thái t.ử phi tỉnh rồi ! Mau đi bẩm báo điện hạ!"

Ta vội xua tay:

"Ta không sao ..."

Ngay sau đó, một giọng nói khác đầy khó hiểu vang lên:

"Lúc tỉnh táo chẳng phải người luôn ôm điện hạ mà gặm sao ?"

Ta: "..."

Triệu Tự đã đến, ánh mắt đầy vẻ lo lắng.

"Sao vậy ? Lại gặp ác mộng à ?"

Ta lập tức nhào vào lòng chàng , vùi mặt nơi n.g.ự.c chàng , cất giọng buồn buồn đáp.

"Ta tưởng chàng lại c.h.ế.t rồi ."

Chàng ôm ta vào lòng c.h.ặ.t hơn, cằm nhẹ tựa lên đỉnh đầu ta .

"Không đâu , Lâm thần y nói rồi , chỉ cần điều dưỡng tốt , sống thêm vài chục năm cũng không thành vấn đề."

Ta đặt tay lên eo chàng , nhắm mắt ngửi nhẹ.

"Trên người điện hạ thơm quá."

"Thật sao ? Toàn mùi t.h.u.ố.c đắng thôi."

"Ta rất thích."

Triệu Tự cười khẽ, ôm cả người lẫn chăn kéo vào lòng.

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

"Nghe nàng nói vậy , cô rất vui."

Ta chớp mắt, còn chưa kịp lên tiếng, môi đã bị chàng phủ kín.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...