Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ta không cố ý dò hỏi kết cục của đích tỷ, nhưng lời đồn vẫn lọt vào tai.
Kiếp trước , tỷ ấy và Diệp Thù Dị cầm sắt hòa minh.
Kiếp này , Diệp Thù Dị lại đặc biệt lạnh nhạt với tỷ ấy .
Đêm đại hôn, hắn ngay cả rượu hợp cẩn cũng không uống đã đến quân doanh, đi rồi không về.
Ta gặp tỷ ấy trong yến tiệc của các phu nhân thế gia, tỷ ấy gầy đi rất nhiều, son phấn cũng không che nổi vẻ mệt mỏi nơi đáy mắt.
Ngẩng đầu thấy ta nhìn sang, môi tỷ ấy khẽ động, muốn nói lại thôi.
Ta rũ mắt, nâng chén trà nhấp nhẹ một ngụm.
Ba tháng sau , ta chẩn ra có thai.
Lâm thần y mỗi ngày đều đến bắt mạch, nói t.h.a.i tượng của ta rất ổn .
Triệu Tự không yên tâm, còn mời thêm ba vị thái y thay phiên chăm sóc, ngay cả độ lửa khi sắc t.h.u.ố.c chàng cũng muốn tự mình hỏi đến.
Ban thưởng của hoàng thượng và hoàng hậu không ngừng đưa vào Đông cung.
Hoàng hậu triệu ta vào cung, nắm cổ tay ta khóc không thành tiếng.
"Giai Âm, may mà có con."
Ta nhớ kiếp trước vì Triệu Tự qua đời, hoàng hậu lại thân thể yếu ớt không sinh được con nối dõi.
Cuối cùng chỉ có thể nhận một hài t.ử trong tông thất làm con thừa tự.
Kiếp này , mọi chuyện đều đã thay đổi.
Trên đường xuất cung, hoàng hậu đặc cách cho ta ngồi kiệu mềm hồi phủ.
Kiệu đi rất vững vàng.
Cho đến khi đột ngột dừng lại .
Ta lên tiếng hỏi:
"Đến rồi sao ?"
Không ai đáp lời.
Ta bất giác cảm thấy bất an.
Đoạn đường này quả thật quá dài.
Ngay sau đó, một bàn tay khớp xương rõ ràng vén rèm kiệu lên, gương mặt tuấn mỹ yêu dị của Diệp Thù Dị hiện ra .
Hắn lại gầy đi vài phần.
Ánh mắt hắn lặng lẽ nhìn xuống bụng ta .
Kiếp trước ta chưa viên phòng với Triệu Tự, lúc hắn cưỡng ép cưới ta , ta vẫn còn trong trắng.
Kiếp này lại ngay cả hài t.ử cũng có rồi .
Hắn hẳn đã hoàn toàn hiểu, đời này hắn sẽ không bao giờ chờ được nữa.
Giọng Diệp Thù Dị khàn khàn.
"Có phải nàng đã sớm biết kiếp này hắn sẽ khỏi bệnh, sẽ không c.h.ế.t sớm không ?"
Ta không nói gì.
Hắn bước lên một bước, đáy mắt là nỗi đau đớn âm thầm.
"Đan Giai Âm, có phải nàng quên rồi rằng, nàng từng làm phu thê với ta mấy chục năm rồi không ?"
Ta ngả người tránh đi , lạnh lùng nói .
"Diệp Thù Dị, kiếp này giữa ta và ngươi không có gì cả, đừng phát điên nữa."
"Phát điên..."
Hắn cười khẽ một tiếng.
Một tay bóp cằm ta , ép ta ngẩng đầu nhìn hắn .
"Nếu nàng chán ghét
ta
, năm đó ở Trữ Thành vì
sao
còn trêu chọc
ta
...
"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/len-doi-mau-don/chuong-8-het.html.]
Ta giơ tay tháo cây trâm vàng trên tóc, đ.â.m mạnh vào cổ tay hắn .
"Ta từng gặp ngươi ở Trữ Thành sao ? Ta không quan tâm, cũng đã quên lâu rồi ."
"Ở Trữ Thành ta đối xử với ai cũng tốt , mọi người đều thích ta , ngươi cho rằng mình đặc biệt lắm sao ?"
"Vì ta quá tốt nên ngươi muốn hại ta , thật khiến ta ghê tởm."
Máu đỏ sẫm thấm qua y phục.
Trong mắt Diệp Thù Dị hiện lên chút bi thương và mờ mịt.
Đúng lúc này , phía sau vang lên một tiếng động khẽ.
Ta quay đầu lại .
Đích tỷ đứng ở cuối hành lang, ngơ ngác nhìn chúng ta .
Ta khựng lại , bàn tay càng dùng sức hơn, đ.â.m sâu cây trâm thêm một chút.
Giọng đích tỷ khổ sở vang lên:
"Diệp Thù Dị... chúng ta hòa ly đi ."
15
Nửa năm sau , đích tỷ mới hòa ly với Diệp Thù Dị, rồi đến từ biệt ta .
"Năm đó, chuyện đổi hoa là thật lòng, đó là sự bù đắp ta dành cho muội vì kiếp trước vô tình cướp mất hôn sự của muội ."
Tỷ ấy cười khổ.
" Nhưng sau khi biết muội cũng sống lại , ta không cam lòng cũng là thật."
"Hai đời đều làm đá kê chân cho cùng một người , thật quá khó chịu."
Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
Ta im lặng nhìn đích tỷ.
Sau đó lấy cây trâm bộ d.a.o đã chuộc lại đưa cho tỷ ấy .
Lặng lẽ rũ mắt xuống.
"Tỷ tỷ, đừng chọc muội tức nữa."
"Muội vẫn giữ nó sao ..."
Tỷ ấy thất thần nhìn cây trâm.
Rất lâu sau , tỷ ấy cười đầy thê lương, nhưng cũng nhẹ nhõm.
"Là ta sai rồi , đá kê chân gì chứ... kiếp trước , chúng ta đều bị Diệp Thù Dị hại quá t.h.ả.m."
Tỷ ấy rời đi .
Tỷ ấy nói muốn đến Tô Châu, Thái Thương.
"Quê ngoại mẫu thân ta ở đó, bà thường nhắc đến cảng Lưu Gia ở Thái Thương, năm xưa bảo thuyền của Trịnh Hòa xuất dương từ nơi ấy , buồm đầy kín bến không nhìn thấy điểm cuối."
Tỷ ấy dừng lại , khóe môi hiện lên nụ cười rất nhạt.
"Bà còn nói mì thịt cừu ở Song Phượng ngon lắm, nước dùng đậm đà, thịt mềm tan, ăn một bát là quên hết phiền não. Bên bờ Trí Hòa Đường có cây cầu cổ, đầu cầu luôn có người kéo nhạc Giang Nam, chiều hè đi dọc bờ sông, gió thổi toàn tiếng nhạc."
"Ta muốn đi xem thử."
Bóng lưng tỷ ấy dần xa, sống lưng vẫn thẳng tắp như cũ.
Nhưng oán khí quẩn quanh trên người dường như đã tan biến theo gió.
Không lâu sau , ta nghe được tin tức.
Diệp Thù Dị trúng độc mà c.h.ế.t, nghe nói loại độc đó cần người thân cận âm thầm hạ vào thức ăn suốt thời gian dài, lúc phát hiện ra thì bệnh đã không cứu nổi.
Ta chợt hiểu.
Khó trách.
Trước lúc rời đi , đích tỷ từng nói :
"Ta đã tự tay báo thù cho tỷ muội chúng ta của kiếp trước rồi ."
[Hết]
Chaporia
Bình Luận (0)