Trong lúc họp, chủ tịch mở camera theo dõi trong nhà lên xem, vốn dĩ chỉ định kiểm tra bé mèo yêu quý có ăn cơm đúng giờ hay không , ai ngờ lại bị cưỡng ép chứng kiến cảnh mình bị cắm sừng.
Tôi càng không ngờ rằng, người đàn ông cắm sừng ông chủ lại chính là bạn trai của tôi .
Sau khi hội nghị kết thúc, tôi và Chủ tịch ỉu xìu ngồi trong phòng họp, không nhúc nhích.
Hu hu hu, người làm công như tôi đã đủ đen đủi rồi lại còn bị cắm sừng.
Vậy là tôi với Chủ tịch bị phản bội trong cùng một ngày.
Đây đúng là duyên phận.
Chủ tịch của tôi không giống với những ông Chủ tịch bá đạo khác trong tiểu thuyết, bình thường Chủ tịch nhà người ta mà bị cắm sừng đều sẽ đi uống rượu say mèm. Ông chủ của tôi bị cắm sừng còn có thể tăng ca.
Đây gọi là gì?
Đây là tố chất chuyên nghiệp!
Là thư ký thân cận của sếp, tôi cũng bị ép buộc tăng ca, biết sao được , chỉ có thể biến đau thương thành động lực thôi.
Tôi vùi đầu xây dựng kế hoạch cho dự án, ngay cả thời gian đi xé nát tên sở khanh kia cũng không có .
Mặc dù trong lòng cũng oán thán vài câu, nhưng Tần Nhiên trả lương cho tôi quá nhiều mà, không đi xử lý tên rác rưởi kia thì sao chứ?
Không sao , tiền lương lên đến bảy chữ số hàng năm sẽ là niềm an ủi với tôi .
Ba ngày sau khi đã hoàn thành dự án trên tay, ông chủ mới có thời gian để đau buồn, anh ấy kéo tôi đi ăn đồ nướng.
Uống xong hai chén rượu vàng, nước mắt Tần Nhiên bắt đầu chảy ra như vỡ đê, ôm tôi khóc nức nở.
Tôi hơi ghét bỏ liếc anh một cái, ngồi thẳng dậy, bình tĩnh hút một điếu t.h.u.ố.c, nghe anh rên rỉ ca ngợi tình yêu vĩ đại của mình .
Anh khuyến khích tôi uống thêm hai chén rượu, tôi cũng không nhớ chúng tôi khoác vai nhau kiểu gì mà có thể lăn lên giường được .
Gạo đã nấu thành cơm, hối hận cũng đã muộn.
Bầu không khí trong phòng khách sạn khá căng thẳng.
Tôi mặc quần áo vào định chạy,bỗng sau lưng truyền đến giọng nói trầm thấp lại khàn khàn của Tần Nhiên: “Cô không chịu trách nhiệm à ?”
Không biết Tần Nhiên tỉnh từ khi nào, tôi quay đầu nhìn anh .
Tần Nhiên ngồi dậy, cười gằn: “Không ngờ thư ký Lương lại là người mặc quần vào rồi thì không nhận ra ai nữa!”
Tôi nhất thời không hiểu: “Cái gì cơ?”
Tần Nhiên cười lạnh: “ Chẳng lẽ cô không có ý định chịu trách nhiệm sao ?”
Tôi bị câu nói đó đập cho choáng váng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-toi-va-ong-chu-cung-bi-phan-boi/chuong-1.html.]
Chẳng lẽ một Chủ tịch bá đạo như sếp cũng có ngày chạy theo đòi thư ký như tôi chịu trách nhiệm sao ?
Tần Nhiên
nhìn
tôi
như oán phụ, mỗi tế bào
trên
cơ thể
anh
đều đang tố cáo
tôi
bội tình bạc nghĩa.
Tần Nhiên oán giận nhìn tôi , uy h.i.ế.p: “ Luật dân sự mới quy định, nếu nam nhân bị xâm hại cũng có thể bảo vệ quyền lợi cho bản thân , chịu trách nhiệm với tôi hoặc vào t.ù, cô tự chọn đi !” ( sao ác vậy =)))) )
Tôi đốt một điếu thuộc, hít một hơi thật sâu, cam chịu nói : “ Tôi chịu trách nhiệm.”
Rõ ràng tôi chỉ nói có mấy chữ, vì sao trong nháy mắt đã cầm tờ giấy đăng ký kết hôn trên tay như này ?
Khi nằm trên chiếc giường hai trăm vạn của sếp, tôi vẫn còn choáng váng.
Làm cách nào mà sau khi ăn đồ nướng tôi lại gả cho Tần Nhiên, thành người phụ nữ đã có chồng, còn đến nhà anh ấy luôn?
Nhưng không thể phủ nhận, đệm hai trăm vạn thật sự rất êm ái, dễ chịu.
Tiếng nước “tích, tích” truyền ra từ phòng tắm. Tôi lần theo âm thanh nhìn qua, trông thấy một bóng dáng mảnh khảnh phản chiếu trên tấm kính mờ.
Dáng người của Tần Nhiên dường như khá ổn .
Suy nghĩ của tôi đang bay xa thì tiếng nước trong phòng tắm im bặt, Tần Nhiên quấn khăn tắm đi ra .
Giọt nước từ những lọn tóc tóc rơi xuống làn da màu mật ong, bọt nước nghịch ngợm dần dần trượt xuống đường cong hoàn hảo trên cơ thể, tạo nên sự quyến rũ c.h.ế.t người .
Tai tôi nóng bừng, người này thích để lộ như vậy sao !
Tần Nhiên nghiêng đầu nhìn tôi , l.i.ế.m môi cười đầy hào hứng: “Muốn thử một chút không ?”
Tôi mạnh miệng không chịu nhận thua, dù sao tôi và anh là quan hệ hợp pháp rồi , thử thì thử!
Thật sự là một ngày mệt mỏi đến kiệt sức.
Trong đêm tôi bị tiếng điện thoại reo đ.á.n.h thức, Tần Nhiên tưởng là điện thoại của anh , mơ mơ màng màng mở ra nghe .
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng của tên khốn Từ Nam, giọng nói khàn khàn như say rượu: “Tô Tô, sao em còn chưa về nhà?”
Tôi lập tức tỉnh táo, hình như tôi còn chưa chia tay với Từ Nam, Từ Nam cũng không biết tôi đã nhìn thấy việc anh ta cắm sừng tôi , chắc anh ta đang nghĩ tôi còn chưa biết gì cả nên mới đến nhà tìm tôi .
Tần Nhiên yên lặng hai giây, lười biếng nói : “Giờ này mà còn gọi điện cho bà xã nhà tôi không phải là rất bất lịch sự sao ?”
Bên kia , Từ Nam sửng sốt mấy giây rồi giận dữ hét lên: “Anh là ai? Anh gọi ai là bà xã đấy? Tô Tô là bạn gái của tôi !”
Giọng nói của Tần Nhiên rất tự đắc: “ Sáng hôm nay Lương Vị Tô đã cùng tôi đăng ký kết hôn, quan hệ của tôi với cô ấy hiện giờ được pháp luật bảo vệ, nếu anh còn dám gọi điện cho bà xã tôi nữa, tôi đ.á.n.h gãy chân anh .”
Hai chữ “bà xã” được anh nhấn rất mạnh.
Nói xong, Tần Nhiên cúp điện thoại, mặc kệ Từ Nam ở đầu dây bên kia tức đến khó thở, chỉ biết gào thét không ngừng.
Tôi nhìn Tần Nhiên, ngượng ngùng chớp chớp mắt, giải thích: “Trước đó bận chuẩn bị do dự án nên em chưa kịp chia tay với anh ta .”
Chaporia
Bình Luận (0)