Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Chủ tịch - hiện giờ đã thành tiểu tam - Tần Nhiên cười lạnh: “Em giỏi thật.”
Tần Nhiên cưỡng chế chặn toàn bộ phương thức liên lạc của Từ Nam, chặn xong còn liếc nhìn tôi , lạnh lùng cảnh cáo: “Em nhớ cho tôi , sau này không được liên lạc với bất kỳ người khác giới nào khác ngoại trừ tôi !”
Tôi vừa định phản bác Tần Nhiên, lỡ như người nhà tới tìm tôi thì sao , nhưng tôi chợt nhớ ra mình là trẻ mồ côi liền ngậm miệng.
Tôi im lặng nghe Tần Nghiên nói , rủa thầm trong lòng, quả nhiên là nam nhị trong truyện về tên Chủ tịch độc tài và ngu ngốc, cách nói chuyện cũng ngang ngược y như vậy .
Đúng rồi , quên nói , tôi xuyên qua bộ truyện “Hợp đồng hôn nhân của Chủ tịch bá đạo và Cô vợ nhỏ yêu kiều” từ lúc còn ở trong bụng mẹ .
Bộ tiểu thuyết này đã dài, nội dung lại rác, sau khi tôi đọc được 3.000 chương thì phẫn nộ viết một bài nhận xét dài 800 chữ và đ.á.n.h giá “kém” cho truyện, khiếu nại tác giả viết chỉ vì số lượng, còn giận dữ mắng nam nữ chính không có não.
Kết quả là ngay lúc tôi đứng dậy sau khi gửi bài bình luận, cà phê bị đổ vào ổ cắm, tôi bị điện giật rồi xuyên qua.
Có lẽ vì kiếp trước tôi đã làm nhiều điều ác mà kiếp này tôi chỉ là một người qua đường trong tiểu thuyết, một đứa trẻ mồ côi bị ném vào trạm cứu hỏa khi vừa mới sinh ra .
Không phải là chỉ viết một bài nhận xét 800 chữ và đ.á.n.h giá “kém” thôi sao !
Vì sao lại bật chế độ địa ngục cho tôi như này ?
Kiếp trước là trẻ mồ côi, kiếp này cũng vậy , làm trẻ mồ côi là vận mệnh của tôi , tôi hiểu.
Mãi cho đến khi nộp đơn thành công để trở thành thư ký của Tần Nhiên, tôi mới nhận ra rằng mình đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết.
Tần Nhiên là nam nhị bá đạo trong tiểu thuyết, vì nữ chính mà tan hết tài sản, nhưng vẫn thua nam chính - người đã cướp thận của nữ chính, còn suýt nữa bị nam chính làm cho phá sản.
Cho nên khi bắt đầu làm việc cho Tần Nhiên, lúc nào tôi cũng nơm nớp lo sợ, cẩn thận tiết kiệm tiền, sợ rằng sau khi Tần Nhiên phá sản, tôi cũng thất nghiệp, phải sống lang thang ngoài đường.
Cũng không biết tác giả đã c.h.ế.t chưa , nếu không vì sao nữ chính đến bây giờ còn chưa xuất hiện, tôi lại trở thành vợ của Tần Nhiên?
Từ lúc Tần Nhiên nghe điện thoại của Từ Nam, anh ta bắt đầu ép tôi tăng ca mỗi ngày, với lý do sợ tôi hẹn hò với người đàn ông khác.
Tôi
đang định mắng cho
anh
ta
một trận thì Tần Nhiên
nói
sẽ trả gấp ba
lần
tiền
làm
thêm giờ cho
tôi
,
tôi
lập tức nở một nụ
cười
nịnh nọt: “Chủ tịch Tần,
tôi
vô cùng yêu công việc
này
, tăng ca
làm
việc cho công ty là niềm vinh hạnh của
tôi
.
”
Nữ chính nhất định sẽ xuất hiện, nữ chính vừa xuất hiện, linh hồn nhỏ bé của Tần Nhiên rất có thể sẽ bị nữ chính dẫn đi luôn, kẻ qua đường trong tiểu thuyết như tôi sao có thể thắng nữ chính được ?
Đến lúc đó, điều duy nhất có thể an ủi tôi là số dư trong thẻ ngân hàng, bởi vậy tôi phải chạy đua với thời gian để tiết kiệm được nhiều tiền hơn.
Tài sản của Tần Nhiên càng nhiều, khi ly hôn tôi có thể được đền bù càng nhiều!
Tôi tăng ca là để kiếm tiền sao ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-toi-va-ong-chu-cung-bi-phan-boi/chuong-2.html.]
Không, thứ tôi kiếm được là sự bảo hộ cho phần đời còn lại của tôi !
Gần đây chúng tôi đang bận rộn với dự án thu mua khối đất ở phía Đông thành phố. Làm sao để diễn tả sự mệt mỏi của tôi được nhỉ?
Đại khái là khi tôi và Tần Nhiên hôn nhau , tôi ngủ quên mất …
Trực tiếp làm Tần Nhiên tự bế.
Hơn nửa đêm anh ấy đòi gọi bác sĩ, anh ấy nói anh ấy không còn sức hút với tôi nữa, nói tôi là đồ bội bạc!
“Chủ tịch Tần, vì sao anh không tìm nguyên nhân từ chính bản thân anh ?”
“Cả ngày anh buồn vui thất thường, sợ em tan làm sẽ chạy đi hẹn hò với người khác nên c.h.ặ.t đứt mọi khả năng em ngoại tình, sống c.h.ế.t giao việc cho em, nếu không phải do em quá mệt mỏi thì sao em ngủ quên như thế được ?”
“Anh giao cho em nhiều việc như vậy , em cũng chỉ coi như do bạn gái cũ lừa gạt anh khiến anh bị PTSD, giờ anh đổ toàn bộ trách nhiệm lên đầu em thì có hợp lý không ?”
Nửa đêm, trong phòng ngủ tràn ngập tiếng c.h.ử.i mắng của tôi , mắng đến mức khiến Tần Nhiên ỉu xìu như bông cải xanh héo.
Đột nhiên tôi nghe Tần Nhiên lầm bầm một câu: “Em không thể gọi anh là chồng được à ?”
Tôi :. . .
Trên mặt Tần Nhiên viết rõ hai chữ tủi thân : “Kết hôn nhiều ngày như vậy rồi , em chưa gọi anh là chồng một tiếng nào!”
Tôi trừng mắt, cố tìm lời bào chữa cho bản thân : “Anh cũng không gọi em là vợ …”
Mắt Tần Nhiên sáng rực, thẹn thùng mở miệng: “Vợ ơi!”
Tai tôi nóng bừng lên, trái tim ngứa ngứa như bị mèo con lấy đuôi gãi.
Mắt Tần Nhiên sáng như sao nhìn tôi , chờ tôi gọi anh là chồng.
Nhưng cổ họng tôi như bị tắc nghẽn, lẩm bẩm một lúc cũng không thể phát ra được một âm tiết hoàn chỉnh.
Tần Nhiên xua tay, cười như không cười , hào phóng nói : “Một tiếng chồng, hai mươi vạn!”
Cổ họng ngay lập tức thông suốt!
Tôi b.ắ.n ra khỏi giường, nhảy thẳng lên người anh , quàng tay qua cổ anh và gọi anh một cách ngọt ngào: “Chồng à !”. Sau đó, tài khoản của tôi có thêm 200.000 nhân dân tệ.
Có lẽ sau khi bị tôi mắng cho một đêm, Tần Nhiên phát hiện ra mình cũng có chút lương tâm, lượng công việc của tôi giảm đi rất nhiều.
Chaporia
Bình Luận (0)