Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Khi tôi đang thoải mái vui vẻ ngồi uống cà phê trong quán ở tầng dưới của công ty, Từ Nam, một vị khách không mời mà tới, ngồi ngay đối diện tôi .
Thật quá đen đủi, đi làm trốn việc có chút thôi mà cũng gặp phải tên sở khanh người yêu cũ này .
Từ Nam nhìn chằm chằm mặt tôi , sắc mặt âm u: “Lương Vị Tô, tôi không ngờ cô lại là người như vậy , cô đang yêu tôi mà lại chạy đi kết hôn với người đàn ông khác!”
Tôi không chút do dự nhìn thẳng ánh mắt u ám của anh ta , bưng chén cà phê lên, khẽ nhấp môi, nói từng chữ một thật rõ ràng: “Khi anh lên giường với Tống Uyển Đình, anh còn nhớ anh có bạn gái không ?”
Sắc mặt Từ Nam thay đổi, có vẻ có chút xấu hổ.
Dáng vẻ giờ mới biết chuyện này của anh ta trông khá là thú vị, chắc anh ta còn muốn đổ hết tội lỗi lên đầu tôi , để lừa thêm mấy đồng tiền đền bù tổn thất tinh thần.
“Kìa?” Giọng nói của tôi đặc biệt dịu dàng, pha chút âm thanh bỡn cợt: “Bị câm rồi à ?”
Từ Nam cười xấu hổ, mở miệng là nói ra mấy lời của một thằng sở khanh già đời: “Thực ra trước đây anh không phải người như thế, chỉ là anh từng bị tổn thương, trái tim tan vỡ, anh chỉ muốn dùng cách này để em ghen …”
Tôi không thương tiếc ngắt lời anh ta , giọng điệu rất ngây thơ, trong lời nói cũng đầy mỉa mai:
- Tôi là phóng viên chiến trường sao ? Còn phải truy tìm nguyên nhân anh trở thành một tên rác rưởi à ? Anh có muốn tôi viết hồi ký cho anh không ? Luận văn khoảng 20.000 từ, đặt tên là “Bạn đã trở thành fuckboy như thế nào?” nhé.
Khi tôi đang phát huy rất ổn định khả năng mắng c.h.ử.i của mình thì một giọng nam ngắt lời tôi :
- Bà xã!
Tần Nhiên tiến đến gần, nhìn chằm chằm vào tôi , trên mặt không có nhiều cảm xúc, nhưng lông mày lại đầy u ám.
Trông anh ấy như muốn đi gi.ế.t người vậy , cảm giác áp bách khiến người ta sợ hãi.
Tần Nhiên nhướng mi, khinh thường nhìn Từ Nam, giọng nói âm trầm lạnh lùng:
- Tôi nghĩ anh không cần đôi chân đó của mình nữa.
Từ Nam chưa gặp cảnh tượng như thế này bao giờ, hắn tựa hồ lắp bắp, nói không ra lời:
- Anh … anh …
Tôi lặng lẽ liếc mắt:
- Tôi đã kết hôn rồi , về sau anh đừng đến tìm tôi nữa.
Nói xong, tôi ra hiệu cho Từ Nam nhanh ch.óng rời khỏi đây, Từ Nam xám xịt chạy đi rồi .
Từ Nam vừa rời đi , Tần Nhiên liền nhìn tôi với vẻ oán giận sâu sắc:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-toi-va-ong-chu-cung-bi-phan-boi/chuong-3.html.
]
- Vợ à , em định bỏ anh theo hắn ta sao ?
Tôi sợ anh ấy lại giao thêm việc để tôi tăng ca, vội vàng trấn an anh :
- Em đảm bảo sẽ không rời xa anh , chỉ cần anh không đề cập đến việc ly hôn, chắc chắn em sẽ không rời bỏ anh .
Tôi thầm bổ sung trong lòng: “Chỉ bằng cách này thì sau khi anh gặp được nữ chính, em mới có thể nhận được số tiền bồi thường tối đa anh à .”
Buổi tối chúng tôi phải tham dự một buổi họp mặt nhỏ ở tư gia, trước đây tôi đã cùng Tần Nhiên đến đó vài lần , là nơi những người trẻ cùng tuổi là con cháu đến từ các gia đình quý tộc liên hệ giao lưu.
Chúng tôi đến khá muộn, mọi người hầu như đã đến đông đủ, vừa bước vào tôi đã bị người đàn ông ở vị trí chính giữa hấp dẫn.
Nam chính xuất hiện rồi !
Nam chính của cuốn tiểu thuyết này tên là Thẩm Trục, anh ta là một nhân vật tàn nhẫn đã phạm phải một nửa tội ác trong cuốn sách "Luật hình sự".
Thẩm Trục đang ngồi ở ghế chính giữa với vẻ mặt trịch thượng, hai mắt nheo lại , toàn thân khí chất sắc bén, mỗi lần nhìn thấy Thẩm Trục tôi đều không khỏi xúc động mà nói một câu, anh ta quả nhiên là con ruột của tác giả, vẻ ngoài không có chỗ để chê.
Bạn gái ngồi cạnh anh ta có ngoại hình kiều kiều diễm, giống hoa sen, gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.
Sau bữa ăn là đến thời gian chúc rượu, sự chú ý của tôi hoàn toàn đổ dồn vào Thẩm Trục và đóa hoa sen trắng bên cạnh anh ta .
Mấy tên thiếu gia nhà giàu thay phiên nhau mời rượu bạn gái của Thẩm Trục, bạn gái của anh ta thì luôn từ chối không chịu uống.
Thẩm Trục vốn im lặng hồi lâu đột nhiên ném chiếc bật lửa đang chơi đùa lên bàn, hơi nheo mắt lại , cười nhạo - Lâm Vãn Thanh, sao cô gây mất hứng thế? - lời nói của Thẩm Trục đầy cay nghiệt - Tôi tiêu tiền mua cô để cô đến đây nhăn mặt à ?
Lâm Vãn Thanh? ? !
Nữ chính xuất hiện!
Bầu không khí có chút xấu hổ, mấy tên thiếu gia cầm ly rượu đứng ngây người ở đó, sợ làm Thẩm Trục không vui.
Đôi mắt như nai con của Lâm Vãn Thanh dần trở nên ướt át và ngấn nước.
Tôi đụng nhẹ bả vai của Tần Nhiên, người còn đang chìm đắm trong trò chơi Rắn săn mồi, muốn cho anh ấy cơ hội trở thành anh hùng cứu mỹ nhân, nhỏ giọng nói : “Anh không định giúp cô ấy chắn rượu à ?”
Tần Nhiên thậm chí không nhấc mí mắt lên: “Anh là người đã có vợ, anh phải giữ vững đạo làm chồng, chỉ cản rượu cho vợ anh thôi.”
Khóe miệng tôi giật giật, ngài đúng là một người chồng mẫu mực ạ.
Lâm Vãn Thanh khổ sở đáng thương nhìn Thẩm Trục, đôi mắt của Thẩm Trục bao phủ một tia lạnh lẽo, ánh mắt như có sức nặng ngàn cân, ép cho người ta không thở nổi.
Tôi có chút tiếc thương cho nữ chính, nhưng khi nghĩ đến việc nữ chính sau này đã tha thứ cho cái người mà không chỉ cướp thận mà còn bạo hành tinh thần cô, cuối cùng sinh cho anh ta hai đứa con, tôi cảm thấy nữ chính xứng đáng nhận được những gì mình đã nhận bây giờ.
Chaporia
Bình Luận (0)