Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi thực sự thích tiền, tôi rất coi trọng tiền bạc, hai đời tôi đều là trẻ mồ côi, thiếu thốn tình cảm gia đình khiến tôi luôn bất an, tôi không có đường lui và cũng không có một bến đỗ để trở về.
Điều duy nhất có thể mang lại cho tôi cảm giác an toàn là dãy số dài trên thẻ ngân hàng của tôi , số càng dài tôi càng cảm thấy yên tâm.
Đó là lý do tại sao tôi lại làm việc cật lực như vậy .
Tần Nhiên đưa tay gạt sợi tóc xõa của tôi , vén ra sau tai để nó rủ xuống tự nhiên bên tai tôi , dùng đầu ngón tay có kén mỏng nhẹ nhàng xoa xoa hai lần , giọng nói trầm khàn như đang dỗ dành: “ Nhưng không sao , tôi có rất nhiều tiền cho cô gái mê tiền như em tiêu xài.”
Tần Nhiên mỗi ngày vây quanh tôi như loại động vật thuộc giống ch.ó vậy , nói là sợ Thẩm Trục lại tới dụ dỗ tôi nghỉ việc.
Nói thật, mặc dù mức giá Thẩm Trục đưa ra quá hấp dẫn với tôi nhưng tôi cũng không muốn làm việc cho một kẻ mù kiến thức pháp luật, nhỡ đâu một ngày tôi làm hắn không vui, hắn sẽ nhẹ nhàng nói : “Cô muốn nếm thử cảm giác bị chôn trong đất sao ?”
Tôi mà bị chôn sống, được nhiều hơn mất.
Gần đây tôi có một công việc mới, đó là đ.á.n.h thức Tần Nhiên vào ban đêm và hỏi anh ấy rằng nếu anh ấy ngoại tình thì sẽ đền bù tổn thất tinh thần cho tôi như thế nào.
Tần Nhiên nhắm mắt lại , nhẹ nhàng ngáp một cái, không còn sức lực cãi nhau với tôi : “Anh sẽ không phản bội em, em yên tâm.”
Ôi giời ơi, nói thì dễ nghe quá cơ, cũng không phải tôi không nhìn thấy anh hẹn hò với nữ chính!
Tôi không buông tha: “ Anh nói mau, anh sẽ cho em bao nhiêu tiền phí đền bù tổn thất tinh thần?”
Tần Nhiên bị tôi quấn đến không còn cách nào khác, ngồi dậy khỏi giường, mặt không biểu cảm nói : “ Anh sẽ tay trắng rời nhà.”
Tôi hờ hững nói nhẹ: “Ồ”.
Tần Nhiên nghe xong thì ngã thẳng xuống giường, nhắm mắt lại , cọ cọ cái gối như một con ch.ó con.
Tôi kéo anh ấy dậy, nói thật nghiêm túc: “Chúng ta ký hiệp nghị đi .”
Tần Nhiên giọng trầm trầm, mang theo vẻ buồn ngủ chưa tỉnh, buồn cười nói : “Em nói thật đấy à ?”
Tôi gật đầu: “Thật hơn cả vàng luôn !”
Tần Nhiên bất đắc dĩ cười cười , lấy điện thoại di động gọi cho luật sư, luật sư mang kính mắt gọng vàng đến nhà ngay trong đêm.
Luật sư Vương dùng ngón giữa đẩy chiếc kính gọng vàng lên, trên mặt nở nụ cười chuyên nghiệp: “Cô Lương, mặc dù cô có dự định cho bản thân là điều tốt , nhưng ba giờ sáng muốn soạn thảo hiệp nghị thì có hơi quá không ?”
Tôi nhấp một ngụm cà phê: “Tần Nhiên nói sẽ trả cho anh phí đại diện nhiều gấp ba lần .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
com - https://monkeydd.com/sau-khi-toi-va-ong-chu-cung-bi-phan-boi/chuong-6.html.]
Con mắt của luật sư Vương lập tức trở nên sáng lấp lánh, khóe miệng đều sắp rộng đến mang tai, gõ bàn phím bồm bộp: “ Luật sư trung thành của ngài, Tiểu Vương, cung cấp cho ngài dịch vụ 24/24 giờ, một năm 365 ngày không ngơi nghỉ!”
Quả nhiên, siêu năng lực hữu ích nhất trên thế giới này chính là tiền bạc —------ đây chính là sức mạnh của đồng tiền!
Khi soạn thảo hiệp nghị, khắp người Tần Nhiên tỏa ra áp suất thấp, anh ỷ trên ghế sô pha như không có xương, đôi chân dài dang rộng sang hai bên, lười biếng khoanh tay, nhìn chằm chằm luật sư Vương đang làm việc cật lực với vẻ mặt nhạt nhẽo.
Anh còn đặt một chiếc đệm mềm dưới m.ô.n.g, người này còn ngại chiếc ghế sô pha giá lên tới sáu chữ số này không đủ mềm sao ?.
Tôi nói với Tần Nhiên: “ Em không cần anh tay trắng ra đi đâu , em chỉ cần một chút chút là được rồi .”
Tần Nhiên nhìn hai tôi giây, nhẹ nhàng kêu lên, nói giọng châm biếm: “Như vậy thì đúng là phải cảm ơn em rồi .”
Tôi liếc mắt, quay đầu nói với Luật sư Vương: “Thêm vào hiệp nghị cái biệt thự ở ngoại ô mà tôi vừa từ chối ấy .”
Hiệp nghị được soạn thảo xong, Tần Nhiên ký tên luôn mà không cần xem lại , khi vừa định về phòng, luật sư Vương nhìn bóng lưng của anh , gọi anh lại nói một câu.
Tôi lờ mờ nghe được anh ta nói cái gì mà, đừng kéo dài, nếu không cả hai bên đều phải chịu thiệt các thứ các kiểu.
Tần Nhiên bình tĩnh liếc nhìn tôi một cái, sau đó nhanh ch.óng chuyển ánh mắt, hơi không kiên nhẫn nói : “Biết rồi .”
Tôi rũ mắt xuống, có chút cô đơn. Cả thế giới đều biết anh thích nữ chính, muốn ly hôn với tôi .
Sáng hôm sau , tôi nhớ lại ánh mắt Tần Nhiên nhìn tôi trong đêm khuya, trong mắt có chút áy náy.
Lúc quay người lại thì thấy Tần Nhiên đã thay quần áo chuẩn bị đi làm , anh thấy tôi đã tỉnh, cười nói với tôi : “Đây là lần đầu tiên anh thấy em ngủ nướng, thấy đúng là chuyện hiếm nên không đ.á.n.h thức em. Em ngủ thêm đi , muộn chút hãy đi làm .”
Thân hình Tần Nhiên gầy mà đầy sức sống, phía dưới áo sơ mi trắng, cơ bụng và đường cong săn chắc như ẩn như hiện.
Ánh mắt tôi từ từ dịch lên trên , anh có ngũ quan trong sáng, đôi mắt hẹp dài có chút u ám, môi mỏng hơi mím lại , đôi mắt đen lạnh lùng bị tóc mái rối tung trên trán che đi một phần.
Tôi thèm muốn thân thể của anh ấy , tôi thật đáng khinh!
Đột nhiên tôi muốn làm cái gì đó, tôi đưa tay kéo lấy cổ của Tần Nhiên, đầu ngón tay chạm vào hầu kết của anh , tay kia khoác lên trên n.g.ự.c anh .
Thân thể Tần Nhiên cứng ngắc, hơi thở nặng nề, sau đó trở nên hơi loạn.
Vợ à …
Tần Nhiên nắm lấy bàn tay đang làm loạn của tôi , khàn giọng cảnh cáo: “Em đừng lộn xộn!”
Chaporia
Bình Luận (0)