Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Anh ấy không cho tôi cử động, tôi lại càng muốn động.
Đột nhiên, Tần Nhiên tựa hồ nhớ tới cái gì, hung hăng đẩy tôi ra , hắng giọng, cũng không thèm nhìn tôi , cầm áo khoác đi ra ngoài.
Haizzz, Tần Nhiên đã không còn muốn làm chuyện xấu hổ với tôi nữa rồi .
Tôi nhíu mày nhìn anh , cảm thấy tư thế đi của anh hơi kỳ lạ.
Anh ấy đặt tay lên nắm cửa, nói với tôi mà không quay đầu lại : “Ngày mai anh sẽ đi công tác một tuần.”
Tôi có chút mất mát nhếch miệng, tôi là thư ký của anh ấy , sao tôi lại không biết anh ấy phải đi công tác?
Tôi thấy anh ấy muốn đi hẹn hò với nữ chính thì có !
Đồ cún nịnh nọt c.h.ế.t tiệt!
Ngày đầu tiên Tần Nhiên đi công tác, tôi đến quán thịt nướng nơi tôi và Tần Nhiên cùng nhau uống rượu sau khi bị cắm sừng, và gọi một đống đồ ăn.
Uống mấy chén rượu xong, tôi không nhớ nổi ngày đó chúng tôi lăn lên giường với nhau như thế nào, tôi nhớ rõ ràng Tần Nhiên không uống nhiều lắm mà?.
Tôi thở dài một hơi , lại cầm một lon bia, bật nắp “xoèn xoẹt”.
Ngửa đầu uống ừng ực hết một hơi , sau đó lấy mu bàn tay quẹt miệng.
Chợt tôi cảm thấy đầu óc như được khai thông, những ký ức đáng xấu hổ ùa về như thủy triều.
Thì ra tôi là người chủ động... Là tôi chủ động hôn anh ấy ... Đúng như Tần Nhiên nói , chính tôi là người trêu chọc anh … Tần Nhiên bị ép buộc … lại còn ỡm ờ … Tôi phải tỉnh táo một chút.
Đầu óc tôi hoàn toàn bị Tần Nhiên chiếm giữ rồi .
Huhuhu, thì ra tác giả không c.h.ế.t, tất cả mọi việc đều do tôi mở đầu!
Đúng lúc tôi sắp ôm đầu khóc sướt mướt, một giọng nam chần chừ vang lên cắt đứt tâm trạng của tôi : “Cô Lương?”
Tôi ngẩng đầu nhìn qua, Thẩm Trục hơi nhướng mày, đáy mắt mang theo chút nghi vấn hờ hững hỏi: “Sao cô lại ở đây?”
Sự chú ý của tôi không ở trên người Thẩm Trục mà là ở Lâm Vãn Thanh đang ôm hắn , nữ chính sao lại ở cùng nam chính?
Tần nhiên, tên cún nịnh nọt kia , thất bại rồi à ?
Huhuhu, Tần Nhiên t.h.ả.m quá, bị thư ký ép buộc rồi lại bị nữ chính bỏ rơi.
Tôi gọi điện cho luật sư Vương, tôi không cần căn biệt thự ở ngoại ô nữa, để lại nó cho Tần Nhiên.
Tôi trừng mắt: “Sao tôi lại không thể ở đây? Chỗ này là nhà anh mở à ?”
Thẩm Trục thế mà lại gật đầu: “ Đúng là nhà tôi mở rồi ”
Không hổ là con trai ruột của tác giả, tài sản trải rộng khắp thành phố, ngay cả quán đồ nướng nho nhỏ cũng không buông tha.
Thẩm Trục nhìn tôi , ánh mắt ngậm ý cười , giọng điệu nghe quai quái: “Cô Lương, sao cô lại uống rượu ở đây? Cô không đến bệnh viện thăm chồng mình à ?”
Tôi nhíu mày nhìn anh ta , lo lắng hỏi: “Bệnh viện gì?”
Chẳng lẽ Thẩm Trục bắt gặp Lâm Vãn Thanh hẹn hò với Tần Nhiên, sau đó Thẩm Trục đ.á.n.h Tần Nhiên đến nhập viện sao ?
Thẩm Trục nhìn đi nhìn lại tôi , hừ cười một tiếng: “Có vẻ như anh ta xấu hổ nên không nói cho cô biết rồi , anh ta phẫu thuật bệnh trĩ, hiện đang nằm trong bệnh viện đấy.”
Tôi :. . . .
Tôi lại hỏi hắn : “Tại sao anh biết ?”
Thẩm Trục chỉ Lâm Vãn Thanh đứng bên cạnh: “Bà xã của tôi mổ cho anh ta .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-toi-va-ong-chu-cung-bi-phan-boi/chuong-7.html.]
Lâm Vãn Thanh
cười
với
tôi
,
nói
với giọng dịu dàng: “Cô yên tâm, phẫu thuật
rất
thành công.
”
Tôi hoàn toàn hóa đá.
Để nữ chính chữa bệnh trĩ cho , anh được lắm, Tần Nhiên!
Anh đang tự tay c.h.ặ.t đứt nhân duyên với nữ chính đó!
Hóa ra Lâm Vãn Thanh là một bác sĩ khoa hậu môn nổi tiếng, ngày hôm đó họ không hẹn hò trên sân thượng mà nói về kế hoạch phẫu thuật.
Luật sư Vương là một thanh niên từng mắc bệnh trĩ, ngày đến ký hiệp nghị đã nhắc nhở Tần Nhiên phải phẫu thuật càng sớm càng tốt , càng để lâu sẽ càng đau đớn hơn, Lâm Vãn Thanh cũng là luật sư Vương giới thiệu cho Tần Nhiên.
Khi tôi đến bệnh viện, Tần Nhiên đang chổng m.ô.n.g nằm lì trên giường, lẩm bẩm gì đó một mình .
Tôi đẩy cửa vào , Tần Nhiên tưởng tôi là hộ lý nên không quay đầu lại mà kêu: “ Có thể rót giúp tôi cốc nước sao ?”
Tôi rót cho anh chén nước, anh ấy ngẩng đầu nhìn thấy là tôi , trực tiếp từ trên giường nhảy dựng lên, một giây sau vội ôm cái m.ô.n.g đau đớn rên rỉ.
Tôi nhanh ch.óng bước tới đỡ anh ấy , đặt anh nằm xuống giường cẩn thận.
Tôi hơi tức giận: “Anh làm phẫu thuật sao không nói với em?
Anh lẩm bẩm: “ Anh thấy xấu hổ … Vợ ơi, anh hỏi bác sĩ rồi , thực sự là do anh ăn quá nhiều đồ cay mới bị táo bón, không bẩn chút nào … nên... đừng ghét bỏ anh …”
Tôi cầm khăn lau mồ hôi trên trán anh , trong lòng cảm thấy bùi ngùi.
Sau đó, chúng tôi im lặng hồi lâu, tôi uống nhiều rượu, có chút say, nhẹ nhàng chọc chọc vai Tần Nhiên, giọng buồn buồn: “Giả sử thế giới chúng ta đang sống là một cuốn tiểu thuyết, anh là nam nhị trong quyển truyện đó, sự xuất hiện của em đã vi phạm quy tắc của thế giới này , nên sau khi bị em trêu chọc, anh đã kết hôn với em. Nhưng giờ nữ chính xuất hiện, chắc chắn anh sẽ bị nữ chính thu hút, vì nữ chính mà ly hôn với em. Cho nên, nếu anh muốn ly hôn thì nhất định phải nói cho em sớm.”
Tôi càng nói càng thấy loạn, cuối cùng thậm chí tôi còn không biết mình đang nói cái gì.
“Tô Tô”, Tần Nhiên nói với giọng điệu tự nhiên, “Đây là lý do em đòi ký hiệp nghị với anh à ? Sợ anh vì cái gì đấy gọi là nữ chính mà ly hôn với em? Em sẽ rơi vào kết cục tiền mất tật mang?”
Ta gật đầu lại lắc đầu, cãi lại : “Em sẽ không bao giờ để mình rơi vào hoàn cảnh như vậy !”
Tần Nhiên cười khẽ, phụ họa tôi : “Vâng đúng rồi , em là một cô gái nhỏ giàu có , nhiều tiền.”
Tần Nhiên sờ đầu tôi , giọng trêu tức: “Em biết không , đàn ông khi uống nhiều rượu có một số chức năng không dùng được . Cho nên ngày đó anh không uống nhiều, anh tự nguyện vì anh thích em.”
Đầu óc tôi có chút mơ hồ... Tần Nhiên lại nói thích tôi .
Tần Nhiên từ trong ngăn kéo lấy ra một hộp nhẫn, đeo nhẫn vào tay tôi .
Tôi nhận ra chiếc nhẫn này , hai tuần trước nó được bán đấu giá và được mua đi với số tiền lên tới 300 triệu, bây giờ lại được đeo trên ngón áp út của tôi .
Ba trăm triệu thật sự rất nặng …
“Anh luôn muốn mua chiếc nhẫn này cho em làm nhẫn cưới, sau khi đấu giá được nó anh định chuẩn bị một lễ cầu hôn thật hoành tráng bù cho em, nhưng không ngờ … “ Anh gãi đầu ngượng ngùng, nói lắp bắp: “ Không ngờ .. anh lại bị thế này …”
Tôi nhìn chiếc nhẫn kim cương trên ngón tay, cười ngốc nghếch: “Không sao đâu , chiếc nhẫn kim cương 300 triệu này sẽ an ủi em.”
“Lương Vị Tô …”
Mắt tôi dần trở nên mơ màng: “Hả?”
“Anh sẽ không ly hôn với em đâu .”
Tần Nhiên hôn tôi , lại nắm tay tôi và hôn lên ngón tay.
“Anh muốn ở bên cạnh em, không c.h.ế.t không rời.”
“Anh không quan tâm đến bất cứ ai gọi là nữ chính, trong thế giới của anh , em là nữ chính duy nhất/”
[ hết ]
Chaporia
Bình Luận (0)