DƯ THƯ/Chương 6C. 6
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Giang Nhược bị giáo huấn suốt một tiếng, cúi gằm mặt ủ rũ.

Kỳ Kiêu và Bùi Thanh Kỳ ở cùng ký túc xá.

Quan hệ vốn đã không quá thân thiết, giờ càng tụt thẳng xuống mức âm.

“Kỳ Thanh Kỳ, cậu quản bạn gái cậu cho tốt được không ? Đừng để cô ta suốt ngày tới bắt nạt bạn gái tôi .”

“Xin lỗi .”

Đôi mắt trong trẻo của Bùi Thanh Kỳ nghiêm túc nhìn tôi , thái độ vô cùng chân thành.

Kỳ Kiêu không để lại dấu vết chắn trước mặt tôi , giọng đầy châm chọc:

“Cút xa một chút.”

“Còn có lần sau thì sẽ không đơn giản là hòa giải nữa đâu .”

Bùi Thanh Kỳ khẽ nhìn Giang Nhược một cái.

Giang Nhược không tình nguyện bước tới:

“Xin lỗi , là tôi hiểu lầm.”

Tôi sửa lại :

 “Cậu không phải hiểu lầm, cậu là cố tình vu khống.”

Cô ta c.ắ.n môi:

 “Đều là lỗi của tôi . Tôi xin lỗi .”

Tôi hít sâu một hơi :

“Thật sự xin cậu đừng trêu vào tôi nữa.”

Ai ngờ được chứ, đúng là nói trước thành thật.

Tối hôm đó, có bạn cùng phòng nhắn tin cho tôi .

Đầu tiên gửi một cái meme tam quan vỡ nát.

Sau đó nói :

[Dư Thư, tớ dậy đi vệ sinh ban đêm thì thấy Giang Nhược chụp lén đồ lót của cậu .]

Tôi : [……?]

[Cậu ta muốn làm gì vậy ?]

Bạn cùng phòng:

 [Hình như chỉ chụp ảnh thôi, chụp xong lại lén lút đi mất.]

[Tớ thấy cậu ta kỳ quái lắm. Trước đây ngày nào cũng ôm điện thoại quay quanh bạn trai, giờ không gọi nữa, đổi thành lượn quanh giường cậu rồi .]

Tôi day day thái dương đau nhức.

Quyết định đi trao đổi với cô em gái “thời thượng” của mình :

[Bạn cùng phòng chụp lén đồ lót của chị thì tính là gì?]

Bạch Vũ trả lời trong một giây:

[Bạn cùng phòng của chị là gay.]

Đám bình luận lâu lắm mới xuất hiện lại :

[Nam nữ chính cũng chẳng phát đường nữa, đây là tình tiết q.u.ỷ gì vậy ?]

[ Tôi nhớ truyện này có tag bệnh kiều đúng không ? Hóa ra nữ chính mới là bệnh kiều à ?]

[À, hóa ra đây là tuyến song nữ chính sao ?]

14

Ngày cuối cùng Kỳ Kiêu ở lại cũng tới.

Rùa

Hai ngày nay anh bị tôi kéo đi xử lý đủ chuyện, dưới mắt đã hiện quầng thâm nhàn nhạt.

Ở có hai ngày mà vào đồn hai lần .

Anh cực kỳ không nỡ, nghiến răng khe khẽ:

“Anh ghét yêu xa.”

Tôi nghĩ tới việc anh còn phải tham gia thi đấu.

Mấy ngày nay đúng là quá vất vả, không khỏi đau lòng xoa đầu anh .

Kỳ Kiêu hừ hừ một tiếng.

Cầm điện thoại chụp ảnh nhẫn đôi của chúng tôi .

Không quên đăng vòng bạn bè khoe khoang.

Người đầu tiên thả tim là Bùi Thanh Kỳ, nhưng rất nhanh sau đó lại hủy đi .

Kỳ Kiêu cụp mắt, cười lạnh một tiếng:

“Suýt nữa quên mất hắn .”

Chặn rồi xóa một dây liền mạch.

Dù chuyện lần trước chỉ là hiểu lầm, nhưng rõ ràng anh vẫn rất để tâm tới cái ôm kia .

Ấn tượng của tôi với Bùi Thanh Kỳ thật ra không tệ.

Anh rất lịch sự, dù Giang Nhược có hơi điên thật, nhưng anh vẫn không bỏ mặc cô ta , cực kỳ có trách nhiệm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/du-thu/chuong-6.html.]

Tiễn Kỳ Kiêu ra sân bay xong.

Tôi quay về ký túc xá, kiểm tra lại toàn bộ đồ đạc, mọi thứ đều nguyên vẹn, cơ bản không mất gì.

Nhưng vẫn phải tìm Giang Nhược tính sổ.

Tôi lại dùng chiêu cũ.

Quả nhiên lại tìm thấy ảnh đồ lót của tôi trong máy tính bảng của cô ta :

“Giang Nhược, cậu có bị b.i.ế.n t.h.á.i không vậy ?”

Đây là lần đầu tiên cô ta chột dạ đến thế.

Cuối cùng ngẩng phắt cổ lên, như đã bất chấp tất cả:

“Thích con gái thì phạm pháp à ?”

Cả ký túc xá đều ngây người .

Tôi nghi ngờ chỉ vào chính mình :

“Ý cậu là… thích tôi ?”

“ Đúng …đúng vậy !”

Lửa giận của tôi tắt ngấm, thay vào đó là một cảm giác cạn lời nhàn nhạt dâng lên:

“ Nhưng cậu cũng không thể dùng cách hạ lưu như thế chứ? Tôi không kỳ thị đồng tính, nhưng tôi khá kỳ thị cậu đấy.”

“Không đúng, chẳng phải cậu đang quen Bùi Thanh Kỳ sao ?”

“Chia tay rồi , chắc tôi là bisexual.” 

Ánh mắt cô ta né tránh:

 “Có khi trước đây mấy lần rung động, tôi cứ tưởng mình bị tức đến đau tim thôi.”

Cô ta vốn luôn thích nói linh tinh.

Tôi cũng chẳng thật sự tin.

Nhưng cái danh “Giang Nhược b.i.ế.n t.h.á.i” thì đã lan truyền ra ngoài.

Hai bạn cùng phòng còn lại cũng không nói gì kiểu “dĩ hòa vi quý” nữa.

Vừa thấy cô ta là tránh xa ba mét.

Tôi khóa hết toàn bộ đồ đạc của mình lại .

Giường ngủ, bàn học đều lắp camera.

Không thể không đề phòng người khác được .

Tôi thật sự bắt đầu hơi sợ Giang Nhược rồi .

15

Sau một khoảng thời gian yên ổn .

Mấy tháng nay, Kỳ Kiêu bận đến mức thần long thấy đầu không thấy đuôi.

Cuối cùng cũng giành được giải nhất với thành tích xuất sắc.

Rốt cuộc cũng bớt bận rồi .

Nhóm của anh định tổ chức liên hoan ăn mừng, vừa hay lại đúng dịp nghỉ lễ.

Kỳ Kiêu nhắn hỏi tôi :

[Vợ à , thầy hướng dẫn bảo buổi liên hoan có thể dẫn người nhà theo, em muốn tới không ? Anh qua đón em.]

[Kỳ vọng cún con jpg.]

Tôi : [Không.]

Tôi nói với Kỳ Kiêu rằng mình phải về nhà, lần này không gặp được .

Tiện tay đặt cho anh một chiếc bánh ngọt nhỏ để bù đắp.

Nhưng thực ra tôi đã tới thành phố của anh trước một ngày, lần theo địa chỉ giao đồ ăn để tới cho anh một bất ngờ.

Tôi đọc số phòng bao.

Nhân viên phục vụ dẫn đường phía trước .

Vừa tới cửa, một nam sinh đeo kính say khướt đúng lúc bước ra ngoài.

Cậu ta nhìn thấy tôi thì hỏi:

“Ơ? Cậu tìm ai?”

Trên tay tôi còn xách quà:

“Xin chào, tôi tới tìm A Kiêu.”

Cậu trai đeo kính nheo mắt đ.á.n.h giá tôi một lượt, bỗng bừng tỉnh hiểu ra .

“À tôi hiểu rồi ! Chị dâu đúng không ? Em từng thấy ảnh chị rồi , muốn không có ấn tượng cũng khó lắm, ngày nào cậu ấy cũng khoe tình cảm trên vòng bạn bè, đám cẩu độc thân bọn em ghen sắp điên luôn.”

“Chị dâu, để em dẫn chị vào .”

Tôi lịch sự mỉm cười :

“Cảm ơn nhé.”

Cậu trai đeo kính đẩy cửa ra , vì say nên giọng rất lớn:

“Mọi người biết ai tới chưa ?”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...