DƯ THƯ/Chương 5C. 5
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Nó vừa ăn một miếng thịt chua ngọt đã rơi nước mắt đầy mặt:

“Đây mới là hương vị thật sự của đồ ăn chứ, đồ ăn của người da trắng đúng là không phải cho con người ăn mà.”

Bảo sao gầy đi nhiều như vậy ?

Tôi đau lòng gắp thêm đồ ăn cho nó.

Mắt nó vẫn còn dán vào món khác, tay thì không ngừng gắp, há miệng ăn luôn thức ăn tôi đưa tới.

Tia flash quen thuộc lại lóe lên.

Tôi quay đầu nhìn sang, chỉ thấy Giang Nhược đang luống cuống nghịch điện thoại.

Mặt đầy chột dạ .

“Cậu lại chụp lén tôi nữa hả?”

Tôi kinh ngạc.

Cô ta vội xua tay:

 “Chỉ là phản xạ có điều kiện thôi, thật sự không cố ý đâu .”

Lần này cô ta tỏ ra cực kỳ ngoan ngoãn.

Chủ động mở album ảnh cho tôi kiểm tra.

Tôi nửa tin nửa ngờ để cô ta đi .

Em gái tôi từ đầu tới cuối không nói câu nào, lạnh lùng kéo c.h.ặ.t áo da.

Tôi : “Em không thể cởi cái áo khoác đó ra trước à ?”

“Không được .”

Nó nghiêm túc đáp:

“Không ngờ trong nước nóng thế này , bên trong em chỉ mặc một cái áo ba lỗ hình SpongeBob màu hồng thôi, có c.h.ế.t em cũng không cởi.”

“…”

Được thôi.

11

Em gái tôi ăn cơm với tôi xong, đi dạo loanh quanh nửa tiếng.

Rồi lại vội vàng bắt tàu cao tốc về nhà gặp bố mẹ .

Giang Nhược tiến tới trước mặt tôi , vẻ mặt chân thành tha thiết:

“Dư Thư, tôi đã thật sự nhận ra lỗi lầm mình gây ra mấy hôm trước , muốn mời cậu với bạn trai cậu đi ăn một bữa, được không ? Xem như xin lỗi .”

“Xem lúc nào cậu tiện nhé.”

Cô ta tự nói tự làm lấy điện thoại ra :

 “ Tôi lập nhóm chat nhé, cậu kéo bạn trai cậu vào đi , đến lúc đó tôi thông báo thời gian với địa điểm ăn.”

Hai bạn cùng phòng cũng đang đứng bên cạnh.

“Bọn tớ còn chưa gặp bạn trai Dư Thư nữa.”

“Bọn tớ đi cùng được không ? Bọn tớ có thể chia tiền.”

Giang Nhược thấy có người hưởng ứng, lập tức tự tin hẳn lên:

 “Được chứ.”

Nhưng tôi thì không được .

Tôi nói :

 “Không được .”

Rùa

Chuyện này quá kỳ quái rồi .

Cô ta đưa điện thoại tới gần tôi hơn chút nữa:

 “Vậy thì vào nhóm trước đi mà, sau này lúc nào rảnh rồi hẹn ăn cũng được .”

Tôi nâng mí mắt lên:

“ Tôi nói rồi , không được .”

“ Tôi không thiếu bữa cơm này của cậu , cậu biết sai mà sửa là được .”

“Dư Thư…”

“Không được là không được .”

Cô ta cụp hứng rút tay về, lẩm bẩm:

“Không vào thì thôi, thái độ gì chứ?”

Cái giọng điệu này mới đúng là “Giang Nhược” quen thuộc.

12

Tôi biết ngay Giang Nhược chẳng có ý tốt gì.

Ra khỏi trường là đã bắt đầu lén đi theo tôi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/du-thu/chuong-5.html.]

Cho tới khi tôi quay về khách sạn, vừa mở cửa phòng ra , cô ta đột nhiên lao tới chắn giữa tôi và Kỳ Kiêu.

“Anh đẹp trai, anh bị cắm sừng rồi .

Cô ta kích động nhìn Kỳ Kiêu:

“Điều kiện của anh tốt như vậy , em thật sự không nỡ nhìn anh bị Dư Thư lừa gạt. Vốn dĩ em định mắt nhắm mắt mở cho qua, ai ngờ cô ta quá đáng quá, đang quen anh mà còn quang minh chính đại ở cùng nam sinh khác. Đây này , anh xem đi .”

Cô ta giơ điện thoại lên, đắc ý lắc lắc trước mặt tôi :

“Không ngờ đúng không ? Em khôi phục lại được ảnh trong mục đã xóa gần đây rồi .”

Tôi bị lời cô ta nói làm cho ngơ ngác cả người .

Nhìn kỹ lại .

“…”

Là ảnh tôi đút đồ ăn cho em gái tôi .

Cô ta tiếp tục nói :

“Nhân phẩm của cô ta thật sự chẳng ra sao đâu . Trước kia lúc em gọi điện với bạn trai, cô ta lúc nào cũng muốn chen vào , chắc kiểu quen làm trà xanh chen chân vào chuyện tình cảm người khác rồi .”

“Em ghét nhất loại tiểu tam chen chân thành công thế này . Chỉ biết nhân lúc cháy nhà đi hôi của, thừa cơ đào góc tường người khác, nhân phẩm cực kỳ tệ luôn.”

Khoan nói chuyện khác.

Riêng cái bài diễn thuyết về tiểu tam này đã đ.â.m thẳng vào tim Kỳ Kiêu, sắc mặt anh lập tức khó coi hẳn, môi mím c.h.ặ.t thành một đường.

Giang Nhược tưởng anh đã tin lời mình , càng nói càng hăng:

“Em hy vọng loại tiểu tam chen chân thành công đều bị xử hết đi , đúng là tai họa cho xã hội. Xen vào tình cảm của người khác, sớm muộn gì cũng sẽ bị người ta vứt bỏ thôi.”

Kỳ Kiêu nghe không nổi nữa.

Anh lập tức tìm kiếm sự đồng tình từ tôi :

 “Vợ à , em cũng nghĩ vậy sao ?”

Tôi vội vàng vuốt lông cho anh :

 “Không có , không có .”

Giang Nhược: ?

Thật ra lúc mới quen Kỳ Kiêu, anh chính trực đến mức tà môn.

Lần đầu gặp là ở tiệc sinh nhật bạn trai cũ của tôi .

Một đám người ồn ào đòi chơi thật lòng hay thử thách, bạn trai cũ tôi vốn chơi rất thoáng, chẳng nói chẳng rằng đã uống rượu giao bôi với cô gái khác.

Đến lượt Kỳ Kiêu, anh bốc trúng hình phạt hôn người khác giới đầu tiên ngồi bên trái.

Người đó là tôi .

Anh đến mí mắt cũng chẳng buồn nâng lên, tự phạt mình ba ly rượu.

Uống xong đứng dậy, lạnh nhạt đ.á.n.h giá toàn bộ mọi người trong phòng:

“Rẻ tiền.”

“Loại hoạt động hạ cấp này đừng gọi tôi nữa.”

Ánh mắt khẽ lướt qua tôi , hơi dừng lại một chút.

Anh lịch sự đưa khăn giấy cho tôi , rồi quay người rời đi .

Sau này tiếp xúc càng lúc càng nhiều, anh lại thay đổi, sẵn sàng vì tình yêu mà làm “kẻ chen chân”.

Còn cực kỳ biết cách nắm bắt sở thích của tôi nữa.

13

Tôi dỗ người xong xuôi mới rảnh quay sang nói với Giang Nhược:

“Trước khi vu khống người khác thì cậu có thể điều tra trước được không ? Đây là người nhà tôi , có quan hệ huyết thống, là em ruột…”

Giang Nhược phản ứng rất nhanh, đầu óc như chập mạch mà đáp luôn:

“Anh em ruột cũng không được . Xã hội bây giờ loạn thế này , nhỡ đâu hai người là…”

Tôi : 

“Em gái ruột.”

“...Les càng không được …”

Cô ta càng nói càng mất tự tin.

Ánh mắt đảo loạn xạ đầy chột dạ , nhất quyết muốn dội chậu nước bẩn này lên đầu tôi .

Tôi chịu hết nổi rồi .

Kỳ Kiêu lại báo cảnh sát.

Vẫn là hòa giải riêng.

Vẫn là Bùi Thanh Kỳ tới xử lý giúp cô ta .

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...