Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi nghe hồi lâu.
Cuối cùng cũng hiểu ra , ảnh chụp màn hình đoạn chat kia là giả, Giang Nhược vốn chẳng hề thú nhận với Bùi Thanh Kỳ, còn lén tiếp tục dùng ảnh của tôi .
“Trộm ảnh bạn gái tôi ?”
Kỳ Kiêu cũng nghe hiểu rồi .
Anh lập tức lấy điện thoại ra định báo cảnh sát, cúi đầu bấm số , lạnh lùng nói :
“Hai kẻ ngu ngốc, não bị úng nước à ? Một người dám lừa, một người cũng dám tin.”
Giang Nhược đang định nổi cáu, nhưng vừa nhìn thấy mặt Kỳ Kiêu thì đột nhiên im lặng một giây đầy khả nghi, rồi đổi sang giọng mềm mại nũng nịu:
“Em đâu cố ý đâu , anh trai, anh có thể nghe em giải thích không ?”
Kỳ Kiêu nhất quyết đòi báo cảnh sát.
Giang Nhược cuống lên, mắt ngấn nước quay sang nhìn Bùi Thanh Kỳ vẫn đang im lặng.
“Bé cưng, anh cứu em đi , anh nói gì đi chứ?”
Ánh mắt Bùi Thanh Kỳ chuyển từ Giang Nhược sang tôi , hơi thở khựng lại , cuối cùng cũng có phản ứng:
“Kỳ Kiêu, nể mặt tôi chút đi . Đừng báo cảnh sát vội, đưa điều kiện đi ?”
Giang Nhược vui mừng chớp mắt.
Điều đó chứng tỏ Bùi Thanh Kỳ đứng về phía cô ta , vẫn còn tình cảm với cô ta .
Kỳ Kiêu nhìn cũng chẳng buồn nhìn anh :
“Hừ, mặt mũi cậu lớn đến mức nào?”
Bốn người chúng tôi bị đưa tới đồn ngồi uống trà .
Chuyện này nói lớn không lớn, cũng chưa gây ra tổn thất thực tế gì, chú cảnh sát khuyên chúng tôi tự hòa giải riêng.
Cuối cùng kết thúc bằng việc Giang Nhược xin lỗi , còn Bùi Thanh Kỳ thay cô ta bồi thường năm vạn tệ.
Đám bình luận lại bắt đầu:
[Quả nhiên nam nữ chính đúng là chân ái.]
[Chịu bồi thường nhiều tiền như vậy luôn á?]
[Cp tôi ship sống lại rồi …]
9
Sáng mai tôi còn có tiết học.
Bị kéo dài thế này , cũng sắp tới giờ giới nghiêm rồi .
Kỳ Kiêu lưu luyến không nỡ đưa tôi tới cổng trường.
Rùa
Anh vùi đầu vào cổ tôi :
“Vợ à , em ôm anh thêm chút nữa đi .”
“Anh muốn em dính thêm mùi của anh lên người .”
Tôi cũng muốn khóc luôn rồi .
Trang điểm hơn hai tiếng đồng hồ coi như công cốc, toàn đi xử lý drama.
“ Đúng rồi , vợ à , quà sinh nhật…”
Một cặp nhẫn đôi của Chaumet, mặt trong còn khắc chữ cái đầu tên tôi và anh .
Anh nâng tay trái của tôi lên.
Đang yêu thì thường đeo ngón giữa.
Thế mà anh lại cố tình đeo vào ngón áp út, vừa trịnh trọng vừa đắc ý nói với tôi :
“Đánh dấu.”
Anh cong môi cười , suýt nữa làm tôi hoa cả mắt.
Tôi không nhịn được , nghiêng người hôn nhẹ lên má anh một cái.
Anh khựng lại , sau đó lập tức hôn trả, lần này là lên môi tôi .
Trong lúc hơi thở đan xen, anh nói :
“Thật ra hôm nay anh còn có một món quà khác muốn tặng em…”
“Ừm?”
Anh kéo tay tôi , chậm rãi đưa từ n.g.ự.c xuống vị trí cơ bụng của anh .
Tôi chạm phải một chiếc nơ, lập tức hiểu ngay.
Không nhịn được bật ra một câu:
“Anh đúng là yêu tinh mà.
”
Anh nhẹ nhàng c.ắ.n lên tai tôi :
“Chẳng phải vì anh quá quyến rũ nên em mới ở bên anh sao ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/du-thu/chuong-4.html.]
Tôi nóng bừng cả người , đầu óc cũng bắt đầu không tỉnh táo nữa.
Lập tức quyết định: “Mai nghỉ học.”
Chúng tôi dính lấy nhau đi ra ngoài, vừa hay đụng mặt Bùi Thanh Kỳ.
Trông có vẻ anh cũng đang đưa Giang Nhược về.
Giang Nhược đứng phía sau lườm tôi một cái.
Ánh mắt Bùi Thanh Kỳ dừng trên người tôi trong thoáng chốc, cực khẽ gật đầu với tôi .
Xem như chào hỏi?
Còn chưa kịp phản ứng.
Kỳ Kiêu đã xoay mặt tôi lại , nghiêm túc sửa sai:
“Không được nhìn đàn ông khác.”
10
Hôm qua tôi cũng chỉ mạnh miệng vậy thôi.
Tiết chuyên ngành thì không dám nghỉ.
Sáng sớm đã phải bò dậy đi học.
Kỳ Kiêu tranh thủ xin nghỉ hai ngày giữa lúc bận rộn.
Ngoan ngoãn ở khách sạn chờ tôi .
Vừa tới lớp đã nghe Giang Nhược nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Qua đêm không về ký túc xá, đúng là không biết xấu hổ.”
“ Tôi hôm qua đã nói rõ tình hình với dì quản lý rồi .”
Tôi lùi lại hai bước, không cảm xúc nhìn cô ta :
“Cậu nói xem, tôi không biết xấu hổ chỗ nào?”
Không hiểu sao .
Tôi cứ cảm thấy ánh mắt cô ta có gì đó rất kỳ lạ.
Bạn cùng phòng ngồi bàn trên nghe thấy liền quay đầu nói :
“Giang Nhược, cậu đừng nhạy cảm quá. Người ta yêu đương thế nào thì liên quan gì tới cậu ?”
“Hôm qua chẳng phải cậu cũng vừa gặp mặt bạn trai ngoài đời sao ?”
Bạn cùng phòng nghĩ nghĩ rồi nói thêm:
“Thông cảm cho nhau chút đi .”
Giang Nhược nghẹn họng, như chợt nhớ ra điều gì, lập tức đắc ý hẳn lên.
“Đương nhiên rồi . Bé cưng nhà tôi đối xử với tôi tốt lắm.”
Nói xong, cô ta lại như đổi sang một nhân cách khác, cẩn thận mỉm cười với tôi :
“Dư Thư, vừa nãy là tôi nói năng không suy nghĩ, cậu đừng giận nhé?”
Bạn cùng phòng lên tiếng hòa giải:
“Biết sai là được rồi , Dư Thư cậu cũng đừng chấp nhặt quá, dù gì cũng cùng phòng mà.”
Tôi biết mọi người đều muốn giữ hòa khí.
Thế nên cũng thuận nước đẩy thuyền, chấp nhận lời xin lỗi của Giang Nhược.
Thấy vậy , cô ta cười còn vui vẻ hơn.
Tan học, tôi nhận được hai tin nhắn:
Kỳ Kiêu: [Vợ tan học chưa ? Anh đón em đi ăn.]
Bạch Vũ: [Chị, em tới tìm chị rồi .]
Bạch Vũ là em gái ruột của tôi , đang du học nước ngoài, không thường xuyên về nước.
Con bé còn nghẹn ngào gửi thêm một đoạn voice.
“Vốn dĩ em định tranh thủ về đúng sinh nhật chị cơ, mua chuyến bay lúc 0 giờ ngày mùng 6. Ai ngờ em ngồi chờ suốt cả ngày mùng 6, trơ mắt nhìn đồng hồ từ 23 giờ 59 phút nhảy sang ngày mùng 7.”
“Bất đắc dĩ phải đổi chuyến, hôm nay mới tới được .”
…
Sau khi giải thích với Kỳ Kiêu, tôi tới cổng Đông đón em gái.
Con bé cắt đầu húi cua, giữa trời nóng bức còn mặc áo da đinh tán, cứng miệng bảo đây là thời trang.
Tôi không hiểu nổi.
Tôi chỉ thấy mồ hôi trên trán nó chảy ròng ròng.
Tôi dẫn nó đi ăn ở căng tin trường.
Chaporia
Bình Luận (0)