Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Một lúc lâu sau , tôi đột nhiên đưa tay về phía anh , hỏi:
“Em có muốn về nhà với chị không ?”
“Chị đảm bảo, chỉ cần có chị ở đây, tuyệt đối sẽ không để em bị người khác bắt nạt nữa.”
Tạ Văn Chu hơi sững người .
Hàng mi anh khẽ run, không nói gì.
Nhưng anh lại nắm lấy tay tôi , dùng im lặng trả lời câu hỏi ấy .
…
Từ đó, Tạ Văn Chu mười sáu tuổi được tôi nhặt về nhà.
Anh có thiên phú và đầu óc kinh người , ở trường thành tích luôn xuất sắc, vừa tốt nghiệp đã được vô số công ty tranh nhau mời gọi.
Chẳng bao lâu sau , anh đã bộc lộ tài năng trong giới thương mại, trở thành người mới cực kỳ nổi tiếng.
Mà ở nhà, Tạ Văn Chu cũng thay đổi rất nhiều.
Anh không còn âm u lạnh nhạt nữa, mà trở nên dịu dàng ngoan ngoãn, thích nhất là dính lấy tôi gọi “chị à ”.
Anh ấy gần như chiều theo tôi vô điều kiện.
Ban đầu chỉ là giúp tôi giặt quần áo, lau nhà, rửa bát.
Sau khi thân thiết hơn, càng là mặc tôi hôn, mặc tôi sờ, mặc tôi ôm.
Rồi về sau , chúng tôi gần như đã làm hết mọi chuyện thân mật.
Cứ như vậy , chúng tôi ở bên nhau trọn vẹn bảy năm.
Nhưng có lẽ bảy năm ấy quá đẹp đẽ, đẹp đến mức khiến tôi quên mất…
Trong tận xương tủy, Tạ Văn Chu là một người cực kỳ thiếu thốn tình yêu.
Một khi tôi bỏ rơi anh …
Anh sẽ bất cứ lúc nào biến thành một tên điên không từ thủ đoạn.
6
Trong quán bar.
Tôi buồn bực mượn rượu giải sầu.
Hệ thống cổ vũ tôi :
[Ký chủ đừng sa sút nữa! Tôi sẽ ở bên cô bắt đầu lại từ đầu, từng bước công lược nam chính]
Nói rồi , nó lại tò mò hỏi:
[Mà nói đi cũng phải nói lại , cô xuyên tới lâu như vậy rồi , có từng gặp nam chính thật sự Lục Văn Chu chưa ?]
Tôi nặng nề gật đầu.
“Gặp rồi .”
“Lúc trước hắn bắt nạt Tạ Văn Chu, chính tay tôi báo cảnh sát bắt hắn vào trại giáo dưỡng thiếu niên.”
Hệ thống: …cạn lời.
Bây giờ nhìn nó còn sa sút hơn cả tôi .
Tôi không nhịn được thở dài:
“Độ khó công lược nam chính cũng quá lớn rồi đấy.”
“Vừa rồi anh nói sau này hắn còn vu oan nữ chính ngồi tù, đào tim móc thận nữ chính, còn chà đạp tôn nghiêm cô ấy đến c.h.ế.t.”
“Loại người này rốt cuộc có gì đáng để công lược chứ, ngay cả một phần dịu dàng của Tạ Văn Chu cũng không có …”
Nhưng hệ thống lại nghi hoặc:
[Cô đang nói ai dịu dàng? Tạ Văn Chu?]
“ Đúng vậy mà.”
[ Đúng cái đầu cô ấy !]
Giọng hệ thống đột nhiên cao lên tám quãng:
[Cô có biết Tạ Văn Chu là đại phản diện ngoài trắng trong đen không hả?!]
[Trong tiểu thuyết, điều hắn giỏi nhất chính là ngụy trang, khiến người khác cảm thấy hắn dịu dàng vô hại, nhưng…]
Nói tới đây, hệ thống rùng mình , giọng điệu chợt trầm xuống:
[Vừa quay đầu một cái, hắn đã ném toàn bộ người từng đắc tội với mình đi cho cá ăn rồi ! Về sau còn suýt g.i.ế.c c.h.ế.t nam chính, thủ đoạn độc ác đến cực điểm!]
[Cái kiểu chỉ biết ngược đãi phụ nữ của nam chính, trước mặt hắn căn bản chẳng đáng xem!]
[Loại bệnh kiều điên loạn này mà cô lại bảo hắn dịu dàng?]
[Chắc chắn cô cũng bị lớp ngụy trang của hắn mê hoặc rồi !]
Thật vậy sao ?
Nghe hệ thống
nói
một tràng phủ đầu,
tôi
lại
nhớ tới gương mặt ngoan ngoãn của Tạ Văn Chu,
không
khỏi hoảng hốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/phan-dien-bien-thai/3.html.]
Anh thật sự là phản diện đáng sợ như hệ thống miêu tả sao ?
Nhưng rõ ràng chẳng giống chút nào…
“Này, làm phiền một chút.”
Đột nhiên, một giọng nói cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi .
Một người đàn ông xa lạ có gương mặt anh tuấn ngồi xuống bên cạnh tôi .
Trên người anh ta mang khí chất bất cần phóng túng, nghiêng đầu nâng ly rượu với tôi .
“Làm quen một chút được không ?”
Tôi ngẩn người .
Dù không quen anh ta , nhưng gương mặt này sao lại quen mắt thế?
Đúng lúc này , hệ thống vốn đang chán nản bỗng phát ra tiếng hét phấn khích:
[A a a! Nam chính thật sự Lục Văn Chu tới rồi !]
[ Tôi nhớ ra rồi . Theo cốt truyện tiểu thuyết, hắn hẳn là cảm thấy cô rất giống bạch nguyệt quang của mình , muốn cô làm thế thân , từ đó mở ra một đoạn tình yêu ngược luyến kinh thiên động địa!]
[Cảm động quá hu hu hu, nhiệm vụ công lược trực tiếp đưa tới tận miệng cô rồi !]
[Đây chính là duyên phận định mệnh giữa nam nữ chính sao ?]
Tôi : …
Cuối cùng cũng biết vì sao thấy quen mắt rồi .
Hóa ra đây chính là nam chính năm xưa bị tôi báo cảnh sát bắt đi .
Cái duyên phận này đặt trong giới tiểu thuyết cũng thuộc dạng cực kỳ chấn động.
May mà Lục Văn Chu không nhận ra tôi .
Anh ta vẫn dùng ánh mắt nhìn con mồi nhìn chằm chằm tôi , ánh mắt nóng rực.
“Nếu tiện thì cho tôi xin cách liên lạc được không ?”
Trong lòng tôi cực kỳ kháng cự.
Nhưng dưới tiếng hét của hệ thống, vẫn miễn cưỡng cầm điện thoại lên.
[Được thôi…]
Nhưng màn hình vừa sáng, vô số thông báo cuộc gọi nhỡ đã hiện ra .
Những ký tự dày đặc đan thành một tấm lưới lạnh lẽo.
Là Tạ Văn Chu.
Tôi giật mình , vội vàng nhìn thời gian.
Lúc này mới phát hiện bây giờ vậy mà đã tám giờ mười lăm rồi .
Trước kia , tôi đều đúng tám giờ về nhà, sau đó ăn tối cùng Tạ Văn Chu.
Hôm nay là lần đầu tiên trễ như vậy .
Anh chắc chắn sẽ rất lo cho tôi .
Nghĩ tới đây, tôi lập tức bắt máy, nhỏ giọng:
“Alo?”
Giọng nói quen thuộc của Tạ Văn Chu vang lên, trầm thấp êm tai như thường lệ:
“Em yêu, giờ này rồi sao còn chưa về nhà?”
Tôi lập tức chột dạ .
Chẳng lẽ lại nói tôi đang đi công lược nam chính nên quên về nhà?
Thế là tôi thuận miệng bịa đại:
“Ờm… công việc của em hơi nhiều, bận cả buổi tối rồi , chắc còn phải muộn thêm chút nữa mới về…”
“Vậy sao ?”
Giọng Tạ Văn Chu không có chút cảm xúc nào:
“Vậy em quay đầu lại xem?”
Tôi : ?
Tôi cứng đờ quay đầu lại , lập tức như bị sét đ.á.n.h.
Tạ Văn Chu đang đứng ngay phía sau tôi .
Anh nhìn người đàn ông bên cạnh tôi , khóe môi chậm rãi cong lên.
Nhưng đáy mắt lại tối đen một mảnh, cuộn trào thứ cảm xúc mà tôi không thể nhìn thấu.
“Vậy nên công việc khiến em bận cả tối chính là…”
“Bỏ mặc anh để đi cùng tình mới khác sao ?”
Chaporia
Bình Luận (0)